Đang phát: Chương 58
– Vũ Tích tỷ…
Ninh Vi bước vào Thượng Đạo Cafe, thấy Hàn Vũ Tích ngồi thu lu một góc, ánh mắt thất thần nhìn ly cà phê đã nguội lạnh.
– A, Ninh Vi, em đến rồi!
Nghe tiếng gọi, Hàn Vũ Tích giật mình hoàn hồn.
– Vũ Tích tỷ, chị đợi lâu chưa ạ? Em vừa tan làm, xin lỗi để chị phải chờ.
Ninh Vi liếc nhìn ly cà phê, áy náy nói.
– Không sao, chị cũng rảnh cả buổi chiều.
Hàn Vũ Tích đáp, giọng hờ hững.
– Vũ Tích tỷ, hôm nay chị không phải đi làm sao?
Ninh Vi ngạc nhiên hỏi.
– À…Cái này…
Hàn Vũ Tích chợt sực nhớ, giờ này đáng lẽ phải đang ở công ty mới đúng.
Thấy sắc mặt Hàn Vũ Tích có gì đó khác lạ, Ninh Vi vội chuyển chủ đề:
– Vũ Tích tỷ tìm em có việc gì ạ?
– À, đúng rồi.Chị muốn hỏi em, lần trước em nhắc đến anh Lâm, em có số điện thoại của anh ấy không?
Hàn Vũ Tích nhớ ra mục đích cuộc hẹn.
Tim Ninh Vi khẽ run lên.Quả nhiên, vị tỷ tỷ xinh đẹp này có quan hệ gì đó với Lâm đại ca.Nếu không, sao lại vô cớ hỏi số điện thoại của anh ấy?
– Vũ Tích tỷ, chị và Lâm đại ca…có gì đặc biệt ạ? Sao em cứ cảm thấy ở chị có một loại cảm giác thân thuộc, giống như trên người Lâm đại ca vậy? Ừm, một cảm giác tươi mát, khiến người ta thấy dễ chịu.
Ninh Vi vô thức thốt ra.
“Trên người mình cũng có hương vị giống Lâm Vân?”
Hàn Vũ Tích ngẩn người.Chẳng lẽ lần trước Lâm Vân chữa bệnh cho mình đã lưu lại? Hay là do mình đeo Tưởng Niệm mà có? Nhắc đến Tưởng Niệm, sắc mặt Hàn Vũ Tích lại ảm đạm.
– Vũ Tích tỷ, thật ra Lục chủ tịch cũng là bạn tốt của Lâm đại ca…
Ninh Vi nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Hàn Vũ Tích.
– Vậy em có biết anh ấy đang ở đâu không?
Hàn Vũ Tích nén lại những suy nghĩ miên man, hỏi tiếp.
– Em không biết.Lúc Lâm đại ca đi, em có xin số điện thoại, nhưng gọi mãi không được, máy anh ấy luôn tắt.Em cũng hỏi Lục chủ tịch rồi, ngài ấy bảo cũng không liên lạc được với anh ấy.Hình như Lâm đại ca nói đã tìm được việc làm, em đoán anh ấy đang làm cho công ty nào đó ở Phần Giang.
Nhắc đến Lâm Vân, giọng Ninh Vi có phần trầm xuống.
Tuy thời gian bên cạnh Lâm Vân không dài, nhưng nàng không thể phủ nhận, người đàn ông có tướng mạo bình thường này đã khiến trái tim nàng xao xuyến.Cảm giác ấy khác hẳn những rung động thời đại học.
Chỉ cần ở bên anh, nàng luôn cảm thấy bình yên, có một sự quyến luyến khó tả.Dần dần, nàng đã nảy sinh một thứ tình cảm vi diệu với Lâm đại ca.Không chỉ đơn thuần là lòng biết ơn vì anh đã cứu mình.
– Thật ra, chị là vợ của Lâm Vân.Anh ấy không nhắc gì đến chị với em sao?
Cảm nhận được thái độ và tình cảm của Ninh Vi khi nhắc đến Lâm Vân, Hàn Vũ Tích bỗng cảm thấy một chút tự hào, xen lẫn lo lắng.
– A…Vũ Tích tỷ…Chị, chính là…chính là…?
Ninh Vi còn đang chìm trong những cảm xúc rối bời, đột nhiên nghe Hàn Vũ Tích nói là vợ của Lâm đại ca, nàng kinh ngạc đến lắp bắp.
“Cái này…cái này…Mình lại đi thổ lộ tình cảm với Lâm đại ca trước mặt vợ anh ấy…Xấu hổ chết mất!”
– Không sao đâu, Ninh Vi, em đừng nghĩ nhiều.Tính Lâm Vân vốn vậy, giúp người khác thì nhiệt tình, còn người bên cạnh thì lại lơ là.Chị…chị cũng thiệt thòi vì anh ấy nhiều.Chỉ là, anh ấy đi lâu rồi mà chưa về, không biết đi đâu nữa.
Hàn Vũ Tích vừa như giải thích với Ninh Vi, vừa như tự nhủ với chính mình.
Thấy Vũ Tích tỷ không có ý trách móc, Ninh Vi mới dần bình tĩnh lại.Nhưng trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc, chẳng phải Vũ Tích tỷ đã nói là ly hôn rồi sao?
– Vũ Tích tỷ, hôm đó Lâm đại ca nói anh ấy đã kết hôn.Sau đó…
Ninh Vi chưa kịp nói hết câu, Hàn Vũ Tích đã vội ngắt lời.
– Ninh Vi muội muội, em nói Lâm đại ca bảo anh ấy đã kết hôn rồi sao?
Hàn Vũ Tích đột nhiên kích động.Chẳng lẽ Lâm Vân vẫn còn nhớ đến mình?
– Dạ, đúng vậy.Hôm đó, sau khi Lâm đại ca cứu em, anh ấy bị lỡ chuyến tàu.Anh ấy định mời em đến nhà anh ấy ngủ nhờ.Nhưng sau đó Lâm đại ca chợt nói, có nên gọi điện thoại báo trước cho vợ không.Em sợ hiểu lầm, nên chủ động từ chối.
Ninh Vi thuật lại những lời Lâm Vân đã nói.
Hàn Vũ Tích lặng lẽ lắng nghe, trong lòng trào dâng một dòng ấm áp.Cảm giác như mình thật sự ở nhà, Lâm Vân gọi điện về, nói với nàng: “Vợ yêu, lát nữa anh về.”
“Lát nữa sẽ về sao?”
Hàn Vũ Tích lẩm bẩm.
Rồi chợt bật cười, tự nhủ, chắc anh ấy chỉ lỡ lời thôi, sau đó mới nhận ra mình còn chưa có nhà.
– Chưa có nhà ở?
Nghĩ đến đây, lòng Hàn Vũ Tích lại se lại.Hiện tại Lâm Vân không có nhà, anh ấy sẽ đi đâu? Dù bệnh tình đã thuyên giảm, bắt đầu đi làm, nhưng cũng phải đến cuối tháng mới có lương.Với tính cách của anh ấy, dù có người bạn giàu có như vậy, anh ấy cũng sẽ không chủ động vay tiền.Vậy anh ấy lấy gì để sống?
– Vũ Tích tỷ…
– À, Ninh Vi, cảm ơn em đã kể cho chị nghe nhiều như vậy.Tiện thể cho chị xin số điện thoại của anh ấy và Lục chủ tịch được không?
Hàn Vũ Tích hoàn hồn, mỉm cười nói.
Ninh Vi thầm nghĩ, Vũ Tích tỷ và Lâm đại ca là vợ chồng, sao đến số điện thoại của anh ấy chị cũng không biết? Chẳng lẽ giống như lần trước mình đoán, cuộc hôn nhân của hai người không hạnh phúc?
Hơn nữa, lần trước Vũ Tích tỷ còn nói đã ly hôn, lẽ nào chị ấy là người vợ thứ hai của Lâm đại ca? Hay là Vũ Tích tỷ muốn hàn gắn lại cuộc hôn nhân này?
Dù vậy, những suy đoán này Ninh Vi chỉ giữ trong lòng, không tiện hỏi ra.Nàng vẫn cẩn thận ghi lại số điện thoại của Lâm Vân và Lục Dược cho Hàn Vũ Tích.
– Ninh Vi, chuyện lần trước chị nói đã ly hôn, không phải là lừa em đâu.Chị và Lâm Vân thực sự đã làm thủ tục ly hôn rồi.Nhưng lúc đó có chút sơ suất, nên đơn ly hôn vẫn chưa được ký.Vì vậy, chị và anh ấy vẫn còn là vợ chồng.
Hàn Vũ Tích như đọc được suy nghĩ của Ninh Vi, liền mở lời giải thích.
Nhưng vừa nói xong, nàng lại nhận ra, mình đâu cần phải nói chuyện này cho Ninh Vi biết làm gì.Nhưng không hiểu sao, nàng rất muốn Ninh Vi biết hai người vẫn chưa ly hôn.
– Lúc đó anh ấy có nói là muốn đi đâu không?
Hàn Vũ Tích vẫn muốn biết Lâm Vân đã đi đâu.
– Anh ấy không nói gì thêm, chỉ bảo là công ty cử anh ấy đi công tác.Về phần đi đâu, lúc đó em hơi bối rối, nên quên hỏi mất.
Ninh Vi cúi đầu giải thích, trong lòng có chút buồn bã.
– Sao lúc đó em lại bối rối? Lâm Vân là người tốt mà, chỉ là ta…
Hàn Vũ Tích vừa hỏi, liền biết mình đã hỏi một câu ngốc nghếch.Lần trước Ninh Vi đã nói, nàng cho rằng Lâm Vân muốn ngủ với nàng, nên mới vì chuyện đó mà hoảng hốt.Hết lần này đến lần khác, mình lại khơi lại chuyện cũ.
