Đang phát: Chương 584
Tần Vũ cảm thấy căng thẳng.
“Đại ca…” Hầu Phí truyền âm, ngay cả Hắc Vũ cũng sẵn sàng chiến đấu.
“Bình tĩnh.” Tần Vũ đáp lời, “Nếu Dịch Phong ra tay, ta sẽ đưa các đệ vào tân vũ trụ, rồi ta cũng vào…đừng đối đầu với thần vương khi chưa cần thiết.”
Nếu phải đánh với thần vương, Tần Vũ cũng có vài thứ để dựa vào.Liên Hoa phân thân có thể gọi là “Bất Tử Chi Thân”, “Tàn Tuyết Thần Thương” có sức công phá ngang với Hồng Mông Linh Bảo, lại thêm khả năng thuấn di…Cùng với không gian chi lực từ tân vũ trụ, đó là những điểm tựa của Tần Vũ.
Tần Vũ đã có tính toán trong đầu, không hề sợ hãi.Chu Hiển thì hoảng sợ, hắn nhận ra sự oán hận trong mắt vị thần vương bí ẩn kia.
“Tiền bối, ở đây có ba người tham gia chiêu thân: Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển của Lôi Phạt thành, và Tần Vũ của Đông Cực Huyễn Kim sơn.” Đoan Mộc Ngọc thản nhiên đáp.
“Đoan Mộc Ngọc?” Dịch Phong nhìn gã.”Ngươi cũng tham gia?”
“Đúng vậy.” Đoan Mộc Ngọc gật đầu.
Dịch Phong cười khẩy: “Nghe nói Đoan Mộc Ngọc rất chung tình, không hứng thú với nữ nhân khác, sao vậy? Vì muốn thành thần vương mà ngươi cũng tham gia chiêu thân à?”
Đoan Mộc Ngọc khẽ nhíu mày, chậm rãi nói: “Theo đuổi đại đạo là mong muốn duy nhất của ta.”
Dịch Phong gật đầu rồi nhìn Chu Hiển: “Chu Hiển, ngươi là hoàng tử Lôi Phạt thành mà lại sợ ta thế ư? Đừng lo, ta và phụ hoàng ngươi có chút ân oán, nhưng không đến mức đối phó với con cái hắn đâu.”
Tần Vũ thầm nghĩ, Dịch Phong không chỉ có thù oán với Khương Phạm mà còn với Tây Bắc Thánh Hoàng Chu Hoắc nữa.
“Ha ha…” Dịch Phong đột nhiên cười lớn, ánh mắt lướt qua Tần Vũ và những người khác.”Các ngươi muốn tìm Huyễn Linh kính đúng không? Ta cho các ngươi biết, nó đang ở trong một phủ đệ dưới nước gần Trúc Lâm đảo, có bản lĩnh thì đi tìm đi.”
Tần Vũ, Đoan Mộc Ngọc, Chu Hiển đều kinh ngạc, Dịch Phong không những không ra tay mà còn chỉ chỗ Huyễn Linh kính.
“Chiêu thân, chiêu thân…Khương Lập sắp kết hôn rồi.” Dịch Phong lẩm bẩm rồi biến mất.
Đợi Dịch Phong đi hẳn, mười một người mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đại nhân, lời của đảo chủ Trúc Lâm đảo có đáng tin không?” Một tùy tùng của Chu Hiển hỏi nhỏ.Chu Hiển cười khẩy: “Đảo chủ Trúc Lâm đảo là cao thủ thần vương, muốn động thủ đã làm rồi, cần gì bày trò.Đi, xuống đáy biển.”
Năm người Chu Hiển không thèm để ý đến phe Đoan Mộc Ngọc và Tần Vũ, lao thẳng xuống nước.
“Tần Vũ huynh, chúng ta cũng xuống thôi.” Đoan Mộc Ngọc đến trước mặt Tần Vũ cười nói.Tần Vũ gật đầu, sáu người cùng lặn xuống.
Nam Hải của thần giới rất sâu, khu vực Nam Dã quần đảo đã sâu mấy vạn dặm.Hai phe Tần Vũ và Đoan Mộc Ngọc cùng nhau lặn xuống.
“Tần Vũ huynh, huynh có biết tên đảo chủ Trúc Lâm đảo là gì không?” Đoan Mộc Ngọc hỏi.
Tần Vũ nhớ lại, lúc hai phe Đoan Mộc Ngọc và Chu Hiển đến, Dịch Phong không hề nói tên mình.
“Đảo chủ Trúc Lâm đảo tên là Dịch Phong, Đoan Mộc huynh có biết ông ta không?” Tần Vũ hỏi lại.
“Dịch Phong?” Mặt Đoan Mộc Ngọc đầy kinh ngạc.”Ông ta là Dịch Phong, người năm xưa theo đuổi Sinh Mệnh thần vương, công tử đẹp trai tiêu sái, thần vương Dịch Phong?”
“Người theo đuổi Sinh Mệnh thần vương?” Tần Vũ đoán được vài điều.
Mắt Đoan Mộc Ngọc đầy vẻ khó tin: “Dịch Phong phong độ đẹp trai năm xưa lại thành ra tiều tụy thế này.Đến cả dung mạo cũng thay đổi…thảo nào ông ta oán hận mấy đại thánh hoàng như vậy.”
“Đoan Mộc huynh, năm xưa Sinh Mệnh thần vương chết vì nguyên nhân gì, huynh có biết không?” Tần Vũ hỏi.
Ngay cả Lan thúc cũng không nói rõ, Tần Vũ luôn nghi hoặc.
Đoan Mộc Ngọc lắc đầu than: “Tần Vũ huynh, cái chết của Sinh Mệnh thần vương năm xưa, tám đại thánh hoàng và một số thần vương có thể xem là hung thủ.Còn nguyên nhân thì nói cũng vô ích.” Đoan Mộc Ngọc cười khổ.
Tần Vũ nhíu mày.Sinh Mệnh thần vương, tám đại thần tộc…Dịch Phong lại là người theo đuổi Sinh Mệnh thần vương.
“Đến đáy biển rồi.” Đoan Mộc Ngọc nói.”Tần Vũ huynh, chúng ta chia tay ở đây, đáy biển rộng lớn, mỗi người tìm một hướng.”
Tần Vũ ngừng suy nghĩ: “Chúng ta chia tay ở đây.”
Quan hệ của Tần Vũ và Đoan Mộc Ngọc rất tốt, nhưng nếu hai phe cùng đi, khi tìm thấy Huyễn Linh kính thì nó sẽ thuộc về ai?
Nhìn ba người Đoan Mộc Ngọc rời đi, ba huynh đệ Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ bắt đầu tìm kiếm.
“Ở đáy biển, thần thức yếu quá.” Hầu Phí bất lực than.
Nếu ở trên không, hạ cấp thần nhân không thể dùng thần thức ra ngoài cơ thể, trung cấp thần nhân chỉ được mười mét, thượng cấp thần nhân khoảng trăm mét.Thần thức của hạ bộ thiên thần được cả ngàn mét, trung bộ thiên thần vài chục dặm, thượng bộ thiên thần cả ngàn dặm.
Nhưng khi gặp vật chất rắn, lỏng thì bị giảm đi nhiều.Hạ bộ thiên thần mới miễn cưỡng xâm nhập được gần một mét, trung bộ thiên thần cũng chỉ gần trăm mét.
Trăm mét còn chẳng bằng nhìn bằng mắt thường.Hầu Phí thầm nghĩ.
“Phí Phí, Tiểu Hắc, các đệ cứ theo ta là được.” Tần Vũ cười nói, trong lòng rất vui mừng.”Huyễn Linh kính ở dưới đáy biển, xem ra sắp vào tay mình rồi.”
Không gian chi lực bao phủ mấy trăm dặm, quan sát được cả đáy biển.Đáy biển sâu mấy vạn dặm, nước biển của thần giới rất nặng, áp suất ở đáy biển rất lớn.
Ba người Tần Vũ bơi hết tốc lực, không gian chi lực của Tần Vũ nhanh chóng quan sát khu vực xung quanh.Phe Đoan Mộc Ngọc và Chu Hiển chỉ dựa vào mắt thường và thần thức, tốc độ không thể so sánh được.
“Phủ đệ…Dịch Phong nói Huyễn Linh kính ở trong một phủ đệ?” Tần Vũ tìm kiếm.
“Tìm thấy rồi.”
Nhưng Tần Vũ kinh ngạc khi thấy Chu Hiển đã ở ngoài cửa phủ đệ.Với tốc độ của Chu Hiển mà tìm được trước, đúng là may mắn.
“Đại nhân, cánh cửa này không mở được, làm sao bây giờ?” Đám người Chu Hiển đang bị mắc kẹt, không làm gì được.
“Phủ đệ này là của ai?” Chu Hiển nhíu mày, một cánh cửa mà năm thiên thần không đẩy nổi.”Sao cái cửa này quái dị vậy?”
“Tần Vũ?” Chu Hiển thấy Tần Vũ từ xa tiến tới, thầm chửi rủa.”Tên Tần Vũ này đúng là âm hồn không tan.Kẻ xây phủ đệ này cũng là hỗn đản, mở được cửa thì Huyễn Linh kính đã vào tay ta rồi.”
“Chu Hiển.”
Ba người Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ đến trước phủ đệ.
“Phủ đệ này xây dưới đáy Nam Hải, thật đặc biệt.” Tần Vũ tán thưởng, nhìn phủ đệ.
Không gian chi lực của Tần Vũ nhanh chóng quan sát một lượt.Phủ đệ vô danh cao trăm trượng, tường mọc đầy thực vật dưới biển.Xem ra phủ đệ này đã tồn tại rất lâu.
“Không có khe hở nào ngoài cửa chính, xem ra không có cách nào khác.” Tần Vũ nhìn đám người Chu Hiển.”Chu Hiển đang ở ngoài này, xem ra cửa chính khó mở.”
Trên cửa chính cũng mọc đầy thực vật màu lục.Tần Vũ bước tới, đưa tay vạch mạnh.Vô số lưỡi đao nước chém lên cửa.
“Xoảng!”
Một tiếng vang lên, toàn bộ thực vật màu lục trên cửa rơi hết, lộ ra một tấm kính sáng bóng.Cửa chính của phủ đệ sau khi thoát khỏi lớp thực vật lại biến thành một cái gương lớn.
Trong gương thấy rõ hình dáng của Tần Vũ, Chu Hiển.
“Gương!” Mắt Chu Hiển sáng lên, gần như phát điên muốn gỡ cái gương xuống.Tần Vũ bình tĩnh đứng nhìn.
“Các ngươi đến gỡ cái gương này với ta.” Chu Hiển quát tùy tùng.Bốn thiên thần lao tới giúp Chu Hiển gỡ cái gương đi.
“Đại ca.” Hầu Phí lo lắng, nhìn Tần Vũ, Hầu Phí biết Tần Vũ không làm việc vô ích.
“Không cần gấp, cứ xem đã.” Tần Vũ vui vẻ nhìn đám người Chu Hiển.
Năm người Chu Hiển cố hết sức cũng không làm cái gương lay động.Bọn Chu Hiển không dám dùng “không gian hủy diệt”, sợ làm hỏng cái gương.
Chu Hiển nhìn ba người Tần Vũ, hiểu ra mình bị chơi xỏ.
“Dừng tay.” Chu Hiển ra lệnh.
“Đại nhân, cái gương lớn này không phải vật thường, biết đâu nó là Huyễn Linh kính.” Một thiên thần nói.
Chu Hiển trừng mắt: “Nếu là Huyễn Linh kính thì Tần Vũ sao không cướp đoạt?”
“Chu Hiển huynh, cái gương trước mặt huynh hơi nhỏ, ở đây có cái lớn hơn này.” Tần Vũ cười ha hả, vung tay, vô số lưỡi đao nước chém tới phủ đệ.
Phủ đệ này tồn tại dưới đáy biển quá lâu nên tường bị bao phủ bởi thực vật màu lục.Nhưng giờ đây…Toàn bộ thực vật rơi xuống, dấu vết thời gian bị Tần Vũ xóa sạch, lộ ra một tòa phủ đệ sáng bừng.
Phủ đệ dưới đáy biển, từ vách tường, cửa chính đến phòng ốc, toàn bộ đều là những cái gương sáng bóng.Gương lớn như vách tường, cao trăm trượng, dài mấy trăm trượng, so với cái gương làm cửa chính thì nhỏ hơn nhiều.
“Nhiều gương thế…phủ đệ này làm bằng gương?” Chu Hiển kinh ngạc.
Chu Hiển phản ứng, từng cử động của Tần Vũ cho thấy Tần Vũ đã biết phủ đệ này làm bằng gương.
Tần Vũ cười nhạt, hắn biết, dưới không gian chi lực, những tấm gương lớn sau lớp thực vật màu xanh đen không thoát khỏi mắt hắn.
“Phủ đệ bằng gương này mở ra thế nào?” Tần Vũ không vào được.
Thực tế Tần Vũ còn một cách, dùng không gian chi lực xâm nhập rồi thuấn di.Nhưng Tần Vũ không dám.
Bởi vì…”Dịch Phong sao cứ dùng thần thức quan sát ta?” Dưới không gian chi lực, Tần Vũ dễ dàng phát hiện Dịch Phong đang quan sát mọi người.
“Chẳng lẽ đây là âm mưu của Dịch Phong, nhưng ông ta là thần vương, muốn giết người cần gì thủ đoạn này?” Tần Vũ nghi hoặc.Có Dịch Phong giám thị, Tần Vũ không dám thuấn di để đối phương phát hiện bí mật.
“Tần Vũ huynh.” Tần Vũ quay đầu lại, nhóm Đoan Mộc Ngọc đang tới.Cuối cùng ba người Đoan Mộc Ngọc cũng tìm thấy nơi này.
“Phủ đệ này thật độc đáo, đặc biệt.” Đoan Mộc Ngọc cười nhìn phủ đệ bằng gương.
Lúc này– “Oanh long long~~” một trận âm thanh chấn động vang lên, cái gương làm cửa chính từ từ mở ra, lộ ra một lối đi rộng rãi.
Tần Vũ chấn động.”Ba người vừa tới thì cửa tự động mở!” Tần Vũ càng thêm nghi hoặc.
