Đang phát: Chương 56
Thiếu niên tổ sư vẻ mặt kỳ lạ, nguyên khí của Tần Mục to bằng cánh tay, mà cậu ta gọi đó là “tơ nguyên khí”?
Lại còn có loại tơ nguyên khí nào to đến thế sao?
Lại còn có loại tơ nguyên khí nào uy lực mạnh đến thế sao?
Hơn nữa, cái gì mà “nguyên khí của mình còn chưa đủ mạnh”? Hắn chưa từng thấy ai ở cảnh giới Linh Thai mà có nguyên khí hùng hồn đến vậy!
Thiếu niên Tàn Lão thôn này một kiếm đâm xuyên cột gỗ to như thùng nước, lại một kiếm đâm xuyên núi đá dày hai thước, lực lượng chứa trong tơ nguyên khí đã vượt xa vô số kiếm tu cảnh giới Linh Thai!
Thôn trưởng mỉm cười, chỉ bảo Tần Mục: “Đúng vậy, con chưa nắm vững động tác cơ bản nhất trong kiếm pháp, đó là đâm.Nếu con có thể tập trung toàn bộ lực lượng vào động tác đâm này thì sao? Nếu con có thể phát huy hết tất cả lực lượng của bản thân thì sao?”
Tần Mục khó tin, lắc đầu: “Lấy khí ngự kiếm chỉ là dùng tơ nguyên khí điều khiển kiếm, tơ nguyên khí quá mềm, làm sao có thể phát huy hết lực lượng?”
“Có thể.”
Thôn trưởng điềm nhiên nói: “Con phải xem kiếm như một phần của cơ thể, giống như tay của mình vậy.Bây giờ, con giơ tay lên, tưởng tượng đang nắm một thanh kiếm trong tay, ngón trỏ và ngón giữa áp sát vào thân kiếm, khi tay con đâm ra, kiếm cũng đâm theo!”
“Xem như một phần cơ thể mình?”
Tần Mục không hiểu, tơ nguyên khí to bằng cánh tay lại cuốn lấy thanh bảo kiếm, tay phải nắm hờ, ngón cái đặt lên ngón áp út và ngón út, ngón trỏ và ngón giữa duỗi ra, như thể đang áp sát vào thân kiếm.
Tần Mục hướng về phía trước đâm ra, chỉ nghe “vút” một tiếng, tơ nguyên khí của cậu mang theo bảo kiếm đâm ra, lưỡi kiếm xé gió, phát ra tiếng rít chói tai!
Cậu vừa mừng vừa sợ, lúc trước cậu lấy khí ngự kiếm, lực lượng chứa trong kiếm nhiều nhất chỉ có một phần mười lực của bản thân, còn bây giờ cậu cảm thấy lực lượng trong kiếm đã tăng lên gấp bội!
Thiếu niên tổ sư cười nói: “Đây gọi là kết kiếm quyết, là thức mở đầu của tu luyện kiếm pháp.Con vừa rồi không dùng kiếm quyết mà đã có thể xuyên thủng núi đá, xem ra nguyên khí của con hùng hồn hơn ta năm đó!”
Thôn trưởng lắc đầu: “Nhưng con làm vẫn chưa đủ, chỉ dựa vào kết kiếm quyết không thể vượt qua cao thủ chìm đắm trong kiếm đạo mấy chục năm.Mục nhi, hãy để nguyên khí từ lòng bàn tay con bắn ra, thử lại lần nữa.”
Tần Mục làm theo, tơ nguyên khí trong lòng bàn tay cuốn lấy bảo kiếm, vận chuyển nguyên khí, lại một lần nữa đâm thẳng về phía trước.
“Vù…”
Một kiếm này của cậu vậy mà nhấc lên một trận gió lốc, trong gió lốc lưỡi kiếm gào thét rất chói tai!
Khóe mắt Thiếu niên tổ sư giật giật, lập tức nhận ra uy lực kiếm này của Tần Mục đã tăng lên khoảng một phần mười so với kiếm trước.Lão già tàn phế này chỉ điểm vài câu đã giúp Tần Mục tăng tiến vượt bậc, thật đáng sợ và đáng kính!
Thôn trưởng quát: “Tơ nguyên khí không phải quấn quanh thân kiếm, mà là cắm rễ vào trong kiếm.Kiếm là một phần cơ thể con, nguyên khí cũng là một phần cơ thể con, tất cả đều là cơ thể con! Thử lại lần nữa!”
Nguyên khí của Tần Mục hòa nhập vào thanh lợi kiếm, xuyên vào bên trong, cậu lập tức có cảm giác như thể mình mọc thêm một cánh tay.
Một kiếm này đâm ra, cậu cảm thấy lực lượng của mình như lũ quét tìm được chỗ thoát, bảy tám phần lực lượng tụ tập trong lưỡi kiếm, đâm về phía thôn trang!
Trong thôn trang tiếng gió rít gào, đột nhiên cái cọc gỗ mà đồ tể hay đứng bỗng “bộp” một tiếng vỡ làm đôi!
Tần Mục ngẩn người, kiếm của cậu căn bản chưa chạm vào cọc gỗ, mà là kiếm phong đã chẻ đôi nó!
Thiếu niên tổ sư tấm tắc khen ngợi, lão già tàn phế này chỉ vài câu đã khiến Tần Mục bộc phát tiềm năng kinh người, thành tựu kiếm thuật quả thực cực cao.
“Vẫn chưa đủ.”
Thôn trưởng nói: “Lực lượng của con vẫn chưa phát huy hết.Lực lượng bản thân con dù đã dùng lên thân kiếm, nhưng Linh Thai của con đâu? Lực lượng Linh Thai của con đâu? Linh Thai cũng phải cầm kiếm, đâm lại lần nữa!”
Tần Mục bình tĩnh lại, trong Thần tàng Linh Thai, Linh Thai của cậu cùng với bản thân cùng động tác, cũng đâm về phía trước!
“Chưa đủ tốt! Đan Tâm quyết đâu? Đan Tâm quyết không chỉ muốn con luyện ra đan tâm, mà còn muốn con trồng đan tâm vào trong kiếm! Trồng kiếm cho ta!”
“Vẫn chưa đủ, làm lại! Đan tâm trồng kiếm, đó mới là điểm mấu chốt nhất của Đan Tâm quyết!”
“Chân nối đất, đó là nguồn sức mạnh, dùng thối công mà người què dạy con để mượn lực từ đất!”
“Mắt đâu? Thiên Nhãn mà người mù dạy con đâu? Hãy để kiếm của con cũng mở to mắt!”
“Con học quyền từ Mã gia, luyện đến cơ bắp như rồng, lại gặp Chân Long, vì sao trong kiếm của con không có khí thế hào hùng của rồng, không có quyền của Mã gia như bẻ cành khô?”
…
Tần Mục hết lần này đến lần khác đâm kiếm, yêu cầu của thôn trưởng ngày càng cao, ban đầu chỉ là điều động lực lượng bản thân, sau đó yêu cầu cậu điều động lực lượng nguyên khí, lực lượng Linh Thai, tiếp đến yêu cầu cậu nhập Mã gia quyền, chân của người què vào kiếm pháp, càng lúc càng khó.
Chỉ trong chốc lát, cậu đã đâm không biết bao nhiêu kiếm, nhưng thôn trưởng vẫn không hài lòng, bắt cậu tiếp tục luyện tập.
Tư bà bà, người què và những người khác nhìn Tần Mục đang luyện kiếm, ai nấy đều kinh ngạc, chỉ thấy Tần Mục lấy khí ngự kiếm, một kiếm đâm ra, vậy mà phát ra tiếng gào vừa ngắn vừa gấp, tiếp đó cuồng phong gào thét, thổi mạnh sang hai bên, đến nỗi cờ của tiệm rèn, vườn thuốc và hàng thịt đều bay phấp phới, tung bay về phía sau!
Mỗi khi cậu đâm kiếm, nơi đó lại xuất hiện một vết kiếm, đó là hậu quả của kiếm phong lướt qua!
Tư bà bà cảm thấy khó tin, lẩm bẩm: “Thời gian ngắn như vậy, thôn trưởng đã dạy dỗ Mục nhi thành cao thủ kiếm pháp, chuyện này…”
Thôn trưởng lắc đầu: “Ta không dạy kiếm pháp gì cho nó cả, chỉ giúp nó chỉnh hợp lại lực lượng, gom những thứ các người dạy nó lại với nhau.Hiện tại nó chỉ mới hiểu được động tác đâm, còn một khoảng cách rất xa nữa mới thực sự nắm vững nó.Mà động tác cơ bản nhất của kiếm pháp còn có bổ, vẩy, móc, xỉa, điểm, băng, đoạn, cắt…Đợi đến khi nó luyện tốt những động tác cơ bản này mới xem như nhập môn, mới có thể học kiếm pháp.Mục nhi, lại đâm thử con dao mổ lợn xem!”
Ông vừa dứt lời, Tần Mục ném con dao mổ lợn lên, lấy khí ngự kiếm, một kiếm như điện xẹt đâm ra!
“Đương!”
Thanh lợi kiếm chạm vào con dao mổ lợn, đâm xuyên qua nó, mũi kiếm lộ ra ở sống dao.
Dao mổ lợn và thanh lợi kiếm đều rơi xuống đất, Tần Mục ngẩn người, tiến lên quan sát, không ngờ bản thân mình lại tiến bộ nhiều đến thế chỉ trong chốc lát.
Động tác cơ bản nhất của kiếm pháp, đâm, vậy mà có thể nắm giữ uy lực cường đại đến vậy!
Trong lòng thôn trưởng hơi chấn động, Tần Mục nắm bắt kỹ xảo đâm nhanh như vậy, cũng nằm ngoài dự liệu của ông, ông nói: “Mục nhi, bây giờ con có thể đi gặp đường chủ Kiếm Đường.”
“Khoan đã!”
Thiếu niên tổ sư vội vàng đưa tay, một cành cây từ trong rừng cây bay tới, thiếu niên tổ sư duỗi một ngón tay, gọt đẽo cành cây, trong chớp mắt biến nó thành một thanh kiếm gỗ dài ba thước, đưa cho Tần Mục: “Con hãy dùng thanh kiếm này đi gặp hắn, đừng dùng kiếm thật.”
Tần Mục nhận lấy kiếm gỗ, nhìn Tư bà bà.Tư bà bà nói: “Đường chủ Kiếm Đường phong ấn các Thần tàng khác, chỉ giữ lại Thần tàng Linh Thai, hiện giờ tu vi chỉ ở cảnh giới Linh Thai, nếu con dùng kiếm thật, sẽ đâm chết hắn.Đi đi.”
Tần Mục nghĩ ngợi, tháo túi kiếm và Thiếu Bảo kiếm trên người xuống, đặt ở cửa thôn, đeo kiếm gỗ đi vào lầu gỗ bên cạnh thôn, đến gặp đường chủ Kiếm Đường.
Đường chủ Kiếm Đường vẫn nửa quỳ nửa ngồi, tay vịn hộp kiếm, ánh mắt sắc bén như kiếm: “Ngươi thỉnh giáo thiên hạ đệ nhất kiếm pháp trở về? Dùng thiên hạ đệ nhất kiếm pháp mà ngươi học được, tấn công ta! Ta muốn xem xem, ai dám nói lớn không biết ngượng, tự nhận đệ nhất!”
Tần Mục lắc đầu: “Con không học được kiếm pháp, thôn trưởng chỉ dạy con một động tác.”
Đường chủ Kiếm Đường cau mày, lạnh lùng nói: “Ta cho ngươi thời gian, ngươi hãy đi học lại đi.Học được một chiêu kiếm rồi hãy đến tìm ta!”
Tần Mục khổ sở nói: “Tổ sư Thiên Ma giáo của các ngươi nói, bảo con dùng kiếm gỗ đến gặp ông, không được dùng kiếm thật, sợ con đánh chết ông…”
“Hoang đường!”
Khí thế của đường chủ Kiếm Đường bộc phát, trong không khí dường như tràn ngập khí tức thảm liệt, trong đó lại xen lẫn tiếng kim loại va chạm, phảng phất có vô số lưỡi kiếm va chạm vào nhau.
Đó là khí tức máu và lửa hòa quyện, mùi rỉ sắt và mùi máu tươi lẫn lộn, chỉ có giết không biết bao nhiêu người và sinh linh mới có thể có khí thế thảm liệt như vậy!
Yếm khóa hộp kiếm tự động mở ra, hộp dài mở ra, bảo kiếm tranh nhau kêu, từng thanh kiếm vui sướng bay ra khỏi hộp!
Hắn và bảo kiếm cùng cảm xúc, hắn vui, kiếm cũng vui, hắn giận, kiếm cũng giận, hắn muốn bay, kiếm sẽ mang hắn bay, hắn muốn giết người, kiếm sẽ giết người.
Hắn là đường chủ Kiếm Đường, là kiếm si.
Hiện tại, hắn muốn giết người, kiếm trong hộp bay vọt ra, trong nháy mắt kiếm quang tràn ngập căn phòng!
Tần Mục không cần nghĩ ngợi, lấy khí ngự kiếm, kết kiếm quyết, đâm về phía trước!
Kiếm quang trong hộp kiếm bùng nổ, sau đó liền nghe “đinh” một tiếng nhỏ, kiếm quang vỡ tan!
“Ầm!”
Thân hình cao lớn của đường chủ Kiếm Đường đánh vỡ bức tường phía sau, như điện xẹt bay ngược ra sau, đâm vào lầu gỗ đối diện, ngực cắm một thanh kiếm gỗ.
Tần Mục giật mình, vội vàng thu hồi kiếm gỗ, nhìn lại, chỉ thấy mũi kiếm dính một chút máu, không đâm xuyên đường chủ Kiếm Đường, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên lầu gỗ đối diện, thân thể đường chủ Kiếm Đường chậm rãi trượt xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh, sau đó ngồi bệt xuống đất, hai mắt vô thần, dường như chưa hoàn hồn.
“Ông không sao chứ?” Tần Mục vẫy tay với ông.
Đường chủ Kiếm Đường ngơ ngác lắc đầu, thân thể ông không bị thương nặng, nhưng tâm linh đã bị trọng thương.
