Chương 562 Là ai thiết kế cục này

🎧 Đang phát: Chương 562

Diệp Mặc đột ngột ném Anh Đậu ra khỏi phòng.
“Anh không cần lo, tôi còn lâu mới ra.”
Anh Đậu bị ném vào thùng rác, xung quanh vương vãi rác rưởi.Y kinh hãi nhìn Diệp Mặc, không thốt nên lời.
Nội tâm y dậy sóng.Dù sao y cũng là người tu luyện đạt tới cấp bậc Hoàng, không phải hạng tầm thường.Y biết chút ít về cổ võ, hiểu rằng mình chỉ là kẻ yếu kém so với những người luyện cổ võ thực thụ.
Nhưng chàng trai trẻ trước mặt dễ dàng nhấc bổng y lên, khiến y không thể động đậy.Y biết, người này ít nhất phải đạt tới Huyền cấp.Sư phụ y từng nói, cao thủ Huyền cấp đều ẩn mình trong giới tu luyện, hiếm khi xuất hiện.
Điều quan trọng là, tuyệt đối không được đắc tội những người này.Bởi vì trong mắt họ, mạng người chẳng khác nào kiến, có thể bị giết bất cứ lúc nào.
Anh Đậu, kẻ vừa mới hung hăng hống hách, giờ toàn thân toát mồ hôi lạnh.Y vừa mới bước một chân vào Quỷ Môn Quan.Nếu người thanh niên kia muốn giết y, y đã sớm tan xác.
Anh Đậu không có chút sức chống cự, bị ném vào thùng rác như rác rưởi.Những kẻ vừa định xông lên lấy lòng y cũng chùn bước, lùi lại phía sau.
Ngay cả những người đang đấu trên đài cũng dừng lại.Ai đến đây mà không biết Anh Đậu.Y tên thật là Đậu Nguyệt Sanh, đến đây từ năm năm trước, nắm quyền chi phối toàn bộ chợ quyền anh ngầm.Không ai địch lại y.Sau đó, Kim Ân, ông chủ chợ quyền anh, mời y làm tay đấm số một, thậm chí còn chia cổ phần cho y.Y là nhân vật có thực quyền ở chợ quyền anh ngầm này.
Đậu Nguyệt Sanh lồm cồm bò dậy từ thùng rác, chưa kịp phủi rác trên người đã vội vàng chạy về phía Diệp Mặc.
Người phụ nữ ngậm thuốc lá thấy Đậu Nguyệt Sanh tiến tới, vội vàng chạy đến bên cạnh y:
“Anh Đậu, tôi đi gọi người, thằng nhóc này quá ngông cuồng…”
“Cút!”
Lời còn chưa dứt, Đậu Nguyệt Sanh đã tát mạnh vào mặt cô ta, khiến cô ta quay một vòng rồi ngã nhào xuống đất, điếu thuốc cũng văng ra đâu mất.
Đậu Nguyệt Sanh đau đớn khắp người, nhưng y biết người thanh niên kia không ra tay tàn độc.Nếu hắn muốn, y đã không còn sống mà đứng đây.Dù không chết cũng trọng thương.
“Tiền bối, vãn bối Đậu Nguyệt Sanh mắt mù, mạo phạm tiền bối, đáng chết…”
Ngoài một vài người tinh ý, gần như ai cũng nghĩ Đậu Nguyệt Sanh định trả đũa Diệp Mặc.Nhưng lời nói của y khiến tất cả kinh ngạc, hóa ra y đang xin lỗi.
“Cứng đầu gặp phải kẻ cứng đầu hơn.” Ai cũng biết Đậu Nguyệt Sanh đang sợ hãi.
“Ngay cả Anh Đậu cũng sợ, rốt cuộc người Hoa trẻ tuổi này là ai? Chẳng lẽ hắn định đến đây khai phá địa bàn mới, nên mới gây chuyện?”
Có người nhỏ giọng bàn tán.
“Đồ ngốc, không thấy hắn vì người thanh niên trên mặt đất kia mà tới sao? Vừa rồi Enie còn quen hắn.”
Lại có người phản bác.
Diệp Mặc lạnh lùng liếc nhìn Đậu Nguyệt Sanh.Anh Đậu này cũng có chút tinh mắt, biết hắn không làm y trọng thương là có việc cần.Nếu không, hắn đã sớm tiễn y lên đường.
Sở dĩ hắn không giết hay làm trọng thương y là vì Diệp Mặc cảm thấy có gì đó không ổn.Ân Tư và Ân Gia chỉ là người bình thường ở khu phố người Hoa.Dù Ân Gia thua trận cũng không đến mức bị cản trở không cho đi bệnh viện.Ân Tư tuy xinh đẹp nhưng chưa đến mức bị người ta cưỡng đoạt.
Hơn nữa, hắn nghe rõ ràng Ân Tư đã đồng ý yêu cầu của bọn chúng, vậy mà bọn chúng vẫn không chịu thả cô.Điều này cho thấy mục tiêu của bọn chúng không phải Ân Tư.Sau khi nghe người phụ nữ ngậm thuốc lá kia nói, hắn mới hiểu, bọn chúng nhắm vào chị Nhan.
Tuy rằng hắn và chị Nhan mới quen biết không lâu, nhưng tình cảm của cô dành cho hắn là chân thật, khiến Diệp Mặc có cảm giác rất khác.Kẻ nào dám giở trò với chị Nhan, hắn nhất định phải làm rõ mọi chuyện.
Thấy Diệp Mặc im lặng, Đậu Nguyệt Sanh càng thêm lo lắng.May mà Diệp Mặc không để y phải chờ lâu, lạnh giọng nói:
“Tìm một phòng cho Ân Gia nghỉ ngơi, dẫn tôi đi gặp ông chủ của các anh.Lão ta gan lớn thật.”
“Vâng, vâng…”
Câu trước không thành vấn đề, nhưng khi Diệp Mặc nói ông chủ của y gan lớn, y lại toát mồ hôi lạnh.Y không biết Diệp Mặc có ám chỉ y cũng gan lớn hay không, nhưng y không dám hỏi.
Diệp Mặc không để ý đến tâm tư của Đậu Nguyệt Sanh, nói với Enie và Ân Tư:
“Enie, cô và Ân Tư đưa Ân Gia đi nghỉ ngơi.Ân Gia không sao đâu.Tôi đi làm chút việc rồi sẽ quay lại đưa mọi người đi.Yên tâm, giờ ở đây không ai dám làm khó mọi người đâu.”
Vì chị Nhan, Diệp Mặc đối xử với Ân Gia và Ân Tư khác hẳn, thậm chí có chút thân thiết.
“Cảm ơn anh, Diệp đại ca.”
Ân Tư vội vàng đứng lên cảm tạ.Cô đã nghe Enie kể về chàng trai trẻ người Hoa tên Diệp Mặc, vừa lợi hại vừa giàu có.Hắn có thể thoát khỏi tay “Hắc thủ” Helder, khiến Anh Đậu ngoan ngoãn nghe theo, có thể thấy hắn là người rất giỏi.
“Được, được, Diệp đại ca, chúng em chờ anh…”
Enie cũng học theo cách gọi của Ân Tư.
Sắp xếp xong xuôi cho mấy người Ân Gia, Diệp Mặc mới theo Đậu Nguyệt Sanh vào phòng làm việc lớn và xa hoa nhất phía sau đài đấu quyền.Vừa đến cửa, một người đàn ông da trắng lớn tuổi, mập mạp vội vàng đi tới.Có lẽ lão ta đã biết tin, muốn ra ngoài xem, vừa lúc gặp Diệp Mặc.
Người đàn ông ngoại quốc mập mạp chắp tay trước mặt Diệp Mặc và Đậu Nguyệt Sanh, dùng tiếng Hoa lơ lớ nói:
“Quyền Vương tiên sinh tôn quý, ngài thực là quý khách của tôi, mang tới ánh hào quang cho căn phòng này.Tôi tên là Kim Ân.Là nhà này…”
Chưa dứt lời, Diệp Mặc đã đá mạnh vào người lão ta.Kim Ân bị đá văng ra mấy mét, đụng vào tay vịn ghế rồi ngã bịch xuống đất như con tôm.
Hai vệ sĩ phía sau lão ta lập tức giơ súng lên, nhưng chưa kịp bóp cò, Diệp Mặc đã phóng ra hai luồng đao gió.Tay cầm súng của hai gã vệ sĩ cùng nhau rơi xuống…
“Dừng lại, dừng lại…”
Kim Ân không biết kêu ai dừng lại, chỉ biết xua tay.Lão ta không phải kẻ không biết gì.Đậu Nguyệt Sanh đã kể cho lão ta nghe nhiều chuyện về người luyện cổ võ, tuy lão ta không tin, nhưng cũng biết ở Hoa Hạ có một số người như vậy.Bọn họ rất lợi hại, giết người như ngóe, không coi pháp luật ra gì.Đương nhiên, lão ta cũng là kẻ không có luật pháp.Rõ ràng, Diệp Mặc chính là một trong số ít người mà Đậu Nguyệt Sanh đã nói, thậm chí còn giết người bừa bãi hơn.
Hai gã vệ sĩ không cần lão ta ra lệnh cũng phải dừng lại, suýt ngất đi.Thanh niên người Hoa kia tùy tiện vung tay hai cái đã khiến cánh tay của bọn họ rơi xuống.Họ không dám ngất đi, sợ rằng sẽ bị hắn cho thêm một đòn nữa, đầu cũng lìa khỏi cổ.Có lẽ họ không ngờ rằng, dù không ngất đi, người ta vẫn có thể giết họ.
Đậu Nguyệt Sanh lại toát mồ hôi lạnh.Y thấy Diệp Mặc tùy tiện tháo tay hai gã vệ sĩ, biết rằng người thanh niên này không chỉ đạt tới Huyền cấp, mà còn có thể cao hơn nữa.Tu vi của y không cao, nhưng y là lão làng, từng trải nhiều chuyện.Y không thấy ám khí của Diệp Mặc, chứng tỏ hắn có thể không cần dùng ám khí.Nhưng y không dám tin vào phán đoán của mình.Bởi vì y chưa từng gặp người luyện cổ võ nào như vậy, có thể dùng nội khí chém đứt cánh tay người khác từ xa.
Diệp Mặc đi đến trước mặt Kim Ân, đá lão ta ra xa rồi ngồi xuống.
Diệp Mặc ngồi một lúc, đến khi Đậu Nguyệt Sanh toát mồ hôi mới lên tiếng:
“Đậu Nguyệt Sanh, tao không giết mày, vì tao biết mày là người thông minh.Tao sẽ không nói lần thứ hai.Tại sao bọn mày lại gây sự với Ân Gia? Ngay cả khi Ân Tư đã đồng ý yêu cầu của bọn mày, bọn mày vẫn không thả họ đi? Nhớ kỹ, chỉ cần nói dối một chữ, tao sẽ giết mày.”
“Vâng, vâng, tôi hiểu.”
Đậu Nguyệt Sanh nào dám nói không, vì mạng sống của mình, y không dám hàm hồ.
“Là yêu cầu của Rose ở khách sạn Meto.ả ta muốn mạng của Ân Gia, sau đó muốn Ân Tư và cô của cô ấy tự động đến tìm ả.Về phần nguyên nhân, tôi không biết.Việc này do Kim Ân làm, tôi chỉ phụ trách trông coi võ đài, không liên quan gì đến tôi.”
Đậu Nguyệt Sanh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ám khí vô hình của Diệp Mặc khiến y không thể bình tĩnh nổi.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Kim Ân, không nói gì.Kim Ân ngồi dưới đất lập tức kêu lên:
“Tiền bối, chuyện này không liên quan đến tôi.Tôi, tôi…”
Kim Ân bỗng nhiên nói lưu loát hơn, nhưng lão ta muốn tìm một lý do chính đáng lại không nghĩ ra.
Diệp Mặc đá vào đầu lão ta, lạnh giọng nói:
“Gọi tên Rose kia đến đây, còn kẻ nào đánh Ân Gia cũng gọi đến.”
“Vâng, vâng…”
Kim Ân không thể nói thêm gì nữa.
Thấy Kim Ân đã gọi người đi gọi Rose, Diệp Mặc nhíu mày.Ở “khách sạn Meto” hắn đã thấy Helder và Rose bày mưu hãm hại Ân Tư.Giờ ở đây lại có một âm mưu khác, hơn nữa còn nhắm vào Ân Tư và Ân Gia.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết tại sao Rose lại gây khó dễ cho chị em Ân thị, nhưng việc liên tục hãm hại họ chắc chắn có mục đích.Hơn nữa, dựa vào lời nói của người phụ nữ kia, nhất định phải là cô của Ân Tư đến.Chẳng lẽ âm mưu này nhắm vào chị Nhan?
Nhưng nếu muốn làm gì chị Nhan, bọn chúng chỉ cần thuê người bắt cóc là xong.Diệp Mặc không tin ở thị trấn nhỏ Mexikai này có chính nghĩa và công lý.

☀️ 🌙