Chương 555 Tái Kiến Lan Thúc

🎧 Đang phát: Chương 555

Một tay cầm ngọn tháp nhỏ màu lục, trong mắt Tần Vũ vừa mừng rỡ, kích động lại có chút sợ hãi.Bao nhiêu năm nỗ lực, chờ mong, đến khi thành sự thật, dù tâm trí Tần Vũ có kiên định đến đâu cũng không tránh khỏi cảm giác bất an.
“Cuối cùng cũng mở được rồi sao?”
Tầng ba Khương Lan Giới đã mở ra, nhưng Tần Vũ cứ ngỡ mình đang mơ.
Thò đầu ra khỏi cửa đại sảnh, ngước nhìn trời.
Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi.
Gió nhẹ thổi, lay động mái tóc dài của Tần Vũ.Hắn nhìn theo hướng gió, ngoài cửa sảnh là sân, ánh mắt dừng lại trên cây liễu cổ thụ.Hàng ngàn cành liễu rủ xuống, nhưng ngay lúc này…
Dưới những cành liễu ấy, đột nhiên xuất hiện một bóng người, như thể vốn dĩ người đó đã ở đó từ lâu.
Ánh mắt quen thuộc, nụ cười quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc, tất cả đều quen thuộc.
“Lan…Lan thúc!”
Tần Vũ cảm thấy toàn thân như bị điện giật, đầu óc choáng váng.Dù biết mọi thứ là thật, hắn vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Sau khi mở tầng ba Khương Lan Giới, Tần Vũ như rơi vào trạng thái “mộng du”.
Toàn thân lâng lâng, mọi thứ dường như không thật.
Tần Vũ hít sâu vài hơi, cái đầu nóng bừng mới dần bình tĩnh lại.Gió mát thổi nhẹ lên mặt, cảm giác nóng rực cũng dần dịu đi.
“Tiểu Vũ.”
Khương Lan nở nụ cười hiền từ: “Không ngờ chưa đến vạn năm không gặp, con đã đạt đến cảnh giới cao như vậy, còn trở thành điện chủ Lam Huyền Điện của Đông Cực Huyễn Kim Sơn.”
Lời nói của Khương Lan giúp Tần Vũ hoàn toàn bình tĩnh lại, trở về trạng thái bình thường.
Trong lòng Tần Vũ chợt lo lắng, vội hỏi: “Lan thúc, thúc đến đây, vậy mấy người Đông Cực Thánh Hoàng có phát hiện…”
Khương Lan cười trấn an: “Cứ yên tâm, ba người Hoàng Phủ Ngự, Hoàng Phủ Lôi, Hoàng Phủ Lưu Hương phần lớn thời gian chỉ để ý đến phủ đệ của họ.Họ sẽ không chú ý đến Lam Huyền Điện của con đâu.Hơn nữa, dù họ có quan sát, cũng khó mà phát hiện ra sự tồn tại của ta.”
Lúc này, Tần Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn chưa hiểu rõ thủ đoạn giữa các thần vương, nhưng Lan thúc đã nói vậy, chắc chắn có lý do.
“Lan thúc, mời vào trong rồi nói chuyện.”
Tần Vũ mời Khương Lan vào đại sảnh, đồng thời truyền âm cho Phúc bá: “Phúc bá, bất kể ai đến cũng không được phép làm phiền ta.”
Tần Vũ là chủ nhân của Phúc bá, ông ta đương nhiên tuân lệnh tuyệt đối.
Trong đại sảnh.
Khương Lan ngồi xuống, nhưng Tần Vũ vẫn đứng.
“Con cũng ngồi đi.”
Khương Lan cười nói: “Đừng có trẻ con như vậy.”
Tần Vũ đã từng trải nhiều, dù đối diện với Đông Cực Thánh Hoàng hay Bách Hoa Thần Vương, hắn cũng không quá khép nép.Thậm chí, trước mặt Đông Cực Thánh Hoàng, Tần Vũ vẫn giữ một chút ngạo khí.
Nhưng trước mặt Lan thúc, Tần Vũ lại thấy mình như đứa trẻ trước mặt người lớn.Sự lạnh lùng, ngạo nghễ trước đó biến mất, chỉ còn sự kính trọng của một đứa trẻ.
Được Khương Lan thúc giục, Tần Vũ mới ngồi xuống bên cạnh.
Khương Lan nhìn Tần Vũ với ánh mắt đầy tán thưởng, càng nhìn càng yêu thích.Ông nâng chén trà, uống một ngụm rồi cười: “Tiểu Vũ à, con biết đấy, hôm nay là ngày ta vui nhất trong bao nhiêu năm nay.”
Tần Vũ ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn lắng nghe.
“Từ khi Lập Nhi theo ta về thần giới, ta luôn quan tâm đến chuyện của con.Ngay cả việc con luyện hóa Mê Thần Điện, ta cũng âm thầm thi triển một số thủ đoạn, khiến đám thần vương không ai phát hiện ra.” Khương Lan cười nói.
Tần Vũ không khỏi chấn động.
Đúng vậy.
Thần vương nắm giữ “không gian pháp tắc”, dù không thể dùng thần thức xuyên qua không gian để trực tiếp tra xét, nhưng nếu muốn biết chuyện ở hạ giới, cũng không phải là điều khó.Việc hắn luyện hóa Mê Thần Điện là một chuyện lớn.Tần Vũ vẫn luôn thắc mắc, lẽ nào không có thần vương nào chú ý? Vì sao không ai đến làm phiền hắn?
Hóa ra là do Lan thúc âm thầm giúp đỡ.
“Đương nhiên, ta không thể lúc nào cũng để ý đến con, chỉ có thể lưu lại một ấn ký trên người con, lúc con gặp nguy hiểm ta có thể biết ngay.” Khương Lan nói rõ mọi chuyện.
“Ấn ký?” Tần Vũ ngạc nhiên: “Lan thúc, thúc để lại ấn ký trên người con? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
Sự tự tin của Tần Vũ không phải là không có cơ sở.Nó đến từ “không gian chi lực” của tân vũ trụ.Với khả năng quan sát của tân vũ trụ do hắn hoàn toàn nắm giữ, Tần Vũ tin rằng không gì có thể thoát khỏi tầm mắt của hắn.
Khương Lan mỉm cười: “Thực ra rất đơn giản, ta đã để lại ấn ký trên Khương Lan Giới.Con luyện hóa Khương Lan Giới, nên cũng có thể xem là đã để lại trên người con.”
“Khương Lan Giới…” Tần Vũ giật mình.
“Tầng thứ nhất, thứ hai, thứ ba của Khương Lan Giới đều có ấn ký ta để lại.Chỉ cần con mở một tầng, ta tự nhiên sẽ biết.Năm xưa khi con mở tầng một, tầng hai, ta đều xuất hiện là vì lý do này.Tầng ba cũng có ấn ký của ta, con chưa mở được nên tự nhiên không biết.Khi con mở tầng ba, ấn ký đó sẽ tự động tiêu tan.” Khương Lan giải thích cặn kẽ.
Tần Vũ hoàn toàn hiểu rõ.
Thảo nào không gian chi lực của hắn không thể phát hiện ra, thì ra ấn ký nằm trong tầng ba Khương Lan Giới.Trước đây chưa mở được, nên không thể tra ra.Một khi mở ra, ấn ký tự động tiêu tan, làm sao hắn có thể phát hiện được.
“Ha ha, bỏ qua chuyện đó đi.Tiểu Vũ, lúc trước khi ta phát hiện con luyện hóa Mê Thần Điện, ta đã thở phào nhẹ nhõm.Nếu con không luyện hóa Mê Thần Điện, mà chỉ dựa vào sự giúp đỡ của ta, muốn cưới Lập Nhi đích xác là thiên nan vạn nan.” Khương Lan cảm thán.
Tần Vũ không còn ngây thơ như ở phàm nhân giới nữa.Đến thần giới lâu như vậy, hắn cũng đã biết sơ qua về tình hình ở đây.
Lập Nhi có một giọt sinh mệnh linh hồn chi lệ.Giọt lệ đó có một nửa tinh hoa năng lượng và cảm ngộ không gian pháp tắc của Sinh Mệnh Thần Vương Tả Thu Mi.Đối với một số thượng bộ thiên thần, đây đích xác là cánh cửa dẫn đến cảnh giới thần vương.
Thần giới có rất nhiều người đã đạt đến đỉnh cao của thượng bộ thiên thần.
Họ chỉ thiếu một bước nữa là thành thần vương.
Nhưng bước này lại làm khó không ít thiên tài.Nếu họ có thể song tu cùng Lập Nhi, lĩnh ngộ phần cảm ngộ do Sinh Mệnh Thần Vương lưu lại, may ra mới có đột phá, trực tiếp đạt đến cảnh giới thần vương.
“Tiểu Vũ, con cũng đã luyện hóa giọt sinh mệnh linh hồn chi lệ kia, chắc chắn phải biết bí mật của nó.Sinh Mệnh Thần Vương mất đi, để lại hai giọt lệ, một giọt dung nhập vào thể nội của Lập Nhi, giọt còn lại xé rách không gian, tiến nhập vào trong các không gian giao nhau.” Khương Lan cười nói.
Tần Vũ bắt đầu chú ý.Hắn biết Lưu Tinh Lệ của mình chính là một giọt lệ của Sinh Mệnh Thần Vương.
“Lan thúc, các người…” Tần Vũ chợt hiểu ra.
Khương Lan khẽ gật đầu: “Đúng vậy, Lập Nhi có được một giọt sinh mệnh linh hồn chi lệ, đối với giọt kia cũng có một chút cảm ứng.Chỉ là giọt lệ kia cứ bay lượn trong chỗ giao nhau của các không gian, khiến ta không thể tìm được chính xác.Ngay cả Lập Nhi cũng chỉ có cảm giác đại khái về phương hướng.Rất lâu sau, ta và Lập Nhi mới phát hiện giọt sinh mệnh linh hồn chi lệ còn lại đã cố định ở một không gian, vì thế bọn ta mới tới đó.Cũng là tới quê hương của con, Tử Huyền Tinh.”
“Lan thúc, năm xưa khi thúc gặp con, có phải đã biết rồi?” Trong lòng Tần Vũ áy náy.
Nghĩ lại, Tần Vũ xem Lưu Tinh Lệ là bí mật quan trọng của mình, cứ nghĩ rằng Lan thúc nhất định không biết.
“Đúng vậy.Khi xưa, lúc Lập Nhi phát hiện ra con, liền xác định con có giọt sinh mệnh linh hồn chi lệ còn lại.Dù sao thì lúc đó con còn quá yếu, căn bản không thể luyện hóa sinh mệnh linh hồn chi lệ.Chỉ có thể vận dụng một cách thô thiển một ít năng lượng cơ bản thôi.” Khương Lan cười nói.
Tần Vũ chỉ biết cười trừ.
Trước đây, hắn vận dụng năng lượng của Lưu Tinh Lệ, ban đầu chỉ có thể đợi đến khi bị thương để nó chữa trị một cách thụ động.Mãi đến sau này mới biết vận dụng sinh mệnh nguyên lực.
“À, khi trước lúc con ở cùng Lập Nhi tại sơn cốc dưới đáy biển, liền cảm thấy tốc độ đề thăng cảnh giới linh hồn của mình nhanh hơn nhiều.Xem ra nguyên nhân là vì con và Lập Nhi cùng có sinh mệnh linh hồn chi lệ.” Trong lòng Tần Vũ hoàn toàn hiểu rõ.
Tần Vũ nhìn Khương Lan: “Lan thúc, con có chuyện này không biết có nên hỏi hay không?”
“Nói đi.” Khương Lan vẫn cười.
“Lúc trước khi con căn bản chưa luyện hóa sinh mệnh linh hồn chi lệ, ban đầu mấy người Lan thúc cũng chưa quen biết gì con, sao không giết con, đoạt giọt lệ còn lại?” Tần Vũ hỏi thẳng.
Câu hỏi này có thể làm tổn thương tình cảm, nhưng Tần Vũ đã xem Lan thúc như trưởng bối, như người thân của mình, nên không hề e ngại.
Khương Lan thở dài: “Sinh mệnh linh hồn chi lệ có ẩn chứa linh tính.Nó chọn con, chính là Sinh Mệnh Thần Vương chọn.Ta đương nhiên không muốn làm trái ý nguyện của cô ấy.Huống chi…sinh mệnh linh hồn chi lệ không phải cứ tùy tiện tìm một người là có thể luyện hóa.”
Tần Vũ khẽ gật đầu.
Nói chuyện đã lâu, trong lòng Tần Vũ vẫn canh cánh những chuyện liên quan đến Lập Nhi.Đến giờ, hắn mới chuẩn bị lên tiếng hỏi.
“Lan thúc.”
“Sao vậy?” Khương Lan thấy Tần Vũ muốn nói lại thôi, không khỏi nhìn hắn.
Tần Vũ lưỡng lự một lúc rồi hỏi: “Lan thúc, Lập Nhi cô ấy…Lập Nhi hiện tại ra sao?”
Khương Lan bật cười.
“Cuối cùng con vẫn còn nhớ đến Lập Nhi.Ta còn tưởng con quên rồi chứ.”
Khương Lan trêu chọc, đợi đến khi Tần Vũ sốt ruột, ông mới nói: “Ha ha, trêu con chút thôi, đừng để ý.Bất quá, nói về Lập Nhi nhé…” Nụ cười trên mặt Khương Lan từ từ tắt.
Trong lòng Tần Vũ thấy bất an.
Khương Lan trịnh trọng nói: “Tình hình của Lập Nhi bây giờ không tốt lắm, chủ yếu là phụ hoàng của nó, cũng chính là Bắc Cực Thánh Hoàng.Thân phận của ông ấy chắc con cũng biết rồi?” Ông nghĩ, dù chưa nói tin tức của Lập Nhi cho Tần Vũ, nhưng với thân phận hiện tại của hắn, việc tra ra thân phận của Lập Nhi vô cùng dễ dàng.
Tần Vũ khẽ gật đầu.
Khương Lan tiếp tục: “Điều phiền toái nhất là phụ hoàng của Lập Nhi trước đây đã nói muốn công khai chiêu thân với đám tuấn kiệt của thần giới.Việc này do Bắc Cực Thánh Hoàng tự nói ra, muốn thu hồi là không thể.”
“Công khai chiêu thân? Vì sao con không biết?” Tần Vũ đích xác không biết chuyện này.
Khương Lan nói: “Con mới đến thần giới chưa lâu, không biết cũng bình thường.Hơn nữa, người biết việc này cũng không nhiều.”
Trong lòng Tần Vũ chợt lo lắng.Bắc Cực Thánh Hoàng đã nói công khai chiêu thân, chắc chắn sẽ giữ lời.Vậy bây giờ phải làm sao?
“Lan thúc, Bắc Cực Thánh Hoàng nói công khai chiêu thân, vậy Lập Nhi phải làm sao?” Tần Vũ vội hỏi.
“Đừng lo, tuy Bắc Cực Thánh Hoàng nói công khai chiêu thân, nhưng ngày chiêu thân vẫn chưa định.Ta vẫn luôn giúp Lập Nhi kéo dài thời gian…Tần Vũ, trừ phi con đủ lông đủ cánh, có đủ thực lực để tranh đoạt với đám tình địch, nếu không, ta sẽ luôn giúp Lập Nhi trì hoãn.” Khương Lan an ủi.
Tần Vũ nghe xong, trong lòng ấm áp.
Sự quan tâm của Khương Lan dành cho hắn, làm sao mà báo đáp được?
“Cảm ơn Lan thúc.” Mắt Tần Vũ hơi đỏ.
Khương Lan xoa đầu Tần Vũ, cười ha ha: “Con đừng vội cảm ơn ta.Hiện tại, tình hình của con không tốt chút nào.Bất kỳ ai trong số tình địch tranh đoạt Lập Nhi với con, đều không phải hạng tầm thường.”
“Không tầm thường? Lẽ nào con đấu không lại?” Tần Vũ có chút giận dỗi.
Hắn cũng là một trong bốn đại điện chủ của Đông Cực Huyễn Kim Sơn, trận pháp tông sư, người đứng đầu sau thần vương.Vậy mà còn chưa đủ tư cách sao?
“Không phải đấu không lại, nhưng chỉ với thực lực và bối cảnh hiện tại của con mà đi tranh đoạt, thì hy vọng vô cùng mong manh.” Khương Lan lắc đầu.”Trận pháp không gian của con tuy lợi hại, nhưng đối với tám đại thần tộc, chỉ cần không phải thần vương, thì chẳng đáng gì.Còn mấy tình địch của con, không ai là tầm thường cả.”
Tần Vũ nhìn Khương Lan: “Lan thúc, cho con biết, người có khả năng uy hiếp chuyện của con và Lập Nhi, có những ai?”
Khương Lan trầm ngâm một lúc rồi nói: “Con bây giờ địa vị cũng được xem là cao, thực lực cũng lợi hại.Những người cạnh tranh bình thường không bằng được.Nhưng có bốn người, luận thực lực cũng không thua kém con bao nhiêu.Luận bối cảnh, sức ảnh hưởng, lại mạnh hơn con.”
“Bốn kẻ cạnh tranh?” Tần Vũ nhíu mày.
Tuy chưa nghe đến tên tuổi và thân phận của bốn kẻ cạnh tranh, nhưng Tần Vũ đã xem họ là địch nhân.

☀️ 🌙