Đang phát: Chương 559
– Cứu tôi!
Một lát sau, hắn ta hét lớn.
– Hả…Cái gì?
Tể tướng Thiết Sơn ngơ ngác.Bạch Toa Toa cùng những người thuộc phe khác cũng kinh ngạc đến há hốc mồm, tưởng rằng mình nghe nhầm.
– Thượng Quan Phong Dạ, không ai cứu được ngươi đâu!
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng người từ trên trời từ từ hạ xuống! Ánh đao sáng loáng như tuyết.Trong nháy mắt, không gian như tràn ngập một màu trắng xóa!
Nói thì chậm, nhưng mọi chuyện diễn ra rất nhanh!
Người phía sau như một tia chớp, đuổi kịp Thượng Quan Phong Dạ.Hắn giơ tay chém xuống, máu văng ra xa cả trượng, một cái đầu lìa khỏi cổ.
Người đó đưa tay ra, túm lấy đầu Thượng Quan Phong Dạ, ném mạnh xuống đất, tạo thành một tiếng động nặng nề, như giáng xuống tâm can mọi người.
– Không thể tin được! Người này là ai? Lại có thể đuổi theo, giết chết Thượng Quan Phong Dạ!
Hai mắt Thái thượng trưởng lão mở lớn.
– Thượng Quan Phong Dạ đã chết?
Tể tướng Thiết Sơn hết sức kinh hãi, không thể tin vào cảnh tượng vừa chứng kiến.
– Sở Vân!
Thạch Gia Minh chưa bao giờ cảm thấy mừng rỡ đến thế.
– Không ngờ ngươi…Ngươi quả thực có thực lực khiêu chiến cường giả Hào Hùng.Ngay cả Thượng Quan Phong Dạ cũng chết trong tay ngươi.
Bạch Toa Toa sợ hãi, khẽ thở dài.
– Sở Vân! Hắn chính là Sở Vân, Tiểu Bá Vương đến từ Chư Tinh Quần Đảo!
– Tiểu Bá Vương giết Thượng Quan Phong Dạ? Chuyện này có thể sao? Hắn mới chỉ gần mười sáu tuổi mà thôi!
– Lẽ nào hắn đã có Kiếp Yêu trong tay rồi sao?
Thể xác và tinh thần của mọi người đều chấn động mạnh mẽ.Sự chấn động này quá lớn, lại quá đột ngột.
Ba phe đang giằng co, bầu không khí rất tế nhị và căng thẳng.Bất kỳ động thái nào của phe nào cũng có thể trở thành ngòi nổ dẫn đến hỗn chiến.
Sự xuất hiện của Thượng Quan Phong Dạ khiến Tể tướng Thiết Sơn hy vọng giành được quyền chủ động.Nhưng hy vọng này vừa mới nhen nhóm đã bị người khác dập tắt.
Người này chính là Sở Vân!
– Ha ha ha, thật không uổng công.Thạch huynh, không ngờ huynh ở chỗ này.
Trước ánh mắt ngây ngốc của những người xung quanh, Sở Vân một tay nắm lấy đầu, một tay cầm chiến đao, đi về phía Thạch Gia Minh.
– Không ngờ Thượng Quan Phong Dạ này muốn giết ta? Hừ, cho rằng ỷ vào một con lôi khuyển cấp số Kiếp Yêu, là có thể hống hách lộng hành trong thiên hạ? Thật không biết tự lượng sức mình! Ta giết hắn, xem như lễ vật tặng cho huynh vậy.Ngươi dâng lên cho Đôn Hoàng công chúa, nhất định sẽ được ban thưởng, thậm chí còn có thể thăng quan tiến chức.
Sở Vân nhìn ra cục diện, cố ý nói với giọng điệu rất nhẹ nhàng tùy ý.Quả nhiên, những lời nói của hắn như một trận động đất, không ngừng vang vọng trong tai mọi người.
– Quả thật hắn đã chém chết Thượng Quan Phong Dạ!
– Trời ạ, hắn là quái vật sao? Mới mười sáu tuổi mà có thể chém chết cường giả cấp Hào Hùng?
– Tiểu Bá Vương này là một người rất kỳ lạ.Từ khi xuất đạo đến nay bách chiến bách thắng.
Lần này ngay cả một đại lão một phương như Thượng Quan Phong Dạ cũng thua dưới tay hắn.
…
Mọi người đều bàn tán xôn xao.Sắc mặt Tể tướng Thiết Sơn tái nhợt.Sắc mặt Thái thượng trưởng lão cũng bối rối.Sở Vân và Thạch Gia Minh chuyện trò vui vẻ, hai người bọn họ đứng đó mà không hề nể nang ai, xem như không nhìn thấy.
Nếu không có cái chết của Thượng Quan Phong Dạ, hai bên có thể nghĩ vị thiếu niên này cao ngạo, điên cuồng không coi ai ra gì.
Nhưng hiện tại, đầu Thượng Quan Phong Dạ còn bị Sở Vân nắm trong tay.Thi thể không đầu của hắn còn nằm trên mặt đất cách đó không xa, máu từ cổ vẫn còn đang không ngừng chảy ra.
Trong lúc nhất thời, mặc kệ là Tể tướng Thiết Sơn, hay Thái thượng trưởng lão, cũng không dám nhìn nhận Sở Vân như một hậu sinh vãn bối.
– Thanh Dương Cung? Thiên Sát bang các ngươi muốn độc chiếm sao?
Bỗng nhiên Sở Vân xoay người lại, nhìn về phía đám người Thiên Sát bang.Nghe Thạch Gia Minh nói, hắn đã hiểu được đại thể tình huống hiện tại.
Đầu lông mày của Thái thượng trưởng lão run lên.Hiện tại có thêm Sở Vân và Bạch Toa Toa, một bên yếu nhất lập tức chuyển biến thành một bên cực mạnh.Điều này khiến hắn phải thay đổi giọng điệu:
– Tiểu Bá Vương, ngươi muốn thế nào?
– Muốn thế nào? Ha ha.
Sở Vân nở nụ cười.
– Người thấy có phần, theo quy củ của giới du hiệp mà phân.Thanh Dương Cung gì đó, chúng ta sẽ chia đều làm ba.Nếu tiếp tục giằng co, đối với tất cả mọi người cũng không có lợi.
Thái thượng trưởng lão nghe hắn nói xong, nhất thời ngây ra một lúc.Ban đầu, hắn còn tưởng rằng Sở Vân sẽ ỷ vào thực lực của mình, sẽ dùng công phu sư tử ngoạm.Nhưng thật không ngờ, hắn lại nói như vậy.
Trên thực tế, hắn cũng đau đầu.Hiện nay ba bên đều giằng co, không buông, thì chuyện xấu lại càng nhiều.Lúc này có không ít cường giả tới đây.Hiện nay, đại trận Thanh Dương Cung đã bị bọn họ dùng mưu kế, biện pháp hóa giải.Hiện tại khác nào một đống thạch tệ, xếp ở trên đường để mọi người tranh mua.
Hiện tại mình cứ tiếp tục giằng co, cường giả tới càng ngày càng nhiều, cuối cùng, số tài phú cướp được sẽ càng ít.
– Được, đề nghị này rất công bằng, ta đồng ý.
Thái thượng trưởng lão xét tình thế, đưa ra lựa chọn phù hợp với lợi ích của mình.
Sở Vân gật đầu.Hắn cũng đoán chắc Thái thượng trưởng lão sẽ đồng ý.Người trên giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ.Đây cũng không phải là nói dũng khí thực sự nhỏ, không có dũng khí, mà là lăn lộn trong giới giang hồ lâu như vậy, hiểu được nên tiến lui như thế nào, để sự tổn hao càng ít, mạo hiểm càng nhỏ, tính phiêu lưu cũng nhỏ, mà lại lấy được lợi ích lớn nhất.
– Chu Chính Phương, ngươi thấy thế nào?
Sở Vân lại nhìn về phía Tể tướng Thiết Sơn.Tể tướng Thiết Sơn thành danh đã lâu, cũng đã hai trăm sáu mươi sáu tuổi.Với tuổi tác của Sở Vân mà gọi thẳng tên đầy đủ của Tể tướng Thiết Sơn như vậy, dường như rất không có lễ phép, rất không tôn kính.
