Đang phát: Chương 578
“Không biết nên gọi các ngươi là xui xẻo hay may mắn khi lại vớ phải đúng lúc Tuyệt Linh Chi Khí trăm năm phun trào, xé toạc cả không gian.Bị nó cuốn vào thì dù cường giả đến đâu cũng khó thoát thân.Chỉ có điều, lũ âm thú khát máu cũng đã rời khỏi hang ổ, nếu không, vừa bước chân vào đây các ngươi đã thành mồi rồi.” Gã Hán tử gầy gò liếc nhìn hai người, giọng điệu lạnh tanh.
Hàn Lập nghe vậy, lòng khẽ chùng xuống, nhưng sắc mặt vẫn không đổi.”Xin mạo muội hỏi, nơi này rốt cuộc là đâu? Nghe huynh đài nói, có vẻ nơi đây vô cùng nguy hiểm?”
“Nguy hiểm ư? Hai chữ đó e là còn quá nhẹ để hình dung nơi này.Ta không cần biết bên ngoài hai ngươi là ai, có thân phận gì, nhưng ở đây, chẳng có bữa ăn nào là miễn phí cả.Muốn tìm chút lòng tốt, e là chuyện viển vông.Nơi này chỉ có âm thú rình rập mà thôi.” Gã đàn ông lại đánh giá y phục của hai người, dường như nhận ra cả hai không phải hạng tầm thường, hắn cười khẩy một tiếng.
Hàn Lập nhíu mày, định hỏi thêm thì gã đàn ông đã xua tay ngăn lại: “Tình hình giờ khác rồi.Ta không có thời gian giải thích cho người ngoài như các ngươi.Mau trở về thôn, lát nữa lũ yêu thú sẽ kéo về ổ.Đêm nay cứ lấp kín cái động này đã, chuyện sau hẵng tính.” Nói rồi, hắn ra lệnh cho đám người xung quanh.
Ngay lập tức, mọi người hò nhau ôm đá, theo lệnh, lấp kín cửa hang.
“Đi thôi.Nếu thuận lợi, bọn A Hổ sẽ đón chúng ta trên đường.Bằng không, khi âm phong nổi lên thì đường về cũng chẳng thấy đâu.” Hán tử gầy gò trầm giọng nhìn bầu trời, rồi quay người bước đi.Đám nam nữ khác im lặng lẽo đẽo theo sau, chẳng ai buồn đoái hoài đến Hàn Lập và cô gái kia.
Hàn Lập chứng kiến cảnh này, ánh mắt lóe lên vẻ trầm tư.
“Chúng ta có nên theo họ không?” Cô gái nãy giờ vẫn bám theo Hàn Lập, thấy đám người kia dần khuất bóng mà hắn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không khỏi bất an hỏi.Mất đi pháp lực, nàng giờ chỉ là một nữ nhân yếu đuối, hoàn toàn dựa dẫm vào Hàn Lập.
“Đi chứ, sao lại không đi.Đến cái thôn kia xem sao.Biết đâu sẽ có cách khôi phục pháp lực.” Hàn Lập ngẩng đầu, bình tĩnh nói, rồi nhìn theo bóng lưng đám người phía trước mà bước theo.
Cô gái thở phào nhẹ nhõm, vội vã đuổi kịp hắn.
“À phải rồi.Tại hạ vẫn chưa biết đạo hữu xưng hô thế nào? Ta họ Hàn, là một tán tu.” Hàn Lập vừa đi vừa hỏi cô gái.
“Ta tên Mai Ngưng, cùng gia huynh đến đây.Rõ ràng huynh trưởng và ta đều bị hút vào trong quỷ vụ, nhưng sao huynh ấy lại không ở đây?” Cô gái xinh đẹp kia chính là Mai Ngưng, giờ phút này nhắc đến huynh trưởng, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ lo lắng.
“Chuyện đó bình thường thôi.Loại tia chớp đen kia có năng lực truyền tống.Chúng ta bị đưa đến bên trong núi, thì có thể bọn họ đã đến một nơi khác.Nếu không, lúc đó có nhiều tu sĩ như vậy, lẽ nào chỉ có ta và cô bị mang đến đây.Sau này tìm kiếm, ắt có ngày đoàn tụ.” Hàn Lập thản nhiên nói.
Cô gái nghe Hàn Lập nói vậy, nhất thời yên tâm hơn, nhưng đồng thời cũng vô cùng hiếu kỳ về hắn.Khuôn mặt hắn bình thường và xa lạ, nàng tuyệt đối chưa từng gặp qua, chẳng lẽ là tu sĩ từ nơi khác đến hòn đảo này? Nàng thầm nghi hoặc.Có nhiều điều muốn hỏi Hàn Lập, nhưng vì mới quen biết nên nàng chần chừ, không dám mở lời.
Ngay lúc nàng đang suy tư thì hai người đã đuổi kịp đám người kia.Dù mất đi pháp lực, nhưng dù sao cũng là người tu tiên đã trải qua tẩy tủy, thể chất hơn hẳn người thường.
Gã Hán tử gầy gò thấy hai người vẫn bám sát theo họ, mắt lóe lên vẻ khác thường, nhưng không nói gì thêm, chỉ cắm đầu tăng tốc.
Đám nam nữ khác cũng đồng thời tăng tốc.
Thấy vậy, Hàn Lập hơi ngẩn ra.Động tác và tiếng bước chân của những người này khác hẳn người thường, tuy không giống cao thủ nội công thâm hậu, nhưng hình như đã luyện qua chút ngoại công.Xem ra ở đây, võ công mới là thứ thông dụng.
Nhưng nghĩ lại, Hàn Lập cũng có rất nhiều nghi hoặc về quỷ vụ.Hắn đã đọc qua vô số điển tịch, nhưng quỷ vụ dù đáng sợ, cũng không đến mức khiến người ta tuyệt vọng như hôm nay.Ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, đã bị giam cầm, mất hết năng lực, thật sự là quá lợi hại.Nếu lần nào xuất hiện cũng đáng sợ như vậy, thì ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng khó lòng thoát khỏi.Nhưng rõ ràng có rất nhiều người từng chạm mặt quỷ vụ mà vẫn bình an vô sự, trong số đó không thiếu tu sĩ cấp thấp.
Nhưng lời của gã Hán tử gầy gò về Tuyệt Linh Chi Khí cũng khiến hắn hiểu ra phần nào.Chỉ nghe tên thôi cũng biết việc pháp lực và thần thức của bọn họ bị giam cầm có liên quan đến nó.Xem ra bọn họ đã quá xui xẻo, vớ phải đúng đợt Tuyệt Linh Chi Khí đặc biệt lợi hại, nên mới bị tóm gọn rồi đưa đến đây.Có lẽ những tu sĩ còn sống sót cũng đang ở đâu đó trong cái nơi quỷ quái này.
Hàn Lập đang miên man suy nghĩ thì gã Hán tử phía trước đột ngột dừng bước, quay đầu nhìn về một bên.Những người còn lại cũng đồng loạt dừng lại.
Ở phía xa xa trên sa mạc, một đám bụi vàng cuồn cuộn bốc lên, lao thẳng về phía họ.
“Là bọn A Hổ!” Một gã thanh niên mặt còn non choẹt, mừng rỡ xen lẫn sợ hãi hét lên.Những người khác cũng xôn xao.
Hán tử gầy gò gật đầu, trên mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở đã đông cứng lại.Bởi vì từ bên trong đám bụi vàng phát ra vài tiếng rống the thé.
“Mọi người mau đến giúp, bọn họ đang bị âm thú đuổi theo!” Hán tử biến sắc, giận dữ gầm lên, rút thanh trường đao bên hông ra, lao thẳng về phía trước.
Đám nam nữ khác cũng giật mình tỉnh ngộ, rút đao kiếm, đồng loạt xông lên.
Hàn Lập vẫn đứng im không nhúc nhích, mắt nhìn ra xa, mang theo vẻ dò xét.
Đám nam nữ trong nháy mắt đã hòa vào đám bụi vàng, bên trong vang lên tiếng la hét không ngớt.Bụi vàng dần biến thành sương vàng, bay tán loạn khắp nơi.Trong sương mù nồng đặc, tiếng la hét của nam nữ cùng tiếng rống gầm liên tục vọng ra, đan xen vào nhau.
Sau khoảng thời gian một tuần trà, những âm thanh chói tai dần nhỏ lại, trở về bình thường.Một lát sau, một tràng hoan hô vang lên, tiếp theo từ đám bụi mù bước ra mấy bóng người nam nữ.Người nào người nấy mình đầy máu me, không rõ có bị thương hay không, nhưng khuôn mặt ai nấy đều hớn hở như gặp chuyện mừng.
Những người này nhanh chóng trở lại con đường ban đầu, trên lưng mỗi người đều vác một cái túi rất lớn.
Bọn họ cũng đã nhìn thấy Hàn Lập và Mai Ngưng, lộ vẻ kinh ngạc.Nhưng sau khi Hán tử gầy gò đến bên cạnh, thấp giọng nói vài câu thì bọn họ mới lộ vẻ hiểu ra, không tỏ thái độ gì nữa.
Có thêm mấy người này, tốc độ di chuyển của đoàn người nhanh hơn hẳn.Sau một canh giờ, bọn họ đã rời khỏi hoang mạc, trước mắt hiện ra một vùng loạn thạch đen ngòm.
Cũng giống như sa mạc, Hàn Lập hoàn toàn không thể ước lượng được độ lớn của nó, đặc biệt là không thể nhìn thấy điểm cuối.Bên trong bãi đá có đủ hình thù kỳ dị, đá đen sì khiến Hàn Lập cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng đám người kia vừa thấy nơi này thì thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ an tâm và vui mừng.
Lúc này, mây trên trời dường như có biến đổi, cuồn cuộn xoay chuyển, những tia chớp lam cũng trở nên dày đặc hơn, không ngừng giáng xuống mặt đất, tạo thành những cái hố lớn nhỏ khác nhau.
Hàn Lập và Mai Ngưng giật mình kinh hãi, nhưng những người đi cùng lại có vẻ quen thuộc, sải bước tiến vào bãi đá.
Hơn nữa, Hán tử gầy gò còn hô lớn: “Mọi người nhanh chân lên một chút, thôn sắp đóng cửa rồi, đừng để bị nhốt ở bên ngoài!” Vừa hô, hắn vừa nhanh chân chạy về phía trước.
Hàn Lập và Mai Ngưng liếc nhìn nhau, dù không biết có chuyện gì xảy ra, cũng không dám chậm trễ, vội vã bám theo.
Dưới sự dẫn dắt của đám người kia, Hàn Lập men theo những lối đi ngoằn ngoèo trong bãi đá.Rất nhanh, trước mắt xuất hiện một bức tường đá màu đen cao ngút trời.
Bức tường này được xây bằng những khối đá lớn chồng lên nhau, cao đến hơn hai mươi ba mươi trượng.Tường đá dài hơn ngàn trượng, cứ cách một đoạn lại có một cái cọc nhọn, trông vô cùng hung hãn.Ở hướng đối diện với đám người Hàn Lập là một cánh cổng gỗ vô cùng lớn, hai bên có mười người đàn ông tay cầm trường mâu trắng đang đứng canh gác.
Đám thủ vệ thấy Hán tử gầy gò trở về, lập tức lộ vẻ hưng phấn, tiến lên nghênh đón.Sau mấy tiếng “Ầm ầm” vang dội, cánh cổng từ từ hạ xuống, để cho bọn họ tiến vào.
