Chương 55 Phụ Thân Đích Lưu Ngôn (4)

🎧 Đang phát: Chương 55

Cạch! Cánh cửa phòng khép lại, bóng dáng cao lớn của Đường Hạo đã khuất dạng.
Đại sư đứng lặng người, mắt dán chặt vào nơi cánh cửa vừa đóng, nửa ngày trời không nhúc nhích.
Một hồi lâu sau, ông khẽ cúi đầu, ánh mắt dừng trên khối lệnh bài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót: “Thần tượng một thời của ta, giờ lại thành ra thế này…”
Hoàng hôn buông xuống, trước cửa tiệm rèn xơ xác, hai bóng dáng nhỏ bé ngồi tựa vào nhau, cùng mặc bộ quần áo đơn sơ.Ánh tà dương nhuộm lên thân hình hai đứa trẻ một vầng đỏ cam ấm áp.
Cô bé bên trái nghiêng đầu nhìn cậu bạn, hai tay chống cằm, muốn nói điều gì, nhưng lại thôi.
Cậu bé lên tiếng trước, trong tay nắm chặt chiếc búa mới tinh: “Tiểu Vũ, cảm ơn muội.”
“Cảm ơn ta chuyện gì?” Tiểu Vũ tò mò hỏi.
“Cảm ơn muội đã luôn ở bên cạnh ta.” Đường Tam cúi gằm mặt, nhìn xuống đất, ánh mắt có chút lạc lõng, mông lung, nhưng cuối cùng không có giọt nước mắt nào rơi xuống.
Tiểu Vũ bật cười, đẩy mạnh vai Đường Tam một cái, suýt chút nữa khiến cậu ngã nhào: “Đừng có ủ rũ như vậy! Bá phụ chỉ là tạm thời rời đi thôi mà.Rồi sẽ có ngày huynh gặp lại bá phụ.Có lẽ, người rời đi là vì muốn huynh trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.Huynh cứ buồn bã thế này, chẳng phải phụ lòng bá phụ sao?”
Trên mặt Đường Tam thoáng hiện một nụ cười gượng gạo: “Có lẽ muội nói đúng, nhưng sao người lại không cho ta gặp mặt lần cuối…Tiểu Vũ, muội biết không, phụ thân là người thân duy nhất của ta.Trong nhà không có người, đâu còn là nhà nữa.”
Tiểu Vũ lắc đầu, vung mái tóc dài ra phía trước: “Không có bá phụ, huynh còn có ta mà.Nếu huynh muốn tìm người thân, ta không ngại làm tỷ tỷ của huynh đâu.Nhanh, gọi một tiếng Tiểu Vũ tỷ nghe xem.Ai cũng gọi ta như vậy, chỉ có huynh là ngoại lệ.”
Ngắm nhìn vẻ đáng yêu và khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng dưới ánh tà dương của Tiểu Vũ, Đường Tam không khỏi mỉm cười.Có người bên cạnh an ủi những lúc yếu lòng, thật là một điều tuyệt vời.
“Nếu muội bằng lòng làm muội muội của ta, ta không phản đối.Ta nhớ không nhầm thì chúng ta cùng tuổi, nhưng muội sinh sau ta vài tháng.Ta sinh tháng Giêng, còn muội tháng Tám, đúng không?”
“Mơ tưởng! Ta chỉ làm tỷ tỷ thôi, không làm muội muội.” Tiểu Vũ bực mình giơ tay lên gõ vào đầu Đường Tam.
Thân thể Đường Tam chợt lóe lên, đã né tránh, đứng cách Tiểu Vũ ba thước: “Tiểu Vũ, theo ta lên núi đi, ta cho muội xem vài thứ.”
Sắc mặt Đường Tam trở nên nghiêm túc, như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng.
Tiểu Vũ không tiếp tục trêu chọc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ dịu dàng, gật đầu với cậu.
Đường Tam chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tiểu Vũ, chạy về phía ngọn núi ngoài thôn.Hai cái bóng đổ dài trên mặt đất dưới ánh chiều tà.
Đường Tam dẫn Tiểu Vũ chạy lên đến đỉnh núi mới dừng lại, sau khi dốc toàn lực vận chuyển Huyền Thiên Công, cậu không khỏi thở dốc.
Đứng trên đỉnh núi, Đường Tam quay mặt về phía mặt trời lặn, đôi mắt ánh lên một màu tím huyền ảo: “Tiểu Vũ, đây là nơi trước kia ta luyện công.Ta muốn hỏi muội một câu hỏi nghiêm túc, và hy vọng muội sẽ trả lời thật lòng.”
Tiểu Vũ bĩu môi: “Huynh có biết không, bộ dạng của huynh bây giờ y hệt mấy lão già trong học viện.”
Đường Tam chậm rãi xoay người lại, nhìn thẳng vào Tiểu Vũ: “Muội có bằng lòng làm muội muội của ta không? Ta thật sự hy vọng có thể có lại một người thân.”
Tiểu Vũ vừa định nói gì đó, đã bị Đường Tam cắt ngang: “Nghe ta nói hết đã.Ta không có gì cả, hoàn cảnh gia đình muội cũng thấy rồi đấy, xuất thân chỉ là một thường dân nghèo khổ.Ta không thể cho muội giàu sang, cũng không thể cho muội quyền lực.Muội cũng là tiên thiên mãn hồn lực, nhưng muội và ta không giống nhau, ta nhìn ra được, thân thế của muội hẳn là có bí mật.Nhưng ta chưa bao giờ hỏi, bởi vì ta sợ thân phận chúng ta quá khác biệt, ngay cả bạn bè cũng không thể làm được.Nhưng ta thật sự hy vọng có một muội muội như muội, dù ta không thể cho muội những thứ mà giới quý tộc có, nhưng ta có thể cho muội lời hứa của ta.Ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ muội muội của mình, sẽ không để muội phải chịu bất kỳ tổn thương nào.”
Nhìn đôi mắt Đường Tam lấp lánh ánh lệ, đôi mắt Tiểu Vũ cũng dần đỏ hoe: “Nếu có một ngày, có rất nhiều người muốn giết ta, mà huynh lại không đánh lại bọn họ, vậy phải làm sao?”
Đột nhiên trên mặt Đường Tam nở một nụ cười nhạt: “Vậy thì mời bọn họ bước qua xác ta trước đã.”
Tiểu Vũ im lặng, Đường Tam cũng không nói gì thêm, ánh hoàng hôn dần tắt, những ngôi sao trên bầu trời đã lặng lẽ xuất hiện.
“Ca…” Tiểu Vũ dùng một từ đơn giản phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người.
Đường Tam vẫn luôn cố nén nước mắt, giờ khắc này cuối cùng cũng trào ra, đôi tay run rẩy của cậu nắm chặt tay Tiểu Vũ: “Cảm ơn muội, muội muội.”
Cha đã đi, nhưng cậu lại có một người muội muội.Đường Tam ngước đầu nhìn lên bầu trời, hướng về những ngôi sao lấp lánh thầm hứa một lời thề cho cả cuộc đời.
Màn đêm buông xuống, hai người ngồi trên đỉnh núi, cảm nhận hơi ấm của ngọn gió thổi, ngắm trăng sao trên bầu trời, bầu không khí thân mật, không khí trong lành mang đến cảm giác thư thái.
“Ta có thể không gọi huynh là ca ca được không?” Tiểu Vũ quay đầu nhìn Đường Tam bên cạnh.
Đường Tam ngẩn người: “Tại sao?”
Trên mặt Tiểu Vũ ửng hồng: “Dù gì ta cũng là đại tỷ của đám đệ tử ở Nặc Đinh, đột nhiên có thêm một ca ca, bọn họ sẽ nhìn ta thế nào?”
Đường Tam cười: “Được thôi, muội cứ gọi ta là Tiểu Tam cũng được.Chỉ cần trong lòng ta biết muội là muội muội của ta, xưng hô thế nào có quan trọng gì?”
Vừa nói, Đường Tam vừa giơ tay lên, chậm rãi vén ống tay áo, tháo chiếc Tụ Tiễn trên cổ tay trái xuống.
“Chúng ta kết làm huynh muội, ta không có gì đáng giá, cái này tặng cho muội phòng thân vậy.Nó là tác phẩm đầu tay của ta.”
Tiểu Vũ tò mò nhìn chiếc Tụ Tiễn mà Đường Tam đưa tới: “Đây là cái gì?”

☀️ 🌙