Đang phát: Chương 58
– Cứ nói đi, nếu thuận tiện và không phiền hà gì, tôi sẵn lòng giúp cô.
Tôi có một người chị họ mở công ty ở Lạc Thương, Giang Nam, hiện đang thiếu người.Không biết anh có muốn đến đó làm việc không? Công việc rất đơn giản, chỉ cần đi tuần tra nhà xưởng thôi.
Diệp Mặc hiểu cô gái này muốn giúp mình, nhưng sợ mình không thoải mái hoặc sĩ diện, nên nói vậy thôi.Chứ làm gì có chuyện tốt như vậy, không cần làm gì mà vẫn có tiền.
Cô gái này rất cẩn thận, nhưng chưa hiểu rõ về tôi, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của tôi.
Cảm ơn cô, Trì Uyển Thanh.Khi nào muốn tìm việc, tôi nhất định sẽ đến công ty của chị họ cô.Thật ra tôi cũng chẳng biết làm gì cả.
Diệp Mặc không từ chối thẳng thừng, dù muốn đến nhà xưởng của chị họ cô làm việc thì cũng không phải bây giờ, hắn còn muốn trồng “Cỏ Ngân Tâm”.Nếu không trồng được, hắn sẽ không rời đi.
– Không cần làm gì cả…
Nói xong, Trì Uyển Thanh cảm thấy mình hơi lộ liễu, vội vàng nói thêm:
– Chỉ cần đi tuần trong xưởng thôi.
– Chờ một chút…anh Diệp, để tôi cho anh số điện thoại, anh ghi vào điện thoại đi.
Diệp Mặc nói:
– Nhưng tôi không có điện thoại.
Trì Uyển Thanh hơi ngạc nhiên, thời đại này còn có người không có điện thoại sao? Nhưng nhìn cách ăn mặc của Diệp Mặc, lại còn không có việc làm, chắc là không mua nổi điện thoại thật.
Thấy Trì Uyển Thanh có vẻ khó xử, Diệp Mặc cười nói:
– Cô chỉ cần đọc số đó một lần, tôi có thể nhớ được.
Trì Uyển Thanh nhìn Diệp Mặc, rõ ràng là không tin, dù bây giờ hắn nhớ rõ thì lát nữa cũng quên thôi.Cô còn tưởng Diệp Mặc ngại từ chối nên mới nói vậy.Nhưng việc này không làm khó được cô, cô lấy trong túi ra một chiếc lược tinh xảo, dùng dao nhỏ khắc số điện thoại lên đó rồi đưa cho Diệp Mặc, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Mặc nhận chiếc lược thơm tho, cười nói:
– Số điện thoại này đặc biệt thật, cảm ơn cô nhé, Trì Uyển Thanh.Nếu cần việc làm, tôi nhất định sẽ đến đó.
Trì Uyển Thanh thấy Diệp Mặc nhận lược thì rất vui, nhưng liền nói:
– Anh Diệp, anh đừng gọi tên tôi được không? Nghe không quen lắm.Sau này anh cứ gọi tôi là Uyển Thanh, ba tôi hay gọi tôi là Tiểu Thanh, anh cũng có thể gọi như vậy.
– Được rồi, Uyển Thanh.
Diệp Mặc bất đắc dĩ nói, vừa rồi hắn còn nghe thấy đồng đội cô gọi cô là Trì Uyển Thanh.
Nghe Diệp Mặc gọi mình là Uyển Thanh, Trì Uyển Thanh rất vui vẻ, quên cả việc định ra ngoài, lại hỏi:
– Anh Diệp, tôi nghe Quách Khởi nói anh đến đây tìm đồ vật gì đó, anh tìm được chưa?
Diệp Mặc lắc đầu:
– Vẫn chưa, chắc là ở gần đây thôi, nơi đó có hai cây Vạn Niên Thanh và một thung lũng.Tôi nghĩ thung lũng là chỗ này, nhưng Vạn Niên Thanh thì tôi chưa tìm được.
– Vạn Niên Thanh? Tôi biết, lúc trốn vào sơn cốc, tôi có thấy một chỗ có hai cây Vạn Niên Thanh, cách đây không xa.Anh Diệp, tôi dẫn anh đến đó.
Trì Uyển Thanh cảm thấy vui vì có thể giúp Diệp Mặc.
Diệp Mặc chưa kịp nói gì thì bên ngoài có tiếng Lô Lâm, Trì Uyển Thanh vội trả lời:
– Chị Lâm, em đi cùng anh Diệp có chút việc, lát nữa sẽ quay lại.
Giọng nói trong trẻo và dễ nghe.
Lô Lâm hơi ngạc nhiên, Trì Uyển Thanh từ khi nào lại vui vẻ như vậy? Giọng điệu tràn đầy vui sướng? Cô vốn không phải rất lạnh lùng sao? Chẳng lẽ…chẳng lẽ bọn họ…?
Lô Lâm lắc đầu, không hiểu sự thay đổi của Trì Uyển Thanh.
Trì Uyển Thanh đứng lên, hơi loạng choạng, Diệp Mặc vội đỡ lấy cô:
– Để tôi cõng cô.
Diệp Mặc không nghĩ nhiều, hắn chỉ muốn tìm chỗ kia sớm một chút, xem Lạt Ma kia còn để lại gì.Nếu tìm được nhiều Tử Tâm Đằng thì rất quan trọng với hắn.
– Ừ, cảm ơn anh Diệp.
Trì Uyển Thanh không từ chối mà tựa vào lưng Diệp Mặc.Dù sao đùi cũng bị Diệp Mặc nhìn thấy rồi, để hắn cõng thì có gì đâu?
Cô gái này không hề xấu hổ, Diệp Mặc rất tán thưởng Trì Uyển Thanh, không biết có phải quân nhân đều như vậy không.Cảm giác mềm mại từ lưng truyền đến, dù rất thoải mái nhưng Diệp Mặc không nghĩ gì khác.
– Đội trưởng Lô, vừa rồi có phải anh Diệp cõng Trì Uyển Thanh đi ngang qua không? Tôi không nhìn nhầm chứ?
Phương Vĩ mở to mắt nhìn Diệp Mặc và Trì Uyển Thanh, dụi mắt.Trì Uyển Thanh vốn không thích nói chuyện với đồng đội nam, vẻ mặt luôn lạnh lùng, vậy mà lại để một người đàn ông mới gặp lần đầu cõng trên lưng, thật là quá đáng.
– Cậu không nhìn nhầm đâu, nhanh chuẩn bị súng đi, chắc họ có việc rồi, sẽ sớm quay lại thôi.
Lô Lâm tức giận nói.
Quách Khởi nhìn bóng dáng Diệp Mặc và Trì Uyển Thanh khuất dần, gật đầu:
– Anh Diệp là một người hào hiệp, Uyển Thanh tuy lạnh lùng với người khác, chỉ là chưa gặp được người định mệnh của mình thôi, có lẽ anh Diệp hợp với cô ấy.Họ rất xứng đôi…
– Anh Diệp, anh có thấy tôi dễ dãi không?
Trì Uyển Thanh đang nằm trên lưng Diệp Mặc bỗng nhiên hỏi.
Diệp Mặc ngớ người rồi nói:
– Không đâu, tôi thích tính cách tự nhiên của cô, nói chuyện và làm việc cũng không rụt rè.
Trì Uyển Thanh ngập ngừng rồi nói:
– Anh Diệp, thật ra tôi rất lạnh nhạt với mọi người trong đội, tôi không thích nói chuyện lắm.Có lẽ số lời tôi nói trong một tháng không bằng số lời tôi nói với anh hôm nay.Từ khi ba mẹ tôi ly hôn, tôi chịu ảnh hưởng của gia đình nên gia nhập quân đội.Cũng vì chuyện của ba mẹ mà tôi có một sự cự tuyệt bẩm sinh với đàn ông.
– Không hiểu sao, anh Diệp, tôi cảm thấy ở anh có một sự tự nhiên và tự do, đó là điều tôi luôn hướng tới.Tôi không có ý thức cự tuyệt với anh, có lẽ đó không phải là cảm giác tự nhiên như anh nghĩ, cho nên…
Nói xong, Trì Uyển Thanh lo lắng nhìn Diệp Mặc, sợ Diệp Mặc không thích tính cách này của cô.
Diệp Mặc cười, đương nhiên hiểu ý của Trì Uyển Thanh, cô có thể cảm nhận được sự tự nhiên và tự do trên người hắn, có nghĩa là cô cũng có linh căn, đáng được kính trọng.Ở Địa Cầu linh khí thiếu thốn, tài nguyên tu chân gần như không có, có được linh căn thật không dễ dàng.
– Sống theo suy nghĩ của mình là tốt nhất, không cần phải chiều lòng người khác, thích thì thích, không thích thì không thích…A, đến nơi rồi, quả nhiên là hai cây Vạn Niên Thanh.
Diệp Mặc vừa nói chuyện với Trì Uyển Thanh vừa nhìn thấy hai cây Vạn Niên Thanh.
