Truyện:

Chương 562 Lại Gọi Người

🎧 Đang phát: Chương 562

Đạo thanh âm này lúc này mười phần không hài hòa, hắn trực tiếp đánh gãy cuộc cãi lộn của Thần Long Vũ giáo và con trai chủ quán cơm.
Ai cũng thấy, những người này chỉ cần một lời bất hòa là có thể đánh nhau ngay, nhưng lại có người mở miệng nói chuyện vào lúc này, thật khó hiểu.
Mọi người đều nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Là Hạ Thiên.
“Ngươi là ai, dám quản chuyện của chúng ta?” Một người của Thần Long Vũ giáo tiến đến chỗ Hạ Thiên.
Mấy người khác của Thần Long Vũ giáo cũng đi theo.
“Ngươi làm vỡ bình, suýt chút nữa làm bị thương bạn ta.” Hạ Thiên lạnh lùng nói.
Đinh Sơn và Tằng Thành cũng tiến lên.
“Ồ, muốn đánh nhau à.” Đánh nhau là điều mà người của Thần Long Vũ giáo không sợ nhất, thấy Hạ Thiên và những người kia tiến lên, bọn họ dĩ nhiên muốn nghênh chiến.
“Điền Hạ, thôi đi.” Diêm Hiểu Vũ vội vàng can ngăn.
“Xin lỗi bạn ta.” Hạ Thiên nhìn đám người Thần Long Vũ giáo nói.
“Ha ha ha ha, các ngươi nghe thấy hắn nói gì không? Xin lỗi, hắn bảo người của Thần Long Vũ giáo xin lỗi, chuyện nực cười.” Đám người Thần Long Vũ giáo đồng thanh cười, chỉ có bọn hắn được gây sự với người khác, người khác tuyệt đối không thể tìm bọn hắn gây chuyện.
Mà người của Thần Long Vũ giáo căn bản không bao giờ xin lỗi ai, vì đó là sỉ nhục của Thần Long Vũ giáo.
Nếu chuyện này lan ra, bọn họ còn mặt mũi nào ở Thần Long Vũ giáo, sẽ bị người ta cười rụng răng mất.
Vì vậy, xin lỗi là một chuyện cười đối với bọn họ.
“Ta nói, xin lỗi.” Đây là lần thứ ba Hạ Thiên chạm mặt người của Thần Long Vũ giáo.
Đám người này đúng là vô pháp vô thiên, hôm nay hắn quyết định dạy dỗ đám càn rỡ này một bài học, cùng lắm thì hắn đánh thẳng lên Thần Long Vũ giáo, hắn không tin mình là cao thủ Huyền cấp hậu kỳ, lại không giải quyết được đám người của Võ giáo.
“Không thể nào!” Người của Thần Long Vũ giáo cũng lạnh mặt với Hạ Thiên, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng động thủ.
“Thôi đi mà.” Hàn Thanh Thanh cũng lên tiếng khuyên giải.
“Bốp!”
Đúng lúc này, một tiếng bạt tai vang vọng.
Người đánh là Hạ Thiên.
Người bị đánh là người của Thần Long Vũ giáo, nghe tiếng bạt tai giòn tan, mọi người ngây người, người của Thần Long Vũ giáo mà bị đánh, lại có người dám đánh người của Thần Long Vũ giáo, tin tức động trời.
Thường ngày đám người Thần Long Vũ giáo càn rỡ, chỉ có bọn hắn đánh người, tuyệt đối không có chuyện người khác đánh bọn hắn, nhưng giờ người của Thần Long Vũ giáo lại bị đánh.
Người đánh là một kẻ gầy gò yếu ớt.
“Ngươi dám đánh ta?” Kẻ kia kinh ngạc nhìn Hạ Thiên, hắn nằm mơ cũng không nghĩ có người dám đánh hắn.
“Ngươi học võ để làm gì?” Hạ Thiên hỏi.
“Mắc mớ gì tới ngươi?” Người của Thần Long Vũ giáo giận dữ nói.
“Học võ là để cường thân kiện thể, bảo vệ quốc gia, không phải để các ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, tùy tiện bắt nạt người.” Hạ Thiên lạnh lùng nói.
“Ngươi bị bệnh à, ta học võ là để bắt nạt người, còn để không bị người khác bắt nạt.” Người của Thần Long Vũ giáo khinh thường nói.
“Bốp!”
Lại một tiếng bạt tai vang lên.
Người bị đánh vẫn là người của Thần Long Vũ giáo, người đánh vẫn là Hạ Thiên.
“Ngươi…” Người của Thần Long Vũ giáo giận dữ nhìn Hạ Thiên, mấy người khác của Thần Long Vũ giáo bao vây Hạ Thiên lại.
“Bị đánh khó chịu lắm đúng không, ngươi có muốn trải nghiệm cảm giác của những người bị ngươi đánh không?” Hạ Thiên hỏi, giọng điệu bình tĩnh như đang trò chuyện.
Người của Thần Long Vũ giáo tức muốn nổ tung, hắn không ngờ mình lại bị đánh, còn bị đánh vào mặt, hai bạt tai liên tiếp, hắn cảm thấy mình mất hết mặt mũi.
Chuyện này mà lan ra, nhất định bị người ta cười chết.
Đường đường cao thủ Thần Long Vũ giáo, lại bị một kẻ gầy gò đánh cho hai bạt tai.
Hắn hận không thể ăn tươi nuốt sống Hạ Thiên, cảm giác này thật khó chịu, hắn cũng có ngày bị người khác đánh.
Mấy người xung quanh thường ngày vẫn theo hắn, nếu hắn không đòi lại được, không chỉ mất mặt, mà đám kia chắc chắn sẽ không đi theo hắn nữa, một lão đại bất tài sẽ không có ai muốn đi cùng.
Vì vậy, hắn quyết định, nhất định phải đánh phế tên trước mặt này.
Hơn nữa hắn muốn ra tay thật đẹp, tranh thủ một chiêu đánh bại đối phương.
“Chết đi!” Người của Thần Long Vũ giáo đột nhiên hét lớn, lập tức ra tay, hắn đánh lén, tốc độ rất nhanh, một quyền đánh thẳng vào xương sườn Hạ Thiên.
“Bốp!”
Lại một tiếng bạt tai, lần này người của Thần Long Vũ giáo bị Hạ Thiên đánh một bạt tai xoay một vòng tại chỗ.
Nắm đấm của hắn thậm chí còn chưa chạm vào quần áo Hạ Thiên.
Hôn mê rồi.
Người của Thần Long Vũ giáo bị đánh choáng váng.
“Lão đại!” Mấy người khác của Thần Long Vũ giáo vội chạy đến chỗ hắn.
“Đừng lo cho ta, xông lên.” Người của Thần Long Vũ giáo không lo được nhiều như vậy, hắn chỉ có một ý nghĩ, đó là báo thù, dù tất cả cùng lên, hắn cũng phải đánh phế tên này.
Hắn muốn tên này phải trả giá cho những gì mình đã làm.
Giờ hắn không quan tâm đến quy tắc giang hồ gì nữa.
Mấy người kia nghe lệnh lão đại, lao thẳng vào Hạ Thiên, Đinh Sơn và Tằng Thành thấy đối phương muốn lấy đông hiếp ít, cũng xông lên.
“Bọn nhóc, xông lên cho ta, dạy cho bọn nhóc này một bài học.” Con trai chủ quán cơm hét lớn, lập tức từ bếp sau, cả mấy dì dọn dẹp bàn cũng xông ra.
Trên tay họ cầm chổi, muôi, xẻng các loại, hơn chục người xông thẳng ra, ai cũng có vũ khí.
Mấy người Thần Long Vũ giáo thấy vậy vội kéo lão đại chạy ra ngoài.
Hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
Bọn hắn thấy rõ, giờ những người trong quán chiếm lợi thế về thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
Giờ mà liều mạng, chắc chắn thiệt.
“Các ngươi đợi đấy cho ta.” Người của Thần Long Vũ giáo hét lớn.
“Ôi, lại gọi người, người của Thần Long Vũ giáo các ngươi hết người rồi à.” Hạ Thiên thở dài.
“Ngươi biết bọn hắn?” Đinh Sơn hỏi.
“Ta gặp phải bọn hắn lần thứ ba rồi, hắn cứ vậy đấy, đánh không lại thì đi gọi người.” Hạ Thiên cảm thấy cạn lời, đám người Thần Long Vũ giáo này đúng là hết thuốc chữa, như trẻ con, đánh không lại thì gọi người.
“À phải rồi, Điền huynh đệ, thân thủ của ngươi khá đấy, ngươi học võ à?” Đinh Sơn nghi ngờ nhìn Hạ Thiên.

☀️ 🌙