Truyện:

Chương 57 Ngươi Có Bị Bệnh Không

🎧 Đang phát: Chương 57

“Hạ Thiên, anh nên để ý đến phong độ của mình một chút.” Hỏa Vẫn nữ thấy dáng vẻ trơ trẽn của Hạ Thiên thì nhắc nhở.
“Mặt cô xấu xí, đừng có nói chuyện với tôi.” Hạ Thiên ngoài miệng nói vậy, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn, vì hắn vẫn không nhìn thấu được bộ quần áo của mỹ nữ này, đó mới là điều hắn cảm thấy cổ quái nhất.
“Anh…” Hỏa Vẫn nữ hận không thể lột da Hạ Thiên.
“Vẫn tỷ, đừng để người ta đứng, mời vào ngồi đi.” Diệp Thanh Tuyết vội vàng nói sang chuyện khác.
“Thần bóng rổ, em là fan của anh đó.” Linh Nhi chạy đến trước mặt Hạ Thiên tinh nghịch nói.
“Sao cô lại phải dịch dung?” Hạ Thiên vừa nhìn thấy Linh Nhi đã biết nàng dịch dung, hơn nữa còn dùng cả dịch dung thuật bằng huyệt đạo.
“Ách!” Linh Nhi hơi sững sờ.
“Hạ Thiên, anh đừng có nói bậy.” Diệp Thanh Tuyết tưởng Hạ Thiên chê Linh Nhi xấu, vội vàng khuyên can.
“Tôi không có nói bậy, cô ta thật sự dịch dung mà.” Hạ Thiên nghiêm trang nói.
Nghe Hạ Thiên nói vậy, mọi người đều nhìn về phía Linh Nhi.
“À, vì bản thân em vốn dĩ xấu xí quá, nên mới phải dịch dung.” Linh Nhi không phủ nhận.
“Lừa đảo.” Hạ Thiên quay đầu nhìn về phía Vân Miểu: “Tôi biết tôi đẹp trai rồi, nhưng cô cũng không cần nhìn chằm chằm vào tôi như vậy chứ, có phải là muốn cầu ái với tôi không? Tôi cho cô biết, tôi là người rất có định lực đó, nhưng nếu cô thật sự cầu ái, tôi nhất định sẽ đồng ý.”
Nghe Hạ Thiên nói vậy, ngay cả Vân Miểu cũng phải sững sờ, đây chính là cảnh giới cao nhất của sự vô liêm sỉ trong truyền thuyết sao?
“Anh đúng là đồ vô liêm sỉ.” Đường Yên giận dữ nói.
“Cô không biết nói như vậy là sẽ bị đại lão công của cô trừng phạt sao?” Hạ Thiên trực tiếp ôm lấy Đường Yên, đặt cô lên đùi mình, vỗ một cái vào mông cô.
“Bốp!”
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, Đường Yên căn bản không kịp phản ứng.
“Còn dám không?”
“Bốp!”
Hạ Thiên lại đánh thêm một cái vào mông Đường Yên.
“Hạ Thiên, anh quá đáng rồi đó.” Hỏa Vẫn nữ vốn tính tình không tốt, Hạ Thiên rõ ràng là bạn trai của Diệp Thanh Tuyết, lúc này lại còn cùng Đường Yên làm những hành động thân mật như vậy, làm sao cô có thể không tức giận.Diệp Thanh Tuyết lại còn là bạn tốt của cô nữa.
“Tôi quá đáng chỗ nào?” Hạ Thiên ngẩng đầu nhìn Hỏa Vẫn nữ: “Tôi chặn wifi nhà cô à? Tôi ăn gạo nhà cô à? Hay tôi ôm vợ cô?”
“Anh…”
Từ trước đến nay chưa từng có ai dám nói chuyện với cô như vậy.
“Cô cái gì mà cô, cô nhìn lại mình xem, từ trên xuống dưới chỗ nào giống phụ nữ, ngực thì nhỏ đến nỗi không cần mặc áo lót.” Hạ Thiên tiếp tục nói.
“Tôi muốn giết anh.” Hỏa Vẫn nữ đá một cước về phía Hạ Thiên.
Ở khoảng cách gần như vậy, bình thường sẽ không thể tránh được, Diệp Thanh Tuyết đứng dậy muốn ngăn cản, nhưng cô lại thấy một cảnh tượng khác, đôi chân thon dài của Hỏa Vẫn nữ đang bị Hạ Thiên nắm trong tay vuốt ve.
“Cô xem cô kìa, trời nắng to thế này, ngoài cô ra còn ai mặc quần da chứ.”
“Thả tôi ra.” Hỏa Vẫn nữ phẫn nộ hô.
“Được thôi, cô bảo tôi thả thì tôi thả.” Hạ Thiên buông tay, Hỏa Vẫn nữ mất thăng bằng, ngã thẳng xuống đất, Hỏa Vẫn nữ bây giờ không còn vẻ bá khí như trước nữa.
“Anh dám ném tôi.”
“Là cô bảo tôi buông tay mà.” Hạ Thiên nói.
“Mau thả tôi ra.” Đường Yên vẫn còn ngồi trên đùi Hạ Thiên.
“Sau này cô còn dám nói như vậy với đại lão công của cô không?” Hạ Thiên hỏi.
“Mau buông tôi ra.”
“Bốp!”
“Không dám, không dám.” Đường Yên vội vàng nói, cô thật sự sợ Hạ Thiên.
Tiết Xuyên một bên thì ghen tị muốn chết, cả hai đều là đàn ông, đều ở trong đám mỹ nữ này, Hạ Thiên thì như một tên hái hoa tặc, còn hắn thì chỉ có thể đứng nhìn.
“Vẫn tỷ, mau đứng lên đi.” Diệp Thanh Tuyết vội vàng đỡ Hỏa Vẫn nữ dậy.
“Anh chờ đó cho tôi.” Hỏa Vẫn nữ hung tợn liếc nhìn Hạ Thiên.
“Vẫn tỷ, đừng nóng giận, em xin lỗi chị thay anh ấy.” Diệp Thanh Tuyết không muốn Hỏa Vẫn nữ gây sự với Hạ Thiên.
“Thanh Tuyết, em sao vậy, loại đàn ông này có gì đáng để em lưu luyến, đi đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, em không thấy vừa rồi hắn đối với Đường Yên thế nào à?” Hỏa Vẫn nữ nói với Diệp Thanh Tuyết.
“Chị hiểu lầm rồi, anh ấy là em họ của em.” Diệp Thanh Tuyết giải thích.
“Em họ?” Hỏa Vẫn nữ hơi sững sờ: “Không phải bạn trai à? Vậy tại sao hôm sinh nhật em…”
“Hôm đó là em nhờ anh ấy đến.” Diệp Thanh Tuyết bảo Hạ Thiên đến để làm bia đỡ đạn.
“Nếu là em họ thì thôi đi, nhưng Đường Yên cũng là bạn tốt của chị, nếu như em dám phụ Đường Yên, chị cũng sẽ không bỏ qua cho em đâu.” Hỏa Vẫn nữ trừng Hạ Thiên một cái.
“Vẫn tỷ, chị đừng hiểu lầm, em với anh ấy không có gì cả.” Đường Yên vội vàng giải thích, vừa rồi nghe Diệp Thanh Tuyết nói Hạ Thiên là em họ, Đường Yên không hiểu sao trong lòng lại có chút vui mừng.
Chẳng lẽ cô thích Hạ Thiên rồi? Không thể nào, chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra, cô ghét Hạ Thiên nhất mà.
Cho dù cả thiên hạ đàn ông chết hết, cô cũng sẽ không thích Hạ Thiên.
Hơn nữa vừa rồi Hạ Thiên đối xử với cô như vậy, cô hận chết Hạ Thiên rồi.
“Hừ.” Hỏa Vẫn nữ trừng Hạ Thiên một cái: “Tôi nghĩ không cần tôi giới thiệu, mọi người cũng biết hai người bọn họ rồi chứ.”
Những người ở đây đều là nhân vật nổi tiếng của đại học Giang Hải, tuy bình thường không có giao tiếp gì, nhưng tên tuổi thì đều đã nghe qua.
“Cô không phải bạn gái của anh ấy, cô cũng không phải, vậy có nghĩa là thần tượng ca ca không có bạn gái đúng không?” Linh Nhi nhìn Diệp Thanh Tuyết, lại nhìn Đường Yên, sau đó nhìn Hạ Thiên nói tiếp: “Thần tượng ca ca, em có thể làm bạn gái của anh không?”
Quá trực tiếp.
Băng Tâm thấy Linh Nhi trực tiếp như vậy, thử tưởng tượng nếu là mình thì sẽ thế nào, nhưng cô lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó.
“Cô bỏ dịch dung đi, tôi xem thử cô có xinh đẹp không, nếu xinh đẹp thì tôi sẽ cho phép cô làm ứng cử viên tiểu lão bà dự khuyết của tôi.” Hạ Thiên nghiêm trang nói.
“Thế nào mới là dự khuyết ạ?” Linh Nhi bĩu môi.
“Vì dáng người cô không đẹp.” Hạ Thiên nói.
“Ai bảo dáng người em không đẹp.” Linh Nhi cố ý ưỡn ngực.
“Tôi không tin.” Hạ Thiên không nhìn thấu được quần áo của Linh Nhi, đương nhiên không thể nói chính xác dáng người cô như thế nào.
“Vậy em cởi cho anh xem được không?” Linh Nhi cười tủm tỉm nhìn Hạ Thiên.
“Được, được.” Hạ Thiên mong đợi nhìn Linh Nhi.
“Không được, ở đây đông người quá, em chỉ muốn cởi cho một mình anh xem thôi.” Linh Nhi nghịch ngợm cười một tiếng.
“Linh Nhi đừng làm rộn.” Vân Miểu thản nhiên nói, cô vẫn luôn ít nói.
Tiết Xuyên lúc này cảm thấy rất phiền muộn, một bữa tiệc xin lỗi tốt đẹp lại biến thành một trò hề, cách làm của Hạ Thiên thật sự đánh bại bọn họ, biến sự vô sỉ thành lẽ đương nhiên.
“Anh là táo lớn của em.”
“Ai đấy?”
“Sư phụ, là em, em là đồ đệ đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất, thiện lương nhất, dịu dàng nhất của sư phụ ạ.”
“Cô bị bệnh à?”
Hạ Thiên trực tiếp cúp điện thoại.

☀️ 🌙