Chương 580 Đào Chướng vô địch

🎧 Đang phát: Chương 580

– Sự thật? Sự thật gì chứ?
Hoài Thảo Thi khẽ nheo mắt, giọng nói nhàn nhạt:
– Chẳng có sự thật nào cả, chỉ là sự tham lam vô sỉ của đám quý tộc lộ ra trong bóng đêm thôi, làm sao có thể xúc phạm đến Hoàng đế Bệ hạ?
Nạp Tùng không còn nghe rõ câu trả lời của vị Công chúa trước mặt nữa, đồng tử mắt hắn co rút kịch liệt, hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Lúc đầu, hắn không rõ sự khẩn trương trong lòng đến từ đâu, cho đến khi mặt đất dưới đầu gối hắn rung động nhẹ.Bên trong nhà kho khu nông trang màu đỏ bị bóng đêm bao phủ, tiếng điện cơ lưu chuyển ken két rất nhỏ truyền đến, hắn mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Điều này là không thể.Sau hơn mười ngày chiến đấu điên cuồng, Robot của hắn bất chấp hậu quả đối chiến với Robot truy kích, Robot Đào Chướng của Công chúa Điện hạ không thể nào còn khả năng chống đỡ.Rừng dâu mênh mông này không có căn cứ quân sự, không có nhà xưởng, thậm chí không có dây chuyền lắp ráp tự động hóa.
Trước khi bao vây nhà kho, chi đội Robot Đặc chủng của hắn đã theo dõi một thời gian dài, xác nhận Robot của Công chúa đã mất hoàn toàn năng lực hoạt động.
Thực tế, Robot kiểu mới kia của Công chúa Điện hạ gây ấn tượng sâu sắc.Vô số khớp nối động cơ giắt đầy hộp kim loại đặc biệt, trông như một đống sắt vụn không đáng chú ý.Vừa rồi nó vẫn im lặng nằm bên dòng suối nhỏ cạnh nhà kho, giống hệt như một đống rác kim loại.
Vì sao đống rác kim loại này lại đột nhiên khởi động?
Hắn sững sờ tại chỗ, vẫn quỳ một gối, ngẩng đầu nhìn về phía bóng râm cao lớn trước mặt.Cái bóng râm trông như hàng ngàn vạn tấn sắt thép cứng ngắc kia khiến thân thể hắn cứng đờ.
Đây là câu hỏi cuối cùng của gã sĩ quan Đế Quốc trước khi chết.
Đêm trong rừng dâu thâm trầm, nhà kho khu nông trang màu đỏ nằm cạnh dòng suối nhỏ.Đám Robot phản quân Đế Quốc kinh hãi nhìn chằm chằm Robot khủng bố như Ma Thần đang đứng sừng sững, từ trong tĩnh mịch thức tỉnh, từ quỷ môn quan trở về, gầm rú kịch liệt, phóng chạy với tốc độ cao, phá tan kiến trúc đơn sơ của khu nông trang, chấn lên bụi mù đầy trời.
Trong thời khắc nguy cấp xoay chuyển tình thế này, thời gian như ngừng lại.Bên trong khoang điều khiển Robot Đào Chướng hơi tối và nồng nặc mùi dầu máy, ánh mắt Hứa Nhạc sáng ngời khác thường, xuyên thấu qua màn hình điều khiển, nhìn chằm chằm bóng dáng mềm yếu đứng trước nhà kho màu đỏ.
Bóng dáng kia hơi gầy yếu, thường ngày mang đến cảm giác không thể chiến thắng, nhưng giờ phút này dưới chân Robot lại nhỏ bé và yếu ớt đến vậy.
Chỉ cần đầu ngón tay anh phát ra một chỉ lệnh, Robot Đào Chướng sẽ nâng chân khổng lồ nặng nề, dẫm nát đối phương thành một đống thịt.
Kẻ địch nguy hiểm cường đại nhất của Liên Bang, lại vì một cơ hội khó có thể gặp lại, đột nhiên biến thành một con kiến hôi dễ dàng dẫm chết, sự hấp dẫn này thật khó cưỡng lại.
Robot Đào Chướng sau khi chữa trị, công suất phát ra đã khôi phục khoảng 37% nguyên bản.Nếu có thể diệt sát kẻ địch khủng bố trước mặt, Hứa Nhạc nắm chắc sáu thành có thể thoát khỏi vòng vây của đám Robot phản quân, một mình điều khiển Robot Đào Chướng chui vào rừng dâu mênh mông trong bóng đêm.
Nhưng kẻ mà anh muốn giết nhất kia, tuy luôn quay lưng về phía Robot Đào Chướng, đứng ở cửa sổ, nhưng hai tay vẫn chắp sau lưng.
Hai bàn tay kia không hề cường tráng, ngược lại có chút thanh tú và gầy yếu, nhưng lại đang cầm một thiết bị điều khiển nào đó, phát ra ánh sáng nhàn nhạt mơ hồ.
Chỉ thoáng liếc nhìn, Hứa Nhạc chợt cảm thấy hai lỗ máu lớn trên xương bả vai truyền đến một cảm giác đau đớn vô cùng.Tựa hồ như ngay sau đó sẽ gặp cảnh máu xương nổ tung, biến thành một khối thi thể thê thảm.
Đối phương chung quy không ấn thiết bị điều khiển kia, chỉ là tưởng tượng thôi cũng khiến người ta rùng mình.
Thân vẫn còn trong hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, nhưng Hứa Nhạc trong khoang điều khiển Robot Đào Chướng và Hoài Thảo Thi dưới bóng râm Robot, vẫn đang đánh cược với nhau.
Đánh bạc xem ai nhanh tay hơn, tiền đặt cược là tính mạng mỗi người.
Vẻ sáng ngời trong mắt Hứa Nhạc chợt tắt, mặt không biểu tình, cố gắng ép xuống xúc động trong lòng, tay phải nhanh chóng đưa một chuỗi chỉ lệnh vào màn hình cảm ứng điều khiển, mở cửa khoang điều khiển Robot Đào Chướng.
Phản ứng của đám Robot phản quân Đế Quốc cũng đủ nhanh, ngay khi bọn chúng vừa phát hiện ra chuyện khác thường, đám Robot Nguyệt Lang vẫn luôn cảnh giác cao độ, liền bắt đầu gào thét tiến công.Đồng thời hệ thống vũ khí công kích tầm xa trên cánh tay máy móc cũng đồng loạt nổ súng, như muốn tranh đua thời gian với Robot và người kia.
Robot Đào Chướng phá tan nhà kho màu đỏ, trong nháy mắt biến thành một cái bóng.
Hoài Thảo Thi mặt không biểu tình đứng trước cửa lớn nhà kho, cánh cửa dần vỡ tan, vách tường dần đổ xuống.
Cảnh tượng quanh người như thời gian đang gia tốc nhanh lên gấp mấy lần, rất nhanh ngã xuống tan nát.Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Nạp Tùng vẫn chưa kịp thu hồi vẻ kinh ngạc, hai chân dẫm mạnh lên mặt đất, chân khí trong thân thể phun trào mạnh mẽ, thân thể nhanh chóng lao thẳng về phía sau.
Sau mười mấy ngày đêm bị truy đuổi và trốn chạy, bộ quần áo thường phục làm bằng vải tơ tằm thượng hạng nhiễm máu đã bị tổn hại nghiêm trọng.Trong quá trình nàng phóng bay về phía sau, bộ quần áo này tản từng mảnh lớn ra xung quanh, như một bộ trường bào của Thần đang bay múa trong tinh quang.
Cánh cửa khoang điều khiển Robot Đào Chướng sau lưng nàng đã sớm mở ra hoàn toàn.
Nàng như một vị quân vương quay trở lại ngai vàng đại diện cho quyền lực của mình, về tới đúng chỗ ngồi của mình.
Tiếng đạn pháo dày đặc của Cơ pháo Gia Đặc Hoàng gia Đế Quốc không ngừng gào thét sắc nhọn.Những gốc cây dây dày đặc xung quanh nhà kho màu đỏ bị đạn sắc bén tốc độ cao chặt gãy, mảnh gỗ màu trắng bén nhọn văng ra dày đặc, vụn gỗ văng khắp nơi.Trên khung máy móc của đám Robot phản quân chợt bị tập kích, vô số luồng hỏa hoa đột nhiên hiện lên, tiếng trúng đạn nặng nề kịch liệt vang lên, phát ra thanh âm điếc tai nhức óc.
Mãi đến lúc này, đám sĩ quan quân nhân thuộc chi đội Robot Đặc chủng phản quân mới biết, tuy rằng bọn họ đã tiến hành công tác tình báo chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, nhưng vẫn không có cách nào tiếp xúc được với số liệu đạn dược cụ thể của Robot Đào Chướng của Công chúa Điện hạ.Thậm chí số liệu đạn dược mà bọn họ đang nắm giữ, có khả năng là do Công chúa Điện hạ cố tình để cho ngành tình báo truyền ra số liệu giả cho bọn họ!
Bởi vì tin tức tình báo sai lầm mang tính trí mạng này, nên đám Robot phản quân cơ bản không nghĩ đến chuyện Robot Đào Chướng của Công chúa Điện hạ lại có lượng đạn dược kinh người đến vậy, vòng vây nhất thời bị đánh tan ra một khe nhỏ.
Đương nhiên, nguyên nhân chính xuất hiện tình huống nguy hiểm trí mạng này, vẫn khiến bọn họ không thể nào hiểu được.
Nguyên nhân này không liên quan đến tin tức tình báo.Robot Đào Chướng rõ ràng đã bị tổn hao vô cùng nghiêm trọng, không thể khởi động được nữa, như thế nào lại có thể ngay tại thời điểm chết người này, lại có thể một lần nữa khởi động?
Trong những mảnh đạn bay múa ngập trời, cùng với tiếng thét chói tai do đám Robot nặng nề hỗn loạn dẫm mạnh lên mặt đất, ngay sau khi Robot Đào Chướng bất chợt phát ra uy thế của nó, trong suy nghĩ của đám phản quân ngồi trong các Robot, thậm chí là ngay cả bản thân Hứa Nhạc trong khoang điều khiển Robot Đào Chướng nữa, cũng đều nghĩ rằng Hoài Thảo Thi sẽ sau khi phát động công kích bất ngờ này, sẽ lựa chọn dùng tốc độ cao triệt thoái về phía sau, phóng qua dòng suối nhỏ bên kia nhà kho màu đỏ, dấn thân vào khu rừng dâu mênh mông tăm tối, che giấu hết thảy.
Cho nên hơn mười đầu Robot bên cánh của chi đội Robot phản quân liền gào thét, hướng về phía dòng suối nhỏ kia mà phóng tới.Bọn họ biết rõ năng lực tác chiến Robot gần như vô địch của vị Công chúa Điện hạ cường hãn, cũng biết rõ năng lực tác chiến khủng bố của Robot Đào Chướng kia, nếu lúc này không tiến về phía trước, sớm chặn đường đối phương lại, đợi đến khi đối phương vượt qua đến bên kia, vậy căn bản không thể nào chặn lại được.
Nhưng vượt ra ngoài dự kiến của tất cả mọi người.Hoài Thảo Thi sau khi bằng tốc độ nhanh nhất tiếp nhận quyền điều khiển Robot Đào Chướng, đã mạnh mẽ lựa chọn một con đường khác trực tiếp hơn rất nhiều.
Ngay khi đám Robot phản quân ở hai bên cánh trước tiên hướng về phía dòng suối nhỏ phía sau, dùng tốc độ cao phóng tới chặn đường rút lui, Robot Đào Chướng lại hướng về phía trước phóng vọt tới!
Cả nhà kho màu đỏ lúc này đang chậm rãi ngã xuống mặt đất.Lớp vách bên ngoài dưới sự công kích của tầng đạn dày đặc tốc độ cao, bị bắn tan nát, bốc lên một mớ bụi mù.Ở bên dưới ánh sáng mờ nhạt của tinh quang trên trời, tầng bụi mù do lớp vách tường này bốc lên, trông có chút giống như một tầng chướng vụ do những làn phấn hoa anh đào xinh đẹp gặp gió bốc lên.
Robot Đào Chướng gào thét phóng xuyên qua lớp chướng vụ một màu hồng này, lớp bụi mù lạnh như băng cùng với thân hợp kim của Robot nóng bỏng kết hợp lại với nhau, dùng tốc độ mắt thường khó có thể nhìn thấy rõ, lướt nhanh trên mặt đất, lạnh lùng công kích thẳng về phía đám Robot phản quân còn lại đang đứng ngay trước mặt.
Phốc một tiếng vang lên, thanh trường thương làm bằng hợp kim cứng chắc dài chừng năm thước, đã từ trong bao thương gắn dưới chân Robot nháy mắt phóng ra, cùng với Robot đang dùng tốc độ cao phóng tới, xoay chuyển một vòng quanh thân thể Robot, mang theo ánh tinh quang nhàn nhạt cùng với một tầng bụi mù không ngừng vũ động trong không trung.
Trông như một đóa hoa đào khổng lồ xinh đẹp mà cực kỳ khủng bố.
Đào chướng vốn dĩ có độc, gió mang theo cánh hoa và phấn hoa anh đào không thể chạm vào người, chạm vào là chết chắc.
Đám Robot phản quân ngăn cản trước mặt Robot mang tên Đào Chướng này, ngay khi tầng chướng vụ màu hồng lướt qua, cũng đều suy sụp ngã rạp xuống mặt đất!
Bên trong khu rừng cây dâu tràn ngập mùi thuốc súng, sau Robot Nguyệt Lang của Đế Quốc lộ ra dáng vẻ thảm thương ngã sấp xuống mặt đất.Lớp giáp bảo hộ bên ngoài bị hao tổn nghiêm trọng tróc ra, tia lửa điện bắn xẹt khắp nơi.Còn có hai đầu Robot khác bị đánh bại nhưng không hoàn toàn hư hỏng hệ thống động lực, các khớp nối kim chúc trên thân thể phát ra thanh âm ken két chói tai.Cánh tay máy móc của Robot thậm chí còn có chút bi thương co giật, như người bệnh sắp chết đang giãy dụa trước khi ra đi.
Một luồng gió đêm lặng lẽ thổi qua, chỗ nhà kho màu đỏ đã biến thành một mảnh phế tích, tầng bụi mù màu đỏ cũng dần dần hạ xuống.Gã sĩ quan quân nhân tên Nạp Tùng bị bức tường nhà kho ngã xuống đè chết, hai mắt trợn lên không chịu nhắm lại, còn Robot Đào Chướng sớm đã vô tung vô ảnh.
Bên trong khoang điều khiển Robot Đào Chướng là một mảnh yên tĩnh trầm mặc, ánh đèn u ám.Chỉ có sự rung lắc không ngừng mới cho thấy Robot đang dùng tốc độ cao chạy trốn.
Sau khi đột phá vòng vây của đám Robot phản quân, Hoài Thảo Thi không giống như trước, trong khoảng thời gian ngắn nhất, vì một tia sát ý toát ra từ Robot Đào Chướng phía sau lưng mà trả thù Hứa Nhạc.
Sau khi trầm mặc một thời gian khá dài, nàng đột nhiên mở miệng:
– Nếu mày có thể giống như hôm nay, giúp tao sửa chữa tốt Đào Chướng, dù chỉ bảo trì được công suất khoảng 30% bình thường, tao cũng có thể diệt sạch tất cả đám Robot phản quân truy sát trong khu rừng dâu này.
Thân thể nhân loại mới là cỗ máy móc hàng đầu trên thế gian.
Nghe câu phán đoán bình tĩnh mà tràn ngập sự tự tin của Hoài Thảo Thi, Hứa Nhạc đột nhiên nghĩ đến câu nói mà đại thúc từng nói với mình.
Vị Công chúa Điện hạ này dường như vĩnh viễn không cảm giác được sự mệt mỏi.Lực lượng bên trong thân thể vĩnh viễn không tiêu hao cạn.Tinh thần nàng vĩnh viễn bảo trì được sự tập trung cường độ cao, như một cỗ máy móc lạnh như băng.Nhưng nàng… chung quy vẫn là một con người!
– Chuyện này căn bản không thể!
Hứa Nhạc ho khan hai tiếng, khàn khàn trả lời:
– Cô cũng phải thừa nhận, vận khí của cô lần này thật sự rất tốt.Vừa vặn bên trong nhà kho kia có đầy đủ linh kiện cần thiết.Mà những linh kiện trung tâm quan trọng của Đào Chướng này cũng không bị hư hao gì.Cánh tay sửa chữa mini cũng còn dùng tốt.
– Nhưng dù ở trong khu nông trang nông nghiệp này cô có thể tìm thấy đầy đủ loại linh kiện phù hợp, thì loại sửa chữa tạm thời này không thể kéo dài mãi.Các máy móc thiết bị nông dụng dùng để thay thế cho thiết bị quân dụng tinh vi trên Robot, dù có thể giúp nó khởi động, nhưng động cơ của Robot chỉ cần chuyển động, các cấu kiện bên trong sẽ bị hao mòn kịch liệt trong thời gian dài, mức độ hư hỏng càng nghiêm trọng hơn, cho đến cuối cùng toàn bộ kết cấu hỏng sạch.
Trong khoang điều khiển Robot lại một lần nữa khôi phục sự yên lặng.Là một chiến sĩ Robot thiên tài, Hoài Thảo Thi về phương diện bảo dưỡng sửa chữa còn xa mới bằng Hứa Nhạc, nhưng cũng có chút nghiên cứu riêng.Nàng rõ ràng những lời vừa rồi của Hứa Nhạc là hoàn toàn chính xác.Năng lực sửa chữa của người này khiến người khác kinh sợ, nhưng chung quy chỉ chống đỡ lâm thời, chỉ duy trì được một đoạn thời gian.
Sau khi trầm mặc một thời gian dài, nàng lại mở miệng lãnh đạm:
– Mấy tiếng đồng hồ trước đây, trong nhà kho khu nông trang màu đỏ, mày đã từng nói, Lý Thất Phu năm đó làm thế nào ám sát ông nội tao?
Ánh mắt Hứa Nhạc khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm một bên mặt cô nàng, nói:
– Năm đó Quân Thần đại nhân ngàn dặm bôn tập, suốt quãng đường đi không ngừng ẩn nấp, tập kích Robot Đế Quốc đi riêng lẻ, sau đó dùng cấu kiện của những Robot bị tàn phá để bảo dưỡng sửa chữa.
– Phương pháp này bây giờ còn dùng được không?
Hoài Thảo Thi hỏi.
– Đều là Robot của Đế Quốc cả, hẳn là dùng được.
Hứa Nhạc mỉm cười đáp.
– Vậy thì cứ như thế mà làm!
Hoài Thảo Thi nhanh chóng quyết định.
– Tao phụ trách tấn công tiêu diệt Robot của đám phản quân này, mày phụ trách bảo dưỡng sửa chữa.
Bắt đầu từ thời khắc này, đám Robot của chi phản quân trong khu rừng dâu mênh mông như biển kia, mờ mịt tìm kiếm Robot Đào Chướng, đã bắt đầu nghênh đón một u linh, một Robot u linh lãnh khốc cường đại và cực kỳ tham lam!

☀️ 🌙