Đang phát: Chương 56
Hứa Hàn không nhịn được hỏi:
– Trương lão, ông thấy Lý Vân Tiêu có phải đang làm càn không?
Trương Thanh Phàm nheo mắt, trầm giọng:
– Đến nước này rồi, dù thế nào cũng phải chấp nhận thôi.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, chuyển sang Cổ Vinh khiến người này run rẩy, mồ hôi rơi lộp độp.
Ầm!
Cửa hầm băng mở ra, mọi người giật mình quay lại, thấy Lý Vân Tiêu thản nhiên bước ra.
– Có chuyện gì vậy? Còn chưa bắt đầu sao?
Trương Thanh Phàm trầm giọng:
– Công chúa điện hạ không cầm cự được nữa rồi!
Lý Vân Tiêu chậm rãi nói:
– Xong rồi.
Xong rồi?
Mọi người ngơ ngác, nhanh vậy sao? Mới có mấy phút? Lừa ai vậy? Cổ Vinh thì tối tăm mặt mày, sắp ngất đến nơi, tưởng tượng cảnh bị Trương Thanh Phàm trừng phạt.
– Lý Vân Tiêu, ngươi to gan thật đấy!
Trương Thanh Phàm bùng nổ, giận dữ lao tới.
– Dám đùa giỡn tính mạng công chúa, hôm nay dù Lý Thuần Dương có đến, ta cũng phải lột da ngươi!
Vụt!
Lạc Vân Thường xuất hiện, đỡ lấy nắm đấm của Trương Thanh Phàm, nhẹ nhàng nói:
– Trương đại sư, thật sự xong rồi.Công chúa không sao nữa.
Yên tĩnh, tĩnh lặng tuyệt đối…
Trương Thanh Phàm ngơ ngác:
– Thật…thật sự xong rồi? Vân Thường, đừng đùa nữa.
Hứa Hàn vội vào hầm băng, kinh ngạc thốt lên:
– Thật…thật sự khỏi rồi?
Mọi người hít vào một hơi lạnh, ngơ ngác nhìn nhau, bệnh tình dai dẳng bao năm, lại bị thiếu niên này giải quyết trong mấy phút?
Cổ Vinh mềm nhũn người, ngã xuống đất như đống bùn, nhưng trong lòng vô cùng thoải mái, cuối cùng cũng giữ được mạng.
Ánh mắt Trương Thanh Phàm nhìn Lý Vân Tiêu trở nên lúng túng, mồ hôi túa ra, lắp bắp:
– Sao… sao nhanh vậy được, lừa người cũng vừa vừa thôi chứ.A, ha ha…
Hắn gượng cười, trông rất gượng gạo.
– A a cái mẹ nhà ngươi!
Lý Vân Tiêu chửi:
– Tổng cộng có mười tám châm thôi, ta chém ngươi mười tám đao cũng xong trong nháy mắt, ngươi nghĩ mất bao lâu? Ba ngày ba đêm à? Uổng công là Thuật Luyện Sư cung đình, ngu ngốc!
Mọi người hít một hơi lạnh, Hàn Bách và Trần Chân há hốc mồm, không khí lại tĩnh lặng như tờ.
Dám mắng Thuật Luyện Sư cung đình là ngu ngốc…trời ạ! Ngay cả quốc vương cũng không dám! Tiểu tử này điên rồi sao? Ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
Cổ Vinh vừa thở phào lại thót tim, cố gắng bò dậy, muốn rũ sạch quan hệ với Lý Vân Tiêu, gào thét trong lòng: Trời ơi, tôi không quen tiểu tử này, đừng liên lụy đến tôi!
Trương Thanh Phàm ngây người, bao nhiêu năm rồi chưa ai dám mắng ông ta là ngu ngốc.Lần cuối cùng là khi ông ta còn là học đồ, hay bị sư phụ mắng khi luyện vật liệu.
Chính ông ta cũng thấy lạ, đáng lẽ phải giận mới đúng, sao lại không thấy tức giận, mà lại có chút thất thần.
– Ngươi…mắng ta ngu ngốc?
– Chẳng lẽ không đúng sao?
– Ừm…
Lạc Vân Thường cũng toát mồ hôi lạnh, quát:
– Lý Vân Tiêu, không được ăn nói bậy bạ, mau xin lỗi Trương đại sư!
– Xin lỗi?
Lý Vân Tiêu cười lạnh, bước ra ngoài, không thèm để ý đến vẻ mặt chết trân của mọi người.
– Chờ đến khi nào ông ta có bản lĩnh phi châm đến tìm ta, ta sẽ cân nhắc chuyện xin lỗi.
Mọi người nhìn nhau, hắn vẫn dám nói những lời như vậy!
Lạc Vân Thường cũng cảm thấy choáng váng, vội nói:
– Trương đại sư, xin lỗi.
Trương Thanh Phàm cụt hứng lắc đầu, thở dài:
– Giỏi thì làm thầy, hắn nói không sai.
Mọi người im lặng, thế giới này là nơi kẻ mạnh lên tiếng.Trương Thanh Phàm nói vậy, rõ ràng là đã chịu thua.Sau sự im lặng, mọi người càng kinh hãi hơn.
– Nếu công chúa không sao rồi, các ngươi lui ra đi.Ta định ở lại đây mấy ngày, tiện thể quan sát bệnh tình của công chúa.
Trương Thanh Phàm phất tay, đi vào hầm băng, thần thái có chút tiêu điều.
Mọi người lặng lẽ rời đi, Hàn Bách và Trần Chân cũng định về, nhưng bị Lạc Vân Thường giữ lại, ba người cùng ra khỏi Thuật Luyện Sư Công Hội.
– Hai người các ngươi gần Lý Vân Tiêu nhất, vì sao gần đây hắn thay đổi lớn như vậy? Tu vi tăng vọt, y thuật tinh xảo, những thành tựu này không thể có được trong thời gian ngắn.
Lạc Vân Thường hỏi thẳng.
Hàn Bách im lặng, trước kia Lý Vân Tiêu vẫn là kẻ yếu, cần họ chăm sóc, không hiểu sao lại vượt qua họ, đạt đến tầm cao mà họ phải ngưỡng mộ.
Lạc Vân Thường lạnh lùng nhìn hai người:
– Đừng nói với ta là các ngươi không biết gì.Dù hắn có ý định giấu giếm, cũng không thể giấu được cả các ngươi, ít nhiều gì cũng phải nhìn ra được chút manh mối chứ.
Hai người nhìn nhau, đều tỏ vẻ mờ mịt.
Trần Chân cười đùa:
– Lạc lão sư là chủ nhiệm lớp của hắn, có thể dạy dỗ học sinh đến mức Trương đại sư cũng phải than thở, Lạc lão sư thật là có phương pháp giáo dục, là thánh sư,…
Bốp!
Lạc Vân Thường đánh một chưởng vào gáy hắn, khiến hắn lảo đảo nhào về phía trước.Trong mắt Lạc Vân Thường lộ vẻ trầm tư, đột nhiên lóe lên một tia sáng, ngưng trọng nói:
– Các ngươi nói, trước kia Lý Vân Tiêu khiêm tốn như vậy, có thể liên quan đến tình hình hiện tại của Lý gia hay không?
Hàn Bách và Trần Chân biến sắc, vẻ mặt nghiêm túc.
Trong con ngươi Lạc Vân Thường lóe lên ánh sáng, trầm ngâm:
– Khi mọi người đều cho rằng hắn là phế vật, một nhân vật nhỏ bé không quan trọng, thì hắn lại đột nhiên tỏa sáng.Một người có tâm kế như vậy, nhẫn nhịn lâu như vậy, dám bước lên sân khấu vào lúc này.Có lẽ, hắn đã chuẩn bị kỹ càng.Thiên Thủy quốc Lý gia, có phải sắp có đại sự xảy ra.
