Đang phát: Chương 569
Trong căn phòng im lặng, Hứa Nhạc từ từ hé mắt, cố gắng thích nghi với ánh sáng yếu ớt.Hắn muốn xác định vị trí của mình trên phi thuyền, nhưng vô ích.
Đợi mãi không thấy ai đến, có lẽ thuốc đã phát tác, nhưng hắn vẫn nhắm mắt.Hắn không biết có ai theo dõi mình không, và cũng không biết phải hành động thế nào.Sự giả vờ của hắn giờ đây ai cũng biết.
Bỗng có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.Một người đang đến gần giường hắn.
Hứa Nhạc giật mình khi cảm thấy một ngón tay ấm áp chạm vào cổ tay mình.Các cơ bắp của hắn gồng lên, nhưng tế bào vẫn thả lỏng.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh kỳ lạ bùng nổ từ ngón tay kia, tấn công vào cổ tay hắn!
Dù là người Liên Bang hay Đế Quốc, hẳn sẽ hoảng sợ và kinh ngạc.Ai ngờ cơ thể lại sinh ra sức mạnh như điện? Nhưng Hứa Nhạc không lạ gì cảm giác này.Nhiều năm trước, từ khi theo Phong đại thúc luyện mười động tác kỳ quái, sức mạnh tương tự đã xuất hiện trong cơ thể hắn.
Sức mạnh của hắn ôn hòa, bộc phát thì sắc bén như đao.Còn sức mạnh từ ngón tay kia cuồng bạo đến cực điểm.Nó xâm nhập vào cổ tay, tấn công các kinh mạch của hắn!
Ý chí của Hứa Nhạc rất mạnh, chịu đau giỏi, nhưng vẫn không khỏi rên lên.
Luồng sức mạnh kia như nổ tung trong cổ tay hắn, biến thành vô số dao nhỏ nung đỏ, tùy tiện cắt xé gân mạch của hắn.Cảm giác tinh thần đau đớn cùng với da thịt bị xé rách khiến lông tay hắn dựng đứng.
Nếu để nó tự do phá hoại, sức mạnh bí ẩn mà hắn khổ luyện bấy lâu sẽ bị hủy diệt.
Hứa Nhạc không hiểu rõ về chuyện này, nhưng cảm giác nguy hiểm thôi thúc sức mạnh run rẩy trong cơ thể hắn, bùng nổ từ đốt sống lưng, chạy khắp cơ thể, dồn về cổ tay, va chạm mạnh mẽ với luồng sức mạnh kia!
Sức mạnh như dòng nước nóng tích tụ nhiều năm, từ từ chảy ra từ thắt lưng, rồi biến thành đại giang cuồn cuộn khi tập trung lên cánh tay.Đến cổ tay, nó hóa thành mãnh thú khổng lồ từ băng giá, gầm thét cắn xé!
Gian phòng vẫn im lặng, nhưng gió rít gào nổi lên, chiếu giường co rúm lại, vỡ vụn.
Trên da, nơi ngón tay thần bí chạm vào cổ tay Hứa Nhạc, xuất hiện một vùng cháy đen kỳ lạ, như một ngôi sao nhỏ nứt vỡ ra.
Ngón tay thần bí bị chấn lui lại.Chủ nhân của nó khẽ kêu lên ngạc nhiên.
Nhưng ngón tay kia nhanh chóng ấn xuống tiếp, điểm cực nhanh vào trung tâm cánh tay, khuỷu tay, bắp tay, nách, mu bàn tay đến từng ngón tay Hứa Nhạc.Mỗi lần điểm xuống đều mềm mại như gió, không thể nắm bắt, lại như trường thương sắc bén, khí thế không thể chống đỡ!
Đối mặt với những chỉ phong dày đặc như mưa, cùng với luồng sức mạnh khủng bố phun trào ra, Hứa Nhạc không thể né tránh hữu hiệu, chỉ có thể điều động sức mạnh cuối cùng trong cơ thể, cố gắng chống đỡ những đòn tấn công càng lúc càng dày đặc hơn của ngón tay thần bí kia.
Trong các vở kịch kiếm hiệp thần thoại, mỗi giây có thể bắn ra bao nhiêu lần điểm chỉ?
Và tại thời khắc này, người thần bí bên giường kia đã điểm ra bao nhiêu lần điểm chỉ?
“Phốc” một tiếng, một cánh tay của Hứa Nhạc vung lên, chặn được một cú điểm chỉ nguy hiểm!
Hai mắt hắn mở trừng trừng, một ngụm máu tươi phun ra.Thân hình hắn bật dậy khỏi giường.Bàn tay phải xòe ra như hình quạt, rồi chụp lấy ngón tay gầy guộc nhưng rắn chắc của người thần bí, đồng thời đầu gối chân trái hắn đá mạnh vào sườn ngoài đùi đối phương.
Ngón tay của người thần bí kịp thời thu về, hóa thành nắm đấm, tránh cú đấm tay phải của Hứa Nhạc, đánh tới dưới vành tai Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc khom lưng, cúi đầu, cánh tay trái dựng thẳng lên, che hai má, như hai cánh cửa sắt đóng chặt.
Nắm tay nện lên má cánh tay, đầu gối nện lên má ngoài đùi.Cả hai đều trúng đòn, phát ra hai tiếng trầm đục.
Không hề dừng lại, hai thân người lại nhanh chóng di chuyển.Cánh tay trái run rẩy, phần đùi cứng chắc không còn tồn tại.Thay vào đó là những cú đấm tàn nhẫn, những cú đá gối lưu loát, những kỹ năng cầm nã thủ hiểm độc, và những cú đấm mạnh mẽ không thể tưởng tượng nổi.
Điều đáng sợ hơn là, bên trong những kỹ năng chiến đấu cận thân cường hãn này, trong mỗi động tác nhanh chóng và lưu loát, đều ẩn chứa những luồng sức mạnh khủng bố!
Hai thân ảnh giao chiến với tốc độ cực cao, khiến không khí trong phòng rung chuyển.Tiếp theo là những âm thanh xé rách, đổ vỡ chói tai.Chiếc giường cứng rắn vỡ thành từng mảnh vụn.Mảnh vụn chiếu trải và quần áo rách nát bị kình phong hất lên cuồng cuộn.Trong một mảnh hỗn loạn đó, một thân ảnh suy sụp bay ngược ra.
Hứa Nhạc văng ra, ngã mạnh xuống đất, kịp chống tay phải, cố định thân thể, nhưng vẫn không thể đứng lên.Hắn cảm nhận được xương ngực bị sai vị trí, có lẽ còn bị nứt vỡ.Điều khiến hắn lo sợ hơn là, đại bộ phận sức mạnh nóng rực trong cơ thể, sau khi bị trọng thương đã mất một thời gian dài mới tích tụ được một chút, lúc này lại có dấu hiệu tán loạn!
Trong đôi mắt sáng ngời của Hứa Nhạc mang theo một cỗ tình tự ảm đạm, thế nhưng cũng không có tuyệt vọng, mà chỉ có một cỗ cảm giác không cam lòng cùng với quật cường mạnh mẽ.Hắn nhìn về phía gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi đang đứng cách hắn không xa.
Hứa Nhạc chợt nhếch miệng cười.Những luồng tơ máu đỏ tươi tươm ra trong kẽ răng phối hợp với nụ cười hai hàm răng trắng tinh dày đặc của hắn, mang theo một tia thảm thiết không chút hài hòa.
Đối phương là một gã quân nhân binh lính Đế Quốc trẻ tuổi.Dáng người hơi chút gầy yếu, màu da của hắn là màu vàng nâu nhàn nhạt, bình thường đến cực điểm.Nếu như ném hắn vào bên trong dòng người đông đúc tại tinh cầu Thiên Kinh Tinh, tuyệt đối sẽ không có bất cứ người nào phát hiện ra sự dị thường của người này.
Nhưng đối với Hứa Nhạc, sau khi giao thủ hai, ba lần, gã quân nhân binh sĩ Đế Quốc trẻ tuổi này tuyệt đối không hề đơn giản.
Nếu như vị Tằng ca bên cạnh Lợi Hiếu Thống kia giống như một khẩu súng nguy hiểm đang được bó lại trong bao, thì cái gã quân nhân binh sĩ Đế Quốc trẻ tuổi này, không hề cố ý bộc phát ra cảm giác uy hiếp cường hãn đối với người khác, nhưng lại có được một độ cứng cùng với thực lực mạnh mẽ không thể nào phá hủy được… Có thể nói hắn chính là một thanh trường thương từ sắt thép tôi luyện ngàn năm mà chế tạo thành.
Cũng giống hệt như ngày hôm đó, thanh trường thương làm bằng hợp kim sắc bén, đã mạnh mẽ đâm thẳng vào trong khoang điều khiển của con Robot MXT Liên Bang màu đen, mạnh mẽ chặt đứt hy vọng quay trở về Liên Bang của Hứa Nhạc vậy.
Hứa Nhạc ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm vào gã quân nhân binh sĩ Đế Quốc trẻ tuổi, cảm nhận được sự nguy hiểm và cường hãn đang ập đến.Hắn đã từng dự đoán thân phận của người này, nhưng lại không dám xác nhận vì ngoại hình và tính cách bình thường của đối phương.
Hoài Thảo Thi khẽ ho hai tiếng, lau đi vết máu trên môi, phát hiện ra tay áo quân phục của mình đã vỡ tan.Hắn nhìn Hứa Nhạc, hỏi:
– Tôi từng xem báo cáo, mỗi lần anh bị dìm xuống nước, trước khi hôn mê đều nở nụ cười kỳ dị.Các nhân viên thẩm vấn đều cảm thấy kỳ quái.
Hoài Thảo Thi ôm ngực, ho khan, nhìn Hứa Nhạc, hỏi:
– Hiện tại tôi hiểu rồi, anh có thể giấu diếm được các dụng cụ theo dõi, âm thầm khôi phục, chuẩn bị bỏ trốn, nên mới vui vẻ mỉm cười.Nhưng hiện tại tôi rất ngạc nhiên, anh không còn cách nào để giả vờ nữa, mấy cái luồng khí dơ bẩn trong thân thể anh cũng đã bị tôi đánh tan hơn phân nửa, vì sao bây giờ lại còn cười được?
Hứa Nhạc cố gắng dựa vào tường, khàn khàn nói:
– Hiện tại tôi cười vì đã xác nhận được một chuyện: Ngày đó trên chiến hạm thua dưới tay anh, quả thật là vì tôi đã trọng thương.Nếu như thân thể tôi hoàn hảo, hẳn là có cơ hội đánh bại anh.
Hai lỗ hổng vết thương lớn trên ngực Hứa Nhạc không ngừng tươm máu, lớp thịt vừa kéo da lại vỡ ra, thê thảm.
Hoài Thảo Thi không nhìn, nói:
– Lúc trước anh chạy đi ám sát Tạp Đốn, con Robot đã bị hư tổn quá lớn.Sau đó khoang điều khiển Robot bị đâm thủng, thân thể anh cũng bị trọng thương, năng lực cận chiến suy giảm cực lớn… Nhưng sau hai lần giao thủ, tôi có thể xác nhận, dù anh hoàn hảo, anh cũng không phải là đối thủ của tôi.
– Cái này không đánh thử sao biết?
Hứa Nhạc phun một ngụm nước miếng pha máu, thẳng lưng lên, khàn khàn trả lời.
Trên khuôn mặt không biểu tình của Hoài Thảo Thi chợt hiện lên một tia mỉm cười trào phúng, chế giễu nói:
– Tôi cho phép cái sự thất bại ấy của anh tự biến thành sự tự kỷ về mặt tinh thần.Chỉ là tôi hy vọng anh có thể che dấu tia sợ hãi trong đôi mắt ti hí kia tốt hơn một chút.
Đối diện với con đường chết, đối diện với đối thủ trẻ tuổi mà cực kỳ cường đại, Hứa Nhạc cần phải biểu hiện ra mạnh mẽ và ngoan lỳ hơn.Nhưng sau bao nhiêu lần thủy hình, bao nhiêu ngày chịu đựng nước biển, vì một địch nhân bất ngờ xuất hiện, một sự biến cố đột ngột, hết thảy đều tan thành bọt nước.
Tâm trạng của hắn đã hướng về phía tuyệt vọng, không còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện hành động nữa.
Hứa Nhạc chậm rãi ngẩng đầu lên, khàn khàn nói:
– Tôi thừa nhận tôi kinh ngạc và e ngại thực lực cường đại của anh… Nhưng anh cũng có chút sợ hãi đối với tôi.Hoặc nói chính xác là anh lo lắng tôi có thể khôi phục trở lại.
– Cũng có một chút lo lắng, cái đám người Liên Bang bọn anh tựa hồ có được sinh mệnh lực mạnh mẽ ương ngạnh giống hệt như đám động vật bọ cánh cứng vậy.
Hoài Thảo Thi nói:
– Cho nên tôi đang tự hỏi cần phải dùng loại phương pháp gì để mà phá hủy đi cái tinh thần sinh tồn buồn cười kia của anh đây, hoặc là nói hủy hoại đi cái trụ cột sinh tồn kia của anh.Bản thân anh coi như cũng có chút năng lực không tệ.
Nói xong, hắn tìm kiếm trong phòng, tìm được một thanh côn kim loại được cho là hoàn hảo, đi tới trước mặt Hứa Nhạc, giơ cao thanh côn kim loại lên… rồi dùng sức đập mạnh xuống.
Máu tươi phun ra, tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên, có cả những mảnh thịt vụn bắn ra.
Đám quân nhân sĩ quan Đế Quốc bên ngoài phòng nhìn thấy cảnh này, cũng nhíu mày lại.
Vài giọt máu tươi ấm áp chảy trên mặt Hứa Nhạc, hắn trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào gã quân nhân sĩ quan Đế Quốc trẻ tuổi, khàn khàn nói:
– Tôi không phải muốn uy hiếp anh.Tôi không biết vì sao bọn anh không giết tôi, nhưng tôi đề nghị bọn anh tốt nhất nên giết tôi đi.Nếu không, sau này, sự tình sẽ thú vị hơn đó!
