Chương 558 Nơi phát ra linh khí

🎧 Đang phát: Chương 558

Bốp!
Thấy Helder có vẻ ngơ ngác, Diệp Mặc đập tay xuống thành ghế bành, khiến nó vỡ tan:
– Helder, tao hỏi mày, mày có nghe không đấy?
– A, nghe rồi.
Helder giật mình muốn đứng dậy, nhưng thấy vẻ mặt của Diệp Mặc thì lại ngồi thụp xuống.Hắn không dám nghĩ ngợi gì khác, vội vàng đáp:
– Chuyện là, mấy năm trước tôi có được một con vật có khả năng tìm kiếm bảo vật.
– Động vật tìm bảo vật?
Diệp Mặc nghe vậy liền đứng phắt dậy.Trên đời này lại có động vật có thể tìm bảo vật ư? Nghe cứ như linh thú trong giới tu chân vậy!
– Vâng, vâng…
Thấy Diệp Mặc đứng lên, Helder sợ hãi vội vàng đáp.
Diệp Mặc xua tay:
– Mày nói tiếp đi, rốt cuộc là con vật gì, nói rõ ràng ra.
Helder vội vàng kể tiếp:
– Đó là một con vật nhỏ, trông giống như con cáo, à không, chính xác thì nó là cáo.Người đưa con vật này cho tôi bảo nó là cáo tuyết nhung từ dãy núi Mai Nội Tuyết Sơn ở Hoa Hạ.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, Helder tiếp tục:
– Lúc đó tôi chỉ thấy con cáo tuyết nhung này đáng yêu nên giữ lại trong trang viên, cũng không để ý đến chuyện khác.Tôi còn không biết nó có khả năng tìm bảo vật.Một hôm, tôi muốn thể hiện tài bắn súng trước mặt bạn bè, thế là tôi bắn chết tươi con cáo tuyết nhung.
Nói đoạn, Helder còn liếc trộm Diệp Mặc một cái.Trong lòng Diệp Mặc lúc này lại nhớ đến con tiểu hồ ly trắng muốt mà hắn đã gặp ở Mai Nội Tuyết Sơn, không biết có phải là cáo tuyết nhung hay không.
Đang mải suy nghĩ thì thấy Helder im bặt, Diệp Mặc trừng mắt:
– Helder, nếu nó là tiểu hồ ly đáng yêu, thì đồ con lợn như mày sao lại giết nó? Hơn nữa, chuyện đó thì liên quan gì đến linh khí trong trang viên của mày? Còn nói nhảm nữa, tao đốt cho mày một quả cầu lửa đấy.
Linh khí? Helder đương nhiên không biết linh khí là cái gì.Thấy Diệp Mặc nổi giận, hắn sợ hãi vội vàng nói:
– Không phải, không phải.Lúc đó tôi sai người đem xác cáo tuyết nhung đi, nhưng người của tôi nói thấy một đống kim cương bên cạnh nó.Tôi vội vàng chạy ra xem thì thấy đó không phải kim cương, nó không cứng như kim cương mà là những tinh thể màu trắng ngà rất đẹp.Sau đó tôi phát hiện đặt những tinh thể này cạnh cây cối thì cây cối tươi tốt hơn, không khí xung quanh cũng trong lành hơn.Thế là tôi…
– Mày làm gì?
Trong lòng Diệp Mặc bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Helder run rẩy, lo lắng đáp:
– Tôi sai người nghiền toàn bộ số tinh thể đó thành bột rồi hòa với nước tưới cho cây cối trong trang viên.Kết quả cây cối trong trang viên của tôi phát triển rất tốt, không khí cũng trở nên trong lành hơn.Thậm chí tôi ở đây lâu ngày mà bệnh đau đầu cũng biến mất.Tôi biết ngay tinh thể màu trắng đó là đồ tốt mà, đáng tiếc…
Bốp! Diệp Mặc lại đập vỡ nốt phần tay vịn còn lại của chiếc ghế bành, tức giận nói:
– Đáng tiếc cái gì? Có phải mày đã hủy hết số tinh thể đó rồi không?
– Vâng, vâng…
Helder run rẩy đáp, mồ hôi lạnh đã túa ra đầy mặt.
Lúc này Diệp Mặc đã chắc chắn những tinh thể màu trắng ngà kia chính là linh thạch.Thật đáng tiếc, một dị vật hiếm có trên đời lại bị một tên ngốc phá hủy.Mà linh thạch lại bị tên ngốc này nghiền thành bột.
Thấy sắc mặt Diệp Mặc vô cùng khó coi, Helder vội vàng nói:
– Thật ra thì cáo tuyết nhung vẫn còn ở Mai Nội Tuyết Sơn của Hoa Hạ.Sau khi biết được khả năng của cáo tuyết nhung, tôi đã lập tức phái Exxon đến đó rồi.
Mai Nội Tuyết Sơn, cáo tuyết nhung? Chẳng lẽ con tiểu hồ ly trắng mà mình gặp trước kia thật sự là cáo tuyết nhung? Nếu cáo tuyết nhung có bản lĩnh này, thì ở Tu Chân giới nó cũng là linh thú nhất đẳng, hoặc thậm chí nó chính là Tầm Linh Thú.
Linh thú có thể tìm kiếm linh thạch, đây quả thực là một khả năng nghịch thiên.Diệp Mặc nhớ tới gã da trắng mà hắn đã giết ở Mai Nội Tuyết Sơn, hình như gã ta tên là Exxon.May mà mình đã giết hắn, nếu không con tiểu hồ ly kia rơi vào tay hắn thì nguy to.
Nhớ đến Mai Nội Tuyết Sơn, nhớ đến cáo tuyết nhung, Diệp Mặc lập tức nhớ tới Tống Ánh Trúc, người con gái mà hắn đã trao lần đầu tiên, nhớ đến ánh lửa trại, còn có làn da nóng bỏng mà trắng mịn như tuyết của cô.Chẳng lẽ mình vẫn chưa quên cô ta? Thậm chí lúc này nhớ tới cô, nhưng chuyện đó thật sự không thể trách mình được.Không biết Tống Ánh Trúc giờ ra sao rồi.Diệp Mặc lắc đầu, cố gắng xua đi những ý nghĩ này.
Lúc này Diệp Mặc đã khẳng định đến 90% con tiểu hồ ly mà mình đã gặp chính là cáo tuyết nhung.Thứ nhất, cáo tuyết nhung rất sợ người lạ, nhưng lại không sợ hắn.Đó là vì hắn là Tu Chân giả, mà ở Trái Đất này không có Tu Chân giả, chỉ có mình hắn, nên cáo tuyết nhung chắc chắn đã cảm nhận được sự khác biệt giữa hắn và người khác.Còn nữa, cái Linh Đàm trong sơn động kia, sau khi cửa đá bị nổ tung, xuất hiện một khe hở, và cáo tuyết nhung đã tìm được đường vào đó đầu tiên.
Không ngờ nó lại là một bảo vật như vậy.Nếu cáo tuyết nhung đi theo hắn, hắn có thể tìm kiếm khắp thế giới, ai dám chắc hắn sẽ không tìm được nhiều linh thạch hơn nữa?
Cáo tuyết nhung? Tầm linh thú? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc chỉ hận không thể lập tức bay đến Mai Nội Tuyết Sơn.
Helder thấy Diệp Mặc im lặng, trong lòng lại càng thêm lo sợ.Đúng lúc Helder đang cảm thán cho số phận của mình, Diệp Mặc bỗng nhiên lên tiếng:
– Nể tình mày đã nói cho tao nhiều điều hữu dụng như vậy…
Helder mừng rỡ, còn chưa kịp nói gì thì một quả cầu lửa đã bay tới.Trước khi chết, câu cuối cùng mà hắn nghe được là:
– Tao thưởng cho mày một quả cầu lửa, để mày bớt đau khổ.
Rời khỏi trang viên của Helder, Diệp Mặc cảm thấy chuyến đi này thật sự không uổng phí.Mấy chục triệu đô la Mỹ với hắn mà nói chỉ là chuyện nhỏ, nhưng việc biết được giá trị của cáo tuyết nhung mới là thu hoạch quan trọng nhất.
Tuy nhiên, khi ra đi Diệp Mặc lại quên hỏi Helder tại sao lại gây khó dễ cho Ân Tư.

Cuối khu phố người Hoa ở thị trấn nhỏ Mexika là nơi nghèo khó nhất.Đương nhiên, ở đây cũng có một vài phú ông, phần lớn là những người Hoa nổi tiếng, thỉnh thoảng họ còn giúp đỡ những người từng là đồng hương.
Tuy nhiên, cũng có ngoại lệ.Rose là một ví dụ điển hình, hắn vốn xuất thân từ khu phố người Hoa này.Sau khi có chút danh tiếng, hắn đã quên đi nguồn gốc của mình, không những đổi tên từ Lưu La Tứ thành Rose, mà còn khinh thường khu phố người Hoa này.
Mặc dù ngại một vài người quen ở khu phố người Hoa, hắn vẫn phải thuê một số người Hoa ở đây làm công nhân, nhưng đó không phải là ý muốn của hắn.
Lúc này, Rose đang nằm trong bệnh viện tốt nhất của thị trấn Mexika, làm phẫu thuật trồng răng.Hắn biết nếu Diệp Mặc đến chỗ Helder, thì chỉ có con đường chết.Hắn cũng không mong Diệp Mặc có thể bồi thường cho hắn bất cứ thứ gì.Tuy nhiên, vì sự xuất hiện của Diệp Mặc mà mọi chuyện của Helder đã bị đảo lộn, điều này khiến Rose rất bất an.Mặc dù mất một triệu đô la Mỹ, Rose vẫn quyết định phái người đến xin lỗi Helder và cam đoan sẽ khiến Helder cảm thấy hài lòng.

Trong một căn phòng thấp bé ở cuối khu phố người Hoa, dù có ánh đèn điện mờ tối, nhưng các góc vẫn chìm trong bóng tối.
Trên một chiếc ghế dựa cũ nát trong phòng, một người phụ nữ gầy gò và xấu xí đang dựa vào đó.Hai bên ghế là hai cô gái trẻ.
Một cô tóc vàng, cô còn lại là một cô gái người Hoa thanh tú.Họ vừa từ khách sạn Meto trở về – Enie và Ân Tư.
Không khí trở nên vô cùng im lặng, dường như đã im lặng từ rất lâu rồi.
Ân Tư cảm thấy sự im lặng này có chút nặng nề, cô chủ động lên tiếng:
– Cô, nếu Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, cho dù cháu phải khiếu nại lên thống đốc, cháu cũng sẽ khiếu nại.Nếu không thể khiếu nại, cháu sẽ liều mạng với Lưu lão Tứ.Cháu nghĩ chắc chắn hắn cố ý liên kết với Helder, dùng một thứ không đáng giá để lừa gạt tống tiền chúng ta.Cháu thật không biết trong nhà chúng ta còn có thứ gì đáng giá để hắn lừa gạt nữa.
Người phụ nữ ngồi trên ghế dựa thở dài, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
– Tư Tư, chúng ta không đấu lại họ đâu.Diệp Mặc kia, Diệp Mặc…
Giọng nói của người phụ nữ này lại êm tai như chim hoàng oanh, nghe giọng cô, người ta có cảm giác cô chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, nhưng dung nhan của cô đã là một người phụ nữ già nua và xấu xí.
Sau khi nói vài chữ, dường như người phụ nữ này nghĩ tới điều gì đó, giọng nói càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chìm vào hồi ức.
– Chị Tư Tư, chị nói cái tượng ngọc kia thật sự không bị vỡ sao? Vậy tại sao mọi người cứ nói chị làm vỡ tượng ngọc?
Enie bỗng nhiên hỏi, trong lòng cô vẫn luôn muốn hỏi, chỉ là chưa có cơ hội, hiện tại có cơ hội, cô liền hỏi.
Nếu Enie không hỏi, Ân Tư còn chưa nghĩ ra, hiện tại Enie vừa hỏi, cô lập tức nhớ ra.Đúng vậy, tượng ngọc mặc kệ là thật hay là giả, mình tận mắt nhìn thấy một vết nứt trên mặt, vậy tại sao sau khi qua tay Diệp Mặc, những người đó đều cho rằng nó không còn nữa?
– Chị cũng không biết, chị thật sự thấy có một vết nứt trên mặt tượng, chị khẳng định chị không nhìn lầm.
Ân Tư kiên định nói.Vết nứt này liên quan đến một khoản tiền lớn mà cô không thể bồi thường, cô làm sao có thể nhìn lầm? Chuyện này thật sự quỷ dị.
– Đúng rồi, Enie, ban đầu em nói đến chợ quyền anh đen làm gì?
Ân Tư vì chuyện của người cô nên quên hỏi, bây giờ mới nhớ ra.
Mặc dù Enie định đợi Ân gia lấy được tiền thưởng rồi mới nói, nhưng hiện tại Ân Tư đã hỏi, cô đành phải đáp:
– Gia Gia muốn tham gia trận đấu tranh đai vô địch quyền anh đen Mexika, nên tụi em đi đăng ký…
– Cái gì?
Ân Tư bỗng nhiên đứng phắt dậy, sắc mặt cô lập tức thay đổi.Không ngờ em trai Ân Gia lại đi đánh quyền anh đen, đó là đòi mạng người đấy.Enie và Ân Gia sao lại nghĩ ra chuyện này? Cô không dám nghĩ tiếp, không chút do dự liền xông ra ngoài.Enie thấy chị Tư Tư xông ra ngoài, vội vàng khóa cửa rồi đuổi theo.

☀️ 🌙