Chương 566 Tâm kết.

🎧 Đang phát: Chương 566

Tần Vũ lập tức nhận ra sự thay đổi trên mặt của Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự.Dù vậy, Tần Vũ cũng đã đoán trước được việc Đông Cực Thánh Hoàng có thể không vui.
Tuy nhiên, việc tham gia chiêu thân là điều hắn bắt buộc phải làm.
“Bệ hạ, chuyện này thần vẫn luôn giấu kín trong lòng, đồng thời đó cũng là nguyên nhân sâu xa thúc đẩy thần nỗ lực tu luyện, cố gắng nghiên cứu luyện khí.” Tần Vũ trang trọng nói.
Trải qua năm tháng tu luyện dài đằng đẵng, hầu như trong lòng đại đa số tu luyện giả đều có một tâm niệm.
Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự nghe đến đây cũng hiểu tâm niệm của Tần Vũ chính là “Khương Lập”.Ông biết khó lòng khuyên can Tần Vũ.Dù thế nào, Tần Vũ cũng là một luyện khí tông sư, mà luyện khí tông sư ở Thần Giới là những người được coi trọng nhất.Nếu ông quá khắt khe, Tần Vũ rất có thể sẽ rời bỏ Huyễn Kim Sơn.Hoàng Phủ Ngự đương nhiên sẽ không làm như vậy.
Sắc mặt Hoàng Phủ Ngự trở lại bình thường, ông khuyên nhủ: “Tần Vũ, nếu cậu đã quyết định như vậy thì ta cũng không biết làm sao.Nhưng ta muốn nhắc nhở cậu, những người tham gia chiêu thân lần này đều là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong Thần Giới.Dù cậu tham gia thì con đường phía trước cũng đầy gian nan.”
Tâm niệm ấp ủ bao nhiêu năm nay của Tần Vũ sao có thể bị ngăn cản bởi chút khó khăn cỏn con?
“Cảm ơn Thánh Hoàng bệ hạ.” Tần Vũ mỉm cười cúi người, không nói gì thêm.
Lời nói vừa rồi của Hoàng Phủ Ngự rõ ràng là không có ý ngăn cản Tần Vũ.
“Tần Vũ, chẳng phải trước đây huynh nói với muội là không quen Khương Lập sao?” Một giọng nói trong trẻo vang lên, Tần Vũ quay đầu lại, đó là Hoàng Phủ Tĩnh với sắc mặt tái nhợt.
Nhìn thấy Hoàng Phủ Tĩnh, phản ứng đầu tiên của Tần Vũ là…nhức đầu!
Trong lòng Tần Vũ, Hoàng Phủ Tĩnh là một cô gái rất tốt.Nhưng Tần Vũ lại không hề có chút cảm giác nào với nàng.Từ khi trong lòng đã có Lập nhi thì những cô gái khác không thể khiến Tần Vũ rung động.
“Tĩnh công chúa.Năm đó công lực của ta còn yếu, nói như vậy cũng chỉ là lời nói dối, ta không muốn bị coi thường.Vì thế lúc trước ta phải nói như vậy, mong Tĩnh công chúa đừng để bụng.” Tần Vũ thành khẩn nói.
Hắn thực sự hy vọng Hoàng Phủ Tĩnh không quá tức giận về chuyện này, nếu không trong lòng Tần Vũ sẽ áy náy.
Hoàng Phủ Tĩnh buồn bã cười tự giễu mấy tiếng: “Lúc trước muội hỏi huynh về Khương Lập là đã nghi ngờ huynh và cô ấy có quan hệ.Thì ra là như vậy.”
“Tiểu Tĩnh!”
Một tiếng quát uy nghiêm trầm thấp vang lên, người quát chính là Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự.Nét mặt Hoàng Phủ Ngự hoàn toàn nghiêm lại nhìn Hoàng Phủ Tĩnh: “Tiểu Tĩnh, Tần Vũ là Điện chủ Lam Huyền Điện của Đông Cực Huyễn Kim Sơn ta.Cậu ta thích ai, theo đuổi ai, ta dù là Thánh Hoàng cũng không thể ép buộc.”
“Phụ hoàng, con hiểu rồi.” Hoàng Phủ Tĩnh khẽ gật đầu.
Trong lòng Tần Vũ hơi lo sợ, đồng thời hắn quan sát Hoàng Phủ Tĩnh thật cẩn thận, thầm thở phào: “May quá, ít nhất thì Hoàng Phủ Tĩnh không quá kích động.”
“Tần Vũ.Cậu muốn đến Phiêu Tuyết Thành tham gia chiêu thân, nếu có điều gì cần ta giúp đỡ thì cứ nói.” Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự mỉm cười nói với Tần Vũ.
Trong lòng Tần Vũ cảm thấy rất thoải mái.
Đông Cực Thánh Hoàng không những không ngăn cản hắn mà còn muốn giúp đỡ.Điều này khiến thiện cảm của Tần Vũ với Đông Cực Thánh Hoàng tăng lên rất nhiều.
Ánh mắt Hoàng Phủ Tĩnh lóe lên, nàng ngẩng đầu nhìn Tần Vũ: “Tần Vũ, trước khi huynh đi có thể ghé qua chỗ muội nói chuyện một lát được không?”
“Tiểu Tĩnh.” Đông Cực Thánh Hoàng có vẻ hơi giận dữ.
Hoàng Phủ Tĩnh tươi cười nói với Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự: “Phụ hoàng, người yên tâm đi, con chỉ muốn nói chuyện với Tần Vũ thôi, tuyệt đối không có ý gì khác.”
Đông Cực Thánh Hoàng Hoàng Phủ Ngự khẽ gật đầu.
Dù thế nào, Hoàng Phủ Tĩnh cũng là một Thượng Bộ Thiên Thần, tu vi linh hồn cao như vậy thì sức chịu đựng không thể thấp được.
“Tần Vũ, huynh có đồng ý đến chỗ muội một chuyến không?” Hoàng Phủ Tĩnh mỉm cười với Tần Vũ.
Tần Vũ cảm thấy rợn da gà.
Nhưng hắn có thể làm gì đây.
“Tĩnh công chúa có lời mời thì ta đương nhiên vui vẻ nhận lời rồi.” Tần Vũ vẫn bình tĩnh nói một cách khiêm tốn.
Hoàng Phủ Tĩnh khẽ gật đầu, sau đó quay lại cúi chào Đông Cực Thánh Hoàng: “Phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần xin cáo lui trước.” Hoàng Phủ Tĩnh nói xong liền xoay người rời đi, lúc đi còn nhìn Tần Vũ một cái.
Tần Vũ cũng chắp tay nói: “Thánh Hoàng bệ hạ, Hoàng Hậu nương nương, thần cũng xin cáo lui.”
“Được.Các ngươi đi đi.” Hoàng Phủ Ngự mỉm cười nói.
Tần Vũ cứ thế đi theo Hoàng Phủ Tĩnh.Hai người một trước một sau rời đi.
Còn phu phụ Đông Cực Thánh Hoàng sau khi thấy hai người Tần Vũ và Hoàng Phủ Tĩnh rời đi mới bắt đầu nói chuyện với nhau.
“Bệ hạ, Tiểu Tĩnh nó…” Nhứ Ngạn có chút lo lắng.
Bà rất rõ vì sao vừa rồi Đông Cực Thánh Hoàng lại làm như vậy.Vì Tần Vũ không phải là loại người mà bọn họ có thể sai khiến.Luyện khí tông sư là những người mà các đại thế lực ở Thần Giới đều muốn tranh giành.
Hoàng Phủ Ngự mỉm cười, trầm ngâm nói: “Nhứ Ngạn, nàng cứ yên tâm, thứ nhất là tâm tính Tiểu Tĩnh kiên định, sẽ không vì chuyện này mà nghĩ quẩn đâu.Thứ hai là Tần Vũ đi tham gia chiêu thân cũng không nhất định thành công.”
Nhứ Ngạn lập tức nghĩ đến những “tuấn kiệt” của Thần Giới tham gia chiêu thân, không khỏi gật đầu tán đồng.
Đoan Mộc Ngọc, Thân Đồ Phàm, Khuê Nhân Hầu, Chu Hiển.Bốn người này đâu dễ đối phó? Tần Vũ dù là luyện khí tông sư, không hề thua kém bốn người, nhưng muốn giành chiến thắng trong chiêu thân cũng chỉ có hai phần hy vọng mà thôi.
“Đến khi Tần Vũ chiêu thân thất bại, biết đâu sẽ đến với Tĩnh nhi.” Hoàng Phủ Ngự cười híp mắt nói.
Nhứ Ngạn khẽ gật đầu than nhỏ: “Chỉ còn biết hy vọng Tần Vũ thất bại thôi.”
Tại phủ đệ của Hoàng Phủ Tĩnh trong Hoàng thành.
Trời tối dần, “Hắc Ám Dạ Mạc” từ Bắc Cực Phiêu Tuyết Thành đã bao phủ cả Thần Giới.Trong đêm tối, dưới ánh đèn lúc mờ lúc tỏ, Tần Vũ và Hoàng Phủ Tĩnh đang ngồi trên một cành cây.
Phía sau lưng họ là một cây liễu cổ thụ, hàng ngàn hàng vạn cành liễu phất phơ bên cạnh hai người.
Tần Vũ trầm mặc, nhất thời không biết nói gì, khẽ nhìn Hoàng Phủ Tĩnh ở bên cạnh.Tóc Hoàng Phủ Tĩnh đang bay bay trong gió, phiêu đãng trước mắt Tần Vũ.
Tần Vũ đột nhiên cảm thấy Hoàng Phủ Tĩnh thật đáng thương.
“Tần Vũ, tốc độ tu luyện của huynh quả thật rất nhanh.” Hoàng Phủ Tĩnh lên tiếng trước.
“À, may thôi.” Tần Vũ vụng về đáp.
Hoàng Phủ Tĩnh lúc này mới thở dài: “Đến bây giờ muội mới biết huynh nỗ lực tu luyện như vậy là vì Khương Lập muội muội.Đúng, con người của Khương Lập muội muội thật sự rất tốt, phàm những ai đã tiếp xúc với cô ấy hầu như đều thích.”
“Đúng, con người của Lập nhi rất tốt.” Tần Vũ không kìm được liền nghĩ tới Lập nhi.
Một khi nghĩ tới Lập nhi, Tần Vũ không kìm được mà để lộ một tia tiếu dung điềm tĩnh.Hoàng Phủ Tĩnh nhìn Tần Vũ, thấy biểu tình trên mặt hắn không khỏi cười khổ.
“Tần Vũ.Huynh nói xem vì sao một người yêu một người khác lại khó khăn đến thế? Ở Thần Giới bao nhiêu năm nay, muội không hề để ý đến người đàn ông nào.Nhưng khi muội tiếp xúc với huynh một thời gian lại cảm thấy huynh hấp dẫn muội, vì sao thế? Bản thân muội cũng không hiểu.” Hoàng Phủ Tĩnh phảng phất như đang nói về người khác, cứ từ từ nói, không hề e ngại.
Tần Vũ phát run.
Nụ cười lập tức biến mất.
“Hoàng Phủ Tĩnh đang nói gì vậy?” Tần Vũ cảm thấy đau đầu, hắn nhìn Hoàng Phủ Tĩnh ở bên cạnh.
Tuy nhiên, trong lòng Tần Vũ đã sớm có quyết định, đành phải chấn định tâm tình nói thẳng ra: “Tĩnh công chúa, về phương diện này ta cũng không rõ lắm.”
“Vậy huynh và Khương Lập muội muội thì sao?” Hoàng Phủ Tĩnh truy hỏi, đồng thời nhìn Tần Vũ.
Đề cập đến Khương Lập, toàn thân Tần Vũ lại bừng sáng: “Làm sao mà nói đây? Tĩnh công chúa, còn nhớ từ khi ta sinh ra và lớn lên, ta luôn chìm đắm trong tu luyện khắc khổ và chiến đấu, thậm chí ta còn rất thích loại cảm giác đầy tính khiêu chiến đó.”
“Nhưng mà…” ánh mắt của Tần Vũ trở nên mông lung: “Khi ta ở cạnh Lập nhi, ta cảm thấy trong lòng rất thoải mái, phảng phất như một con thuyền nhỏ cô độc trở về bến bờ.Tại phàm nhân giới ta đã quen Lập nhi mấy chục năm, giữa chúng ta cũng chưa có chuyện gì kinh thiên động địa, cũng chẳng có chuyện sinh ly tử biệt khó quên.Những gì ta có chỉ là nhớ nhung, khắc khoải.”
“Một ánh mắt, một nụ cười, chúng ta đều cảm nhận được suy nghĩ của nhau.” Trên mặt Tần Vũ tự nhiên xuất hiện nét tiếu dung.
Hoàng Phủ Tĩnh yên lặng nghe, nàng nhìn Tần Vũ.
“Nụ cười của Tần Vũ thật sự rất ôn nhu.Có điều nó được dành cho Khương Lập muội muội.” Hoàng Phủ Tĩnh thầm nghĩ.
“Cô ấy đánh cờ, ta ngồi một bên xem.Ta nói chuyện với người khác, Lập nhi ở bên cạnh châm trà hay rửa hoa quả…những ngày tháng đó ta vĩnh viễn ghi nhớ.”
Tần Vũ không kìm được, hắn nhắm mắt lại.
Tận sâu thẳm đáy lòng hắn kỳ thực rất mệt mỏi.Chỉ khi ở cạnh Lập nhi hắn mới hoàn toàn buông lỏng.
Hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức, một lúc sau Tần Vũ mới tỉnh lại.
Lúc này Tần Vũ mới nhớ ra mình đang nói chuyện với Hoàng Phủ Tĩnh.
“A, xin lỗi muội.” Tần Vũ nhìn Hoàng Phủ Tĩnh.
Biểu tình trên mặt Hoàng Phủ Tĩnh đã trở nên bình tĩnh, cô cứ nhìn Tần Vũ, chờ Tần Vũ mở mắt ra rồi cười với hắn: “Không cần nói xin lỗi đâu.Nghe huynh nói muội đã cảm nhận được tình cảm của hai người.”
Hoàng Phủ Tĩnh cười tự giễu nói: “Tần Vũ, huynh đừng cười nhé, trước giờ muội chưa từng nói tới chuyện tình cảm nam nữ, về phương diện này không hiểu một chút gì ngoài một chút cảm giác như trong mộng.Nghe huynh nói muội mới biết…hạnh phúc của người con gái chính là có một người đàn ông luôn bảo vệ, lo lắng cho cô ấy.Muội rất hâm mộ Khương Lập muội muội chỉ vì…cô ấy có huynh.”
Hoàng Phủ Tĩnh thở dài, sau đó đứng lên mỉm cười với Tần Vũ: “Tần Vũ, người theo đuổi Khương Lập muội muội rất nhiều, muội chỉ biết ở nơi này chúc cho huynh thành công.”
Tần Vũ thầm thở phào.
Hắn cảm nhận được tuy trong lòng Hoàng Phủ Tĩnh còn nghẹn ngào nhưng đã tốt hơn lúc ở Đông Cực Thánh Hoàng Điện nhiều.
“Cảm ơn muội.” Tần Vũ trịnh trọng nói.
Sau đó, Tần Vũ rời khỏi phủ đệ của Hoàng Phủ Tĩnh.
Tần Vũ tịnh không nói nhiều, hắn chỉ có thể làm như thế.Trong lòng hắn chỉ có một mình Khương Lập.Không thể vì một cô gái có cảm tình với hắn mà hắn phải đáp lại.
Có lúc phải vô tình một chút.
Trong đại sảnh tại trung ương Lam Huyền Điện.
Tần Vũ nhìn hai người sau lưng, mỉm cười hạ lệnh: “Xuất phát!”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Hai người Thu Trọng Phục và Phúc Bá cung kính đáp lời.Lần này Tần Vũ không mang theo nhiều người.Bề ngoài chỉ có Thu Trọng Phục và Phúc Bá, nhưng bên trong, Tần Vũ đã đưa hơn một trăm Thiên Thần người hầu vào trong Vân Vụ Sơn Trang tại Tử Huyền Tinh của tân vũ trụ.
“Lập nhi, huynh xuất phát đến Phiêu Tuyết Thành đây.” Tần Vũ truyền âm trong lòng.
Tân vũ trụ là do Tần Vũ sáng tạo.Một ý niệm của Tần Vũ có thể biến thành âm thanh vang lên bên tai Lập nhi.
“Ừm.” Âm thanh có chút kích động của Lập nhi vang lên trong lòng Tần Vũ.
Ba người Tần Vũ, Thu Trọng Phục và Phúc Bá cứ thế đi thẳng ra khỏi Lam Huyền Điện, sau đó rời khỏi Đông Cực Huyễn Kim Sơn đến nơi đặt truyền tống trận, rồi thông qua truyền tống trận đến bên dưới Bắc Cực Phiêu Tuyết Thành.

☀️ 🌙