Đang phát: Chương 559
Hàn Lập thần sắc không chút dao động, vung tay áo, vài dải hà quang xanh biếc cuộn trào, đan xen trước mặt, tạo thành một bức bình chướng lung linh ngăn giữa hắn và Nặc Y Phàm.
Ngay sau đó, bão cát kinh thiên động địa ập đến, thế như chẻ tre.Màn sáng xanh rền vang không ngớt như trúng phải muôn vàn mũi tên, nhưng vẫn vững như bàn thạch.
Sơn lâm hoang dã xung quanh, không một vật che chắn, bị hoàng phong bao phủ, cát bụi mịt mù.Vô số cổ thụ ngất trời bị gió cát cuốn phăng, rồi lại bị vùi lấp, trong khoảnh khắc, cả vùng rộng lớn mấy ngàn trượng biến thành một biển cát mênh mông.
Khu vực giao chiến của trùng tộc và thú tộc tuy cách xa nơi Sa thú và Thanh Hồ giao phong, nhưng vẫn bị cuồng phong cát bụi xâm nhập.Chiến trường phút chốc trở nên mờ mịt, kẻ tu vi yếu kém không tài nào trụ vững, thậm chí đứng còn không vững, khiến thế công của trùng tộc chậm lại đáng kể.
Với thú tộc vốn đã bị trùng tộc áp đảo đến nghẹt thở, đây chẳng khác nào cơn mưa rào tưới mát.Đặc biệt là những Kim Tiên thú tộc, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, thừa cơ điều chỉnh trận hình, gia cố phòng tuyến.Nơi đây vốn là chiến trường chính của thú tộc, chiếm cứ địa lợi, một số bộ tộc liền đem những thủ đoạn phòng ngự cấm chế chưa kịp dùng đến do cục diện biến chuyển quá nhanh ra bày bố.
Một lát sau, cát bụi tan dần, đất trời lại trở nên quang đãng.
Thú tộc đại quân thấy Chân Linh của phe mình ra tay chém giết một cường địch, sĩ khí đại chấn, dưới sự dẫn dắt của tộc trưởng tướng lĩnh, đồng loạt gầm thét, tái tổ chức thế công, xông về phía trùng tộc.
Vốn bị đánh úp bất ngờ do trùng tộc tấn công quá mạnh, thú tộc sau khi chấn chỉnh đội ngũ đã càng đánh càng hăng, trùng tộc dù quân đông thế mạnh, nhưng nhất thời vẫn không thể đánh tan.
Trong biển cát kia, không còn bóng dáng Sa thú, chỉ còn lại Lục Vĩ Thanh Hồ thân hình to lớn, một bàn tay máu me be bét còn đang nắm chặt thanh trường côn đen nhánh, tay kia lại ôm khư khư một viên sa tinh to bằng đầu người.
So với viên Hàn Lập có được trước đó, viên này hiển nhiên phẩm chất cao hơn gấp mấy lần, không chỉ trong suốt óng ánh, bên trong còn có những sợi tơ vàng, tỏa ra linh lực ba động mãnh liệt.
Hàn Lập phất tay thu lại màn sáng xanh trước mặt, Nặc Y Phàm vội vã bay xuống, đến bên Lục Vĩ Thanh Hồ, lo lắng hỏi:
“Túc Lục đại nhân, ngươi không sao chứ?”
“Không sao, ta sao có thể có chuyện…”
Thanh Hồ miệng nói không sao, lại không nén được, oẹ một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Nặc Y Phàm giật mình, vây quanh xem xét, mới phát hiện trên thanh giáp trước ngực nó cháy đen một mảng, thủng một lỗ lớn, bốc lên từng sợi khói trắng, đang chầm chậm khép lại.
Hàn Lập đứng từ xa quan sát, biết ý không tiến lại gần.
Trong tâm trí hắn, Kim Đồng đang thèm thuồng nhỏ dãi, bàn bạc với hắn về việc cướp lấy viên sa tinh trong tay Thanh Hồ.
Trước đây nó luôn ở trong bụng Tỳ Hưu, dù nhục thân đặc thù, nhưng không gian trong cơ thể Tỳ Hưu cũng chẳng hề đơn giản.Mãi đến gần đây, nó mới thoát ra được.
“Đừng hòng, chúng ta hiện giờ là mượn tay thú tộc, đối phó với một Phệ Kim Tiên khác.Lúc này nếu làm phức tạp, rất có thể bị thú tộc đuổi ra ngoài.Đến lúc đó chúng ta sẽ phải tự mình đối mặt với trùng tộc đại quân.” Hàn Lập truyền âm nói.
“A nha, nhắc tới tên kia, hình như khí tức càng ngày càng gần, không xong, ta phải trốn thôi, Tiểu Bạch, há mồm!” Kim Đồng chợt giật mình, vội nói.
“Lão đại, vào bụng ta thì được, nhưng ngươi đừng có ăn bảo bối của ta nữa…Mấy năm nay ta tích góp được chút tiên khí cũng không dễ dàng, ngươi vào một lần là ăn hết ba thành…” Tỳ Hưu có chút ỉu xìu nói.
“Tiểu Bạch, sao ngươi keo kiệt thế, chẳng phải chút tiên khí thôi sao, có đại thúc ở đây ngươi lo gì?” Kim Đồng bất mãn nói.
“Chủ nhân, ngài xem…” Tỳ Hưu mặt mày đưa đám nói.
“Qua được cửa ải này, đương nhiên sẽ không thiếu phần của ngươi, nếu ngay cả cửa này cũng qua không được, thì còn nói gì đến chuyện sau này.” Hàn Lập mắt lóe lam mang, nhìn về phía xa xăm, thản nhiên nói.
…
“Đầy đủ nguyên vẹn…Không bị thương tích gì, tốt lắm.” Thanh Hồ cúi xuống đánh giá Nặc Y Phàm, gật đầu nói.
“May mà có Lệ tiền bối và Túc Lục đại nhân cứu giúp…” Nặc Y Phàm nói.
“Ngươi nói tên tiểu tử nhân tộc kia?” Thanh Hồ không thu lại thanh trường côn đen, chỉ chống xuống đất, thân hình cao lớn xoay lại, nhìn Hàn Lập nói.
“Ừm, thêm lần này, Lệ tiền bối đã cứu ta hai lần.” Nặc Y Phàm gật đầu, nhấn mạnh.
“Hai lần? Nha đầu kia, chẳng lẽ ngươi muốn noi theo cái kiểu của nhân tộc, lấy thân báo đáp đấy à?” Lục Vĩ Thanh Hồ nhếch mép, lộ vẻ chế nhạo.
“Túc Lục đại nhân…” Nặc Y Phàm biết hắn cố ý trêu chọc mình, đành nghiêm mặt nói.
“Nhân tộc luôn xảo trá, đôi khi Hồ tộc ta còn theo không kịp, ngươi đừng giao du quá sâu với hắn.” Thanh Hồ thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc nói.
“Ta biết rồi.” Nặc Y Phàm gật đầu.
Hai người đang nói chuyện, Thanh Hồ bỗng biến sắc, vung tay tóm lấy Nặc Y Phàm, ném mạnh về phía Hàn Lập, rồi dùng tiếng nhân tộc quát lớn: “Mau mang nó đi…”
Hàn Lập dường như đã sớm đoán trước, ngay khi Thanh Hồ Túc Lục ném Nặc Y Phàm ra, thân hình đã lóe lên biến mất.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã xuất hiện trên không trung, bế ngang Nặc Y Phàm, rồi lại lóe lên, biến mất không dấu vết.
Bên này, Lục Vĩ Thanh Hồ sau khi ném Nặc Y Phàm đi, vừa thu tay về, vừa vung thanh trường côn đen, đâm mạnh về phía hư không phía trước.
Nơi đó, chính là nơi Hàn Lập vừa nhìn.
Những đường vân trên thân trường côn đen bùng nổ quang mang, đầu côn lóe bạc, ngưng tụ thành một vùng tinh không rực rỡ rộng mấy trăm trượng.
Tinh không phía trước một khắc trước còn trống rỗng, khoảnh khắc sau, một vầng dương vàng chói lòa bỗng nhiên bừng nở.
Vầng sáng vàng khổng lồ va chạm tới, như một thiên thạch lao xuống, đập vào màn sáng tinh không do trường côn đen tạo thành, phát ra một tiếng nổ kinh thiên!
“Ầm ầm!”
Tinh không vỡ tan, trường côn đen tưởng như uy lực vô địch, trước kim quang lại trở nên yếu ớt như cọng rơm, vết nứt lan tràn, vỡ vụn ra.
Vạn đạo tinh mang cuối cùng không địch lại một vầng thái dương, tan tác trong biển cát sơn lâm.
Lục Vĩ Thanh Hồ kêu lên một tiếng thống khổ, thân hình to lớn như một cái bao tải rách bay ngược ra ngoài, xé toạc mặt đất thành một rãnh sâu, đâm sầm vào vách đá dựng đứng.
“Ầm ầm!”
Lại một tiếng sụp đổ vang lên, khói bụi cuồn cuộn và đá vụn trào xuống, vùi lấp nửa người Lục Vĩ Thanh Hồ.
“Trùng Linh…”
Khóe miệng hắn tràn ra máu đen, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vầng kim quang, nghiến răng nói.
Trong kim quang chói mắt, một con giáp trùng màu vàng thân hình ngàn trượng dần hiện rõ.
Nó lơ lửng giữa trời, tản ra một khí diễm khủng bố không thể diễn tả.
Hàn Lập đang phi nhanh về phía hẻm núi cách đó hơn nghìn dặm, không ngoảnh đầu lại, nhưng lòng chợt run lên.Kẻ đến không ai khác, chính là Phệ Kim Tiên mà Kim Đồng đã cảm ứng được trước đó.
Dù hình dáng nó gần như giống hệt Kim Đồng lúc biến thân, nhưng khí tức lại cường đại đến mức khiến người ta kinh hãi, gần như sánh ngang Thái Ất hậu kỳ.
Hàn Lập âm thầm kêu khổ, nhưng thân hình không hề dừng lại, thanh quang quanh thân cuồng thiểm, độn tốc lại tăng thêm mấy phần.
“Trùng Linh đại nhân!”
Trùng tộc đại quân đang bị thú tộc đánh cho tan tác, thấy Trùng Linh Phệ Kim Tiên của phe mình xuất thủ, liền nhao nhao cuồng hô.
Các loại linh trùng bị trùng tộc thúc đẩy, dường như được tiếp thêm sức mạnh, trở nên khát máu hơn, lao ngược về phía thú tộc, chiến trường hỗn loạn lại rơi vào giằng co.
Nặc Thanh Lân đã trở lại chiến trường, thấy Phệ Kim Tiên hiện thân thì kinh hãi, vội nhìn về phía Lục Vĩ Thanh Hồ, tìm kiếm bóng dáng con gái.
Cuối cùng, hắn tìm được khí tức của Nặc Y Phàm, lại phát hiện nàng đã được Hàn Lập đưa về tòa thành trên miệng hang.
“Giao ra…”
Giáp trùng vàng rung cánh, hờ hững lên tiếng, thanh âm như chuông lớn vang vọng đất trời.
“Khụ khụ…Giống hệt lời phụ thân nói, ngươi quả nhiên là con rệp đánh không chết, một lần giẫm không chết, lần sau sẽ càng mạnh hơn.Chỉ là không ngờ sau trận chiến trước, ngươi lại mạnh đến thế này…” Lục Vĩ Thanh Hồ bỗng ho ra một ngụm máu tươi, cười khẩy nói.
“Lời này ta chỉ nói một lần…”
Giáp trùng vàng lạnh nhạt nói xong, hai chi trước giao nhau, đột nhiên vung lên.
Hai đạo tinh quang từ chi trước bay ra, như hai cánh ve khổng lồ mỏng manh, lóe lên rồi biến mất.
Lục Vĩ Thanh Hồ như thấy quỷ, vội dồn lực vào sáu cái đuôi, vỗ mạnh xuống đất, thân hình bỗng vọt lên mấy trăm trượng, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, miễn cưỡng tránh được trảm kích của hai đạo tinh quang.
Hàn Lập đứng từ xa quan sát, lam quang trong mắt phun trào, lòng kinh hãi không thôi.
Chỉ thấy cát bụi trong hư không, khi hai đạo tinh quang lướt qua, đều bị chém thành hai nửa.
Lục Vĩ Thanh Hồ né tránh, vách núi sau lưng hắn bị tinh quang chém trúng.
Vách núi đá sừng sững như miếng đậu phụ, bị chém ngang một đường đứt gãy phẳng lì.
Lục Vĩ Thanh Hồ lơ lửng trên không trung, trông thảm hại vô cùng, nhưng vẫn lớn tiếng kêu:
“Phụ thân, con rệp kia bắt nạt ta!”
Lời vừa dứt, trong hư không bừng sáng một vùng tinh mang.
Một thân ảnh to lớn hơn, từ đó hiện ra.
