Đang phát: Chương 581
“Tiền bối gọi nơi này là Âm Minh giới, chẳng lẽ nó có liên quan gì đến Âm Ty giới trong truyền thuyết? Rốt cuộc đây là nơi nào? Pháp lực của chúng ta bị phong bế, liệu có cách nào khôi phục không? Và quan trọng nhất, ta không muốn ở lại đây, mong tiền bối chỉ cho một con đường sống!” Hàn Lập cau mày, hỏi dồn dập.
Lão giả lắc đầu, thở dài: “Trở về ư? Nếu dễ dàng như vậy, chúng ta còn ở đây chịu cảnh sống mòn này làm gì? Đa phần ở đây là người sinh ra và lớn lên tại Âm Minh giới này, chỉ một số ít như chúng ta bị quái vụ hút vào.Đa số người ngoài vừa đến đã bị âm thú xé xác, chỉ ai may mắn mới sống sót và trốn vào thôn.Còn lại…đều đã là mồi cho thú dữ.”
Hàn Lập nghe vậy, lòng rối bời.
“Vậy nơi này rốt cuộc là đâu, có liên quan đến Âm Ty giới không, chẳng ai biết.Chỉ là các bậc tiền bối đến đây từ sớm có đưa ra phán đoán khá giống với đạo hữu, họ cho rằng đây là khe nứt không gian giữa Âm Minh giới và Nhân giới, nên nơi này mới có nhiều Âm Minh khí, nhưng không thể hình thành âm thú cường đại.”
“Có người lại cho rằng thế gian không hề có Âm Minh giới, đó chỉ là lời đồn của tu sĩ.Họ tin rằng đây là bụng của La Ma thú trong truyền thuyết, loài ma thú có thể nuốt nhật nguyệt, xé rách hư không.Chỉ có nó mới giải thích được quái vụ xuất hiện ngẫu nhiên trên biển.Vì vậy, cứ vài năm nơi này mới thông với ngoại giới một lần.Nên nhớ, La Ma thú vốn thích ẩn mình dưới đáy biển sâu, thời gian dài mới ăn một bữa.”
“La Ma thú? Sao có thể! Nó còn hoang đường hơn cả Âm Minh giới, ta không tin có loài ma thú như vậy!” Hàn Lập biến sắc khi nghe giả thuyết này.
“Phải, ta lúc trước cũng kinh ngạc như đạo hữu.Nhưng phải thừa nhận, dù hoang đường nhưng lại khá hợp lý.Nếu là khe không gian, điểm tiếp xúc với ngoại giới phải cố định.Nhưng thực tế, Âm Minh giới mỗi lần thông với ngoại giới lại hút người từ nhiều vùng biển khác nhau, có những nơi ta chưa từng nghe.Như ta đây, đến từ một hòn đảo nhỏ ở Loan Nam Châu, Đại Tấn hoàng triều.Còn tu sĩ khác, có người đến từ Ngũ Long Hải, người từ duyên hải Thiên Sa đại lục, có người từ Loạn Tinh Hải, số còn lại thì ta chưa từng gặp mặt.” Lão giả chậm rãi nói.
“Đại Tấn hoàng triều! Đạo hữu là tu sĩ đến từ Tấn quốc?” Hàn Lập kinh ngạc, hắn từng nghe về đế quốc hùng mạnh này ở Thiên Nam.
“Đạo hữu cũng đến từ Đại Tấn?” Mắt lão giả sáng lên.
“Không, chỉ là tại hạ từng nghe qua, biết đó là một quốc gia rộng lớn! Ta cũng muốn đến thăm, tiếc là chưa có cơ hội.” Hàn Lập lắc đầu.
“Thật đáng tiếc, hy vọng ta còn có cơ hội trở về!” Lão giả lộ vẻ thất vọng.
“Hắc hắc! Đạo hữu mà đến Đại Tấn sẽ biết thế nào là tu tiên giới thực sự.Ta nói thật, dù tu sĩ xuất hiện khắp nơi, nhưng không đâu sánh bằng Đại Tấn, có quy mô và hưng thịnh như vậy.Gọi Đại Tấn là thánh địa tu sĩ trần gian cũng không ngoa.” Lão giả tự hào nói về quê hương mình.
Hàn Lập xoa mũi, cười khổ, nghe đối phương nói mà động lòng.
“Ha ha, ta lạc đề rồi.Đạo hữu hỏi có cách nào khôi phục pháp lực ở đây không, ta nói thẳng, đừng mơ tưởng thần thông cũ sẽ trở lại.Nơi này, ngoài Âm Minh khí, còn có một loại khí gọi là Tuyệt Linh Chi Khí.Chúng ẩn sâu dưới lòng đất, nhưng định kỳ sẽ phun trào, bao trùm không gian.Tu sĩ nào bị ảnh hưởng sẽ mất hết pháp lực, không thể hóa giải.Các ngươi bị hút vào là do gặp phải khe nứt không gian mở ra cùng lúc với Tuyệt Linh Chi Khí phun trào.” Lão giả mỉm cười.
Hàn Lập nghe vậy, bực bội trong lòng.
Nếu không gặp chuyện xui xẻo này, hắn đã sớm tiêu dao nơi khác, chứ đâu bị quỷ vụ tóm lấy.
“Vào đây, không còn hy vọng ra ngoài sao? Ta không tin!” Hàn Lập trầm mặc, không cam tâm nói.
“Cũng không hẳn, cách ra ngoài thì có, nhưng phải làm được mới thôi!” Lão giả vuốt râu, chậm rãi nói.
“Cách gì?” Hàn Lập mừng rỡ, vội hỏi.
Mai Ngưng đang lo lắng cũng giật mình.
“Chuyện này…” Lão giả không trả lời ngay, mà trầm ngâm.
“Đạo hữu có gì khó nói sao?” Hàn Lập nhíu mày, nghi ngờ.
“Hai vị đừng hiểu lầm, không có gì phải giấu diếm! Ta chỉ hy vọng thôn có thêm tu sĩ, nhưng không ép buộc hai vị.Ta lo hai vị mạo hiểm ra ngoài sẽ mất mạng!” Lão giả nheo mắt, thâm ý nói khi thấy sắc mặt Hàn Lập và Mai Ngưng thay đổi.
Hàn Lập rùng mình, rồi cười lớn: “Yên tâm, Hàn mỗ tuy trẻ tuổi, nhưng tu luyện nhiều năm, không làm việc lỗ mãng.Nếu thật sự không được, ta tuyệt không mạo hiểm.Chỉ là, xin đạo hữu cứ nói cách thoát thân, xem khó khăn ở đâu.” Hàn Lập thu lại nụ cười, hỏi.
“Nếu đạo hữu đã nói vậy, ta không giấu giếm.” Lão giả suy nghĩ một chút rồi đồng ý.Sau đó, ông bước ra khỏi thính đường, đứng ở cửa nhìn xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
…(Ở đây hình như trên web thiếu một khúc)
“Hàn huynh, chúng ta phải làm sao? Chẳng lẽ huynh thật sự muốn đến Bạo Phong Sơn kia?” Mai Ngưng đứng sau Hàn Lập, môi đỏ mọng hỏi, sắc mặt tái nhợt.
Nàng hoàn toàn tuyệt vọng với phương pháp thoát thân mà lão giả nói, cho rằng không thể đạt được.
“Ta chưa quyết định, nhưng phải thử một lần.” Hàn Lập nhìn trời, thản nhiên nói.
Mai Ngưng nghe vậy, giật mình, định nói gì đó thì có tiếng bước chân tới gần.
Một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi tò mò bước đến.
“Hai vị là người mới? Ta theo lệnh trưởng lão dẫn hai vị đến chỗ ở.Ba ngày đầu được miễn phí thức ăn, nhưng sau đó phải làm nhiệm vụ.Nếu không, phải rời thôn, tự tìm đường sống.” Thiếu niên trừng mắt đen, thuần thục nói.
“Được, dẫn đường đi!” Hàn Lập đáp.
Thiếu niên gật đầu, dẫn hai người đến một gian phòng đá sạch sẽ.
Mai Ngưng nhìn căn phòng chỉ có một giường đá vừa đủ cho hai người nằm thì mặt đỏ bừng.
“Ở đây chỉ có một giường?” Nàng ngập ngừng hỏi thiếu niên.
“Nam nữ ở chung không phải là ngủ chung giường sao?” Thiếu niên nháy mắt, kỳ quái hỏi lại.
Mặt Mai Ngưng càng đỏ hơn, muốn nói gì đó nhưng không mở miệng được.
“Chúng ta ngủ riêng, lấy thêm một giường nữa.” Hàn Lập đang xem xét bên ngoài phòng, quay lại lạnh nhạt nói với thiếu niên.
Thiếu niên bĩu môi, dù không tình nguyện nhưng vẫn đồng ý đi ra ngoài.
“Cô nghỉ ngơi trước đi, ta đi xem xét trong thôn một chút!” Hàn Lập nói khi thiếu niên đi khuất.Mai Ngưng giật mình, rồi im lặng gật đầu.
Hàn Lập không do dự bước ra khỏi phòng, đi khắp nơi nhìn ngó, rồi nhanh chóng đến bãi đá cao ở trung tâm thôn.
Hắn rất hứng thú với cách vận dụng Âm Minh lực.
Bốn phía bãi đá không có ai canh giữ, nên Hàn Lập nhẹ nhàng tiếp cận.
Vì bãi đá quá cao nên có bậc thang, cao đến đáng sợ.
Hàn Lập đi quanh bãi đá vài vòng, rồi bắt đầu leo lên bậc thang.
