Chương 555 Hải bắc phi (1)

🎧 Đang phát: Chương 555

Rất nhanh, hai người đi vào một gian thính đường rộng rãi.Bên trong trống trơn, chỉ có một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cửa, ngắm nhìn bức tinh đồ treo trên vách, dường như đang suy tư.
Chu Lôi ra hiệu mời, rồi im lặng rời đi.
Lý Vân Tiêu bước vào, khẽ đảo qua thần thức, nhưng không dám dò xét quá sâu.Thứ khí tức ẩn hiện mà người này tỏa ra cho thấy đây chắc chắn là một Vũ Tôn.
Người đàn ông trung niên quay lại, nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt hơi co lại rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt.Ông ta hỏi:
– Ngươi là Thuật Luyện Sư ngũ giai Lý Vân Tiêu?
Lý Vân Tiêu mỉm cười, bước đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vắt chéo chân, nói:
– Ngươi là Phó đoàn trưởng Hải Bắc Phi của dong binh đoàn Thái Điểu?
Hải Bắc Phi hơi ngạc nhiên.Gã chưa từng thấy ai dám ăn nói xấc xược trước mặt mình như vậy.Ngay cả con trai Hải Lâm cũng phải ngoan ngoãn nghe lời gã.
– Ha ha, người trẻ tuổi, rất có đảm lược.Ta nghe Lâm Nhi kể dọc đường đi may mà có ngươi, nếu không bọn chúng có lẽ đã bị tiêu diệt rồi?
Hải Bắc Phi nghĩ đến con trai và thuộc hạ của mình, cộng thêm thân phận Thuật Luyện Sư của Lý Vân Tiêu, nên cũng không so đo, nhẹ nhàng nói:
– Vân Tiêu đại sư còn trẻ mà đã có thực lực phi phàm.Không biết ngươi thuộc về thế lực nào?
Gã bắt đầu dò hỏi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ta chỉ là người ở một tiểu thành tại Nam Vực thôi.
Hải Bắc Phi hơi nhíu mày:
– Nam Vực? Nam Vực không có đại phái nào.Gần đây chuyện Tu Di Sơn mở ra rất ồn ào, nghe nói còn có hai vị Phong Hào Vũ Đế xuất hiện, không biết có thật không?
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta không hứng thú với mấy chuyện vặt vãnh đó, nhưng chuyện hai Phong Hào Vũ Đế xuất hiện là thật.
Hải Bắc Phi nhíu chặt mày.Thằng nhóc này nhìn chỉ mười lăm tuổi, sao ăn nói lại cẩn trọng như vậy? Nói qua vài câu mà không moi được chút thông tin nào.Gã bực mình nói:
– Không ngờ Nam Vực lại có nhân tài như Vân Tiêu đại sư.Ngay cả những môn phái cường đại trong thiên hạ cũng hiếm thấy.
Lý Vân Tiêu bưng chén trà lên nhấp một ngụm, cười nói:
– Ta thấy thiên phú của Hải Lâm thiếu gia cũng rất tốt.
Mắt Hải Bắc Phi sáng lên, dường như đã tìm được mục tiêu.Gã thở dài:
– Đáng tiếc thằng bé thể chất quá yếu.Vân Tiêu đại sư chắc cũng biết về bệnh tình của nó…
– Aizz!
Lại một tiếng thở dài.
Lý Vân Tiêu thầm cười trong bụng.Hải Bắc Phi này chắc chắn có chuyện muốn nhờ mình, nhưng lại không chịu mở miệng trước, muốn đợi mình tự mắc câu.Vì vậy, hắn cũng giả bộ buồn rầu, uống liền mấy ngụm trà.
Hải Bắc Phi mấy lần liếc nhìn hắn, trong lòng thầm mắng: “Ta thấy ngươi uống trà ngon lành lắm mà, có thấy chút thương cảm nào đâu! Sớm biết vậy đã cho ngươi uống trà rẻ tiền nhất rồi!”
Nhưng trên mặt gã vẫn lộ vẻ khổ sở:
– Vân Tiêu đại sư, năm xưa có cao nhân từng xem cho Lâm Nhi, để lại một biện pháp cứu chữa, nhưng…
– Aizz!
Lại một tiếng thở dài nữa, như để thúc đẩy Lý Vân Tiêu, tránh cho hắn giả ngơ uống trà tiếp.Hải Bắc Phi thậm chí còn vận dụng nguyên khí vào tiếng thở dài, đủ để khiến người thường phải chấn động.
Lúc này, Lý Vân Tiêu mới chịu lên tiếng.Hắn chậm rãi cầm chén trà lên, đưa cho Hải Bắc Phi xem, nói:
– Phó đoàn trưởng, hết trà rồi.
Hải Bắc Phi:
-…
– Như Hoa, Như Hoa!
Gã hét lớn.Một người phụ nữ chạy đến, giọng nói thô kệch:
– Hải đoàn trưởng, có chuyện gì?
Hải Bắc Phi chỉ vào Lý Vân Tiêu, nói:
– Khách hết trà rồi, còn không mau đi thay!
– Vâng!
Người phụ nữ kia xoay người đi lấy chén trà của Lý Vân Tiêu, không quên liếc mắt đưa tình với hắn, khiến Lý Vân Tiêu giật mình, như bị một đòn công kích tinh thần mạnh mẽ đánh vào thức hải, toàn thân run rẩy:
– Không…không có gì!
Hải Bắc Phi cười hắc hắc:
– Nhớ lấy loại trà tốt nhất, là thứ mà hôm qua Tiểu Tam Tử mới mua đấy.
Như Hoa ngớ người, nghi ngờ hỏi:
– Là loại trà mười đồng năm trăm cân mà hôm qua Tiểu Tam Tử mới mua sao?
– Khụ khụ!
Hải Bắc Phi ho sặc sụa, giận dữ:
– Cái gì mười đồng năm trăm cân? Ta đập chết ngươi bây giờ có tin không? Đó là thứ phải tốn cả trăm triệu mới mua được, còn không mau đi!
– Vâng! Vâng!
Như Hoa càng hoảng sợ, vội vàng chạy ra ngoài.
Lý Vân Tiêu cũng xấu hổ cười:
– Nữ hầu của dong binh đoàn Thái Điểu quả thật rất đặc biệt.
– Ha ha.
Hải Bắc Phi cười:
– Nơi như Khinh Ca Lâm Địa này đến chim còn không thèm ị, tìm được người như vậy là tốt lắm rồi.
Mặt Lý Vân Tiêu đầy hắc tuyến:
– Trà của quý đoàn cũng rất đặc biệt.
Hải Bắc Phi hơi xấu hổ, ho khan:
– Là do hạ nhân không hiểu chuyện.Trà đại diệp mười mấy tỷ, sao nàng hiểu được?
Gã đổi giọng, thở dài:
– Đáng thương cho Lâm Nhi của ta.Lúc trước có cao nhân để lại một cách cứu chữa, chỉ là bao năm qua vẫn chưa gặp được cơ duyên.
Lý Vân Tiêu đứng dậy, vẻ mặt ngưng trọng:
– Ai da, trí nhớ của ta kém quá! Hải đoàn trưởng, ta đột nhiên nhớ ra còn có chuyện quan trọng phải làm, xin cáo từ trước.
– Này, này, đừng đi!
Hải Bắc Phi vội ngăn lại:
– Đây là căn cứ của dong binh đoàn Thái Điểu, Vân Tiêu đại sư có chuyện gì quan trọng chứ? Chúng ta cứ nói chuyện thêm đi?
Lý Vân Tiêu lười biếng nhìn gã:
– Ta không có hứng thú uống trà đại diệp của quý đoàn đâu.
Hải Bắc Phi cười, hét lớn:
– Tiểu Hoàn, mau mang tuyết trân ta cất giữ ra đây!
Một cô bé xinh xắn chạy tới, gật đầu liên tục rồi lui xuống.Rất nhanh, một bình trà thơm ngát được mang ra.
Lý Vân Tiêu nếm thử một ngụm, vẻ mặt hài lòng.
Hải Bắc Phi cười:
– Vân Tiêu đại sư thấy sao? Đây là cực phẩm tuyết trân ta cất giữ, đến bản thân ta còn không nỡ uống đấy.

☀️ 🌙