Đang phát: Chương 565
Lời Mục Trần thốt ra lạnh lùng như băng, mang theo sát khí ngút trời, khiến nhiệt độ xung quanh dường như đóng băng.Vô số đội ngũ chấn kinh, nhìn chằm chằm gương mặt vô tình đến đáng sợ của hắn.Rõ ràng, hắn không hề nói đùa.
“Ngươi…ngươi nói cái gì?” Tiêu Hoàng nghiến răng, gầm lên đầy giận dữ.Hắn không ngờ Mục Trần không những không bỏ qua, mà còn muốn bọn hắn tự chặt tay tạ tội?
“Muốn bọn ta tự phế một tay? Ngươi còn chưa đủ tư cách!” Tiêu Vương bên cạnh cũng nổi giận, lời lẽ tràn ngập sát ý.
Mục Trần hờ hững liếc nhìn, chẳng buồn nhiều lời, sát khí bùng nổ.Việc hắn dễ dàng bỏ qua cho Mạc Tu và hai đội kia là vì không có ân oán trực tiếp.Nhưng đám Chúng Viện Minh này thì khác, luôn tìm cách ngáng chân hắn từ phía sau, lại còn thừa cơ hắn phá trận mà ra tay tàn độc.
Hơn nữa, Mục Trần không phải hạng người từ bi, lòng mềm yếu không khiến ai nể sợ.Nếu hắn dễ dàng bỏ qua cho ba đội kia, có lẽ sẽ có kẻ cho rằng đắc tội hắn chẳng có gì đáng sợ.Nếu nhiều người nghĩ như vậy, hắn sẽ gặp phiền phức lớn.
Vậy nên, sau sự khoan dung, phải có thủ đoạn lôi đình.Và đám Tiêu Hoàng này, chính là con gà bị giết để răn khỉ.
Mục Trần quay sang Lạc Li và Thanh Tuyền, khẽ gật đầu.
Lạc Li nắm chặt Lạc Thần Kiếm, kiếm quang sắc bén rực rỡ, không gian quanh thân khẽ rung động như sắp bị xé toạc.Nàng lẳng lặng nhìn xuống Tiêu Hoàng, mũi kiếm lạnh lùng hướng về phía hắn.
Ôn Thanh Tuyền khẽ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến cực điểm.Chiến thương trong tay bừng sáng, linh lực dao động cuồng bạo khiến người ta kinh hãi.Cả hai cùng nhắm vào đám người Tiêu Hoàng, áp lực vô hình ập đến khiến ai nấy đều cảm thấy nghẹt thở, nguy hiểm tột độ.
“Đi!” Tiêu Hoàng và Tiêu Vương liếc nhau, đồng loạt hét lớn, hóa thành hai đạo lưu quang lao đi như tên bắn.
“Xoẹt!”
Ngay khi bọn chúng vừa động, thân ảnh Lạc Li đã biến mất, khi mọi người định thần lại, nàng đã xuất hiện trước mặt Tiêu Vương, đôi mắt trong veo như vực sâu thăm thẳm, Lạc Thần Kiếm nhẹ nhàng chém xuống.
Không gian trước mặt như bị xé rách, kiếm quang sắc bén như điện xẹt đánh thẳng vào ngực Tiêu Vương.
Tiêu Vương kinh hãi, vội vàng giương hỏa cung, một mũi tên lửa dữ dội bắn ra.
“Choang!”
Kiếm quang phá tan tất cả, xuyên thủng mũi tên lửa, tiếp tục lao về phía trước, chém vào ngực Tiêu Vương.
Áo giáp của Tiêu Vương bị xé toạc, lộ ra một bộ nội giáp lấp lánh, phát ra những vòng xoáy không gian bảo vệ hắn.
“Rắc!”
Nhưng sự phòng ngự đó chẳng kéo dài được bao lâu, nhất kiếm của Lạc Li dễ dàng xuyên thủng nội giáp.Máu bắn tung tóe, Tiêu Vương thảm thiết bay đi, đâm vào một ngọn núi, lún sâu vào lòng đá.
Lạc Li đứng giữa không trung, mái tóc trắng phiêu dật, dung nhan khuynh quốc khuynh thành, tay cầm Lạc Thần Kiếm, tạo nên một cảnh tượng rung động lòng người.
“Két…”
Một tiếng phượng hót vang vọng, kim quang rực rỡ tràn ngập, một bóng người khác bị đánh bay, đâm vào những cây cổ thụ, khiến chúng gãy nát tan tành.Người đó lảo đảo lùi lại cả trăm trượng mới đứng vững, chính là Tiêu Hoàng, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ máu, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo lúc trước.
Đối diện hắn, Ôn Thanh Tuyền từ trong kim quang hiện ra, chiến thương vắt ngang, ánh mắt phượng sắc lạnh như băng.
Tiêu Hoàng giỏi bày bố linh trận, nhưng khi không có trận pháp, chiến lực của hắn giảm sút nghiêm trọng, không phải đối thủ của Ôn Thanh Tuyền.
Đám người xung quanh kinh hãi trước sức mạnh bá đạo của Lạc Li và Thanh Tuyền.Thực lực của hai người quá đáng sợ!
Ôn Thanh Tuyền nổi danh đã lâu, mọi người đều biết rõ.Còn Lạc Li, cái tên này khá xa lạ, dù khí chất của nàng chẳng hề thua kém Ôn Thanh Tuyền, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt.Ôn Thanh Tuyền kiêu ngạo, cường thế, như phượng hoàng trên chín tầng mây.Còn Lạc Li lại tĩnh lặng, thanh khiết, như đóa sen nở rộ giữa núi rừng.
Mặc Ngư và đám lính lác của Chúng Viện Minh thấy hai kẻ đầu lĩnh thảm hại như vậy, sắc mặt cũng tái mét, ý định bỏ chạy cũng tan thành mây khói, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.Mục Trần như hổ rình mồi, bọn chúng không có khả năng chống cự, mà tốc độ của hắn lại quá nhanh.
Mục Trần thản nhiên nhìn bọn chúng, rồi ánh mắt chuyển sang Tiêu Hoàng: “Các ngươi…có lẽ đã suy nghĩ lại rồi chứ?”
Nói xong, không chờ Tiêu Hoàng trả lời, hắn giơ tay lên cổ, nhẹ nhàng kéo ngang, ra dấu…”giết”.
Lạc Li và Thanh Tuyền tiến lên một bước, ánh mắt lạnh băng, chuẩn bị ra tay.
“Khoan đã!” Tiêu Hoàng biến sắc, vội vàng hét lên.Vẻ mặt hờ hững của Mục Trần và ánh mắt lạnh lùng của hai cô gái cho hắn biết, nếu còn do dự, e rằng không chỉ bàn tay, mà cả cánh tay cũng phải bỏ lại.
“Ta trả!” Tiêu Hoàng nghiến răng, cắn môi đầy căm hờn, liếc mắt nhìn đám thủ hạ.Bọn chúng do dự, nhưng khi thấy ánh mắt hung dữ của Tiêu Hoàng, đành phải thở dài, lấy ra Viện Bài ném về phía Tiêu Hoàng.
Bọn chúng không thuộc cùng một linh viện với Tiêu Hoàng, gia nhập Chúng Viện Minh là vì coi trọng thực lực của hắn, muốn dựa vào hắn để kiếm chác tăng cường thực lực.Nhưng xem ra chưa kiếm được gì thì vốn liếng đã mất sạch.Điều đó khiến bọn chúng chán nản, thất vọng về Tiêu Hoàng.Xem ra, Chúng Viện Minh cũng chẳng tốt đẹp như bọn chúng tưởng.
Tiêu Hoàng không biết bọn chúng đang nghĩ gì, chỉ nhận lấy Viện Bài, tiếc nuối ném về phía Mục Trần.
Mục Trần lật tay, đón lấy Viện Bài, rồi hất tất cả về phía Ôn Thanh Tuyền, khiến nàng có chút bất ngờ.
“Không phải nói còn nợ ngươi cái vị trí hạng nhất sao? Tuy hai vạn điểm này chưa đủ, nhưng cũng gần rồi.” Mục Trần mỉm cười.
Lúc này, Ôn Thanh Tuyền đã có khoảng hai vạn điểm, nhưng Cơ Huyền lại có đến năm vạn.Trong thời gian Ôn Thanh Tuyền bị giam cầm, hắn đã tranh thủ gia tăng khoảng cách.
Ôn Thanh Tuyền nhận lấy Viện Bài, do dự một chút rồi gật đầu, lấy đi hai vạn điểm.Với số điểm đó, đội của Ôn Thanh Tuyền tăng lên khoảng bốn vạn, vượt qua Võ Linh, chiếm lấy vị trí thứ hai.
Trên ngọn núi bên kia, Võ Linh nhìn Viện Bài trong tay, khẽ nhún vai.Nhưng hắn cũng chẳng lo lắng, vì vẫn còn thời gian…”Tiêu Hoàng, đúng là ‘tham bát bỏ mâm’!” Võ Linh cười khẩy chế nhạo.
“Bọn họ đúng là gian xảo!” Võ Doanh Doanh bực dọc, dĩ nhiên là đang ám chỉ việc Ôn Thanh Tuyền vượt mặt đội trưởng của nàng.
“Người ta liều mạng cướp điểm, có gì mà gian xảo.” Võ Linh không đồng tình, phất tay bỏ qua.Ánh mắt hắn đang hứng thú nhìn chằm chằm vào Mục Trần.Sau trận chiến này, Mục Trần và Cơ Huyền đã trở lại thế đối đầu.
Trên bầu trời, Ôn Thanh Tuyền lấy điểm xong, ném trả Viện Bài về phía đám người Chúng Viện Minh.Tiêu Hoàng nhìn số điểm trên Viện Bài mà đau lòng suýt khóc.Đội của hắn vốn xếp thứ chín, nhưng vừa mất nửa số điểm, lập tức biến mất khỏi top mười sáu.
“Đi!” Tiêu Hoàng trừng mắt nhìn Mục Trần đầy căm hờn, lòng đầy oán khí, nhưng hắn đâu dám lộ ra quá rõ ràng, đành phải gọi Tiêu Vương mới bò ra từ lòng núi, cả hai nhanh chóng rời đi, dáng vẻ chật vật vô cùng.
Đám người Chúng Viện Minh do dự, nhưng rồi cũng chạy theo, dù vậy vẫn giữ một khoảng cách khá xa với Tiêu Hoàng.
Mục Trần không ngăn cản bọn chúng rời đi, chỉ ngẩng đầu nhìn xa xăm, gương mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ sắc nhọn.
“Cơ Huyền, ngươi muốn chơi, ta sẽ chơi đến cùng!”
