Đang phát: Chương 55
Thư Nhị âm thầm hùa theo:
“Sở Vân, cậu phải nghĩ cho đại cục!”
“Bỏ mẹ cái đại cục của anh đi!” Sở Vân lạnh lùng liếc hắn, Thư Nhị lập tức rụt người, ánh mắt lạnh băng của Sở Vân khiến hắn không dám hé răng thêm lời nào.
“Còn đứng đấy làm gì? Mau cút ra ngoài làm việc đi!” Sở Vân quay phắt sang, không chút khách khí quát lớn Vũ Đại Đầu.
“Vâng, vâng!” Bị mắng té tát nhưng trong lòng Vũ Đại Đầu lại vô cùng mừng rỡ, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi địa đàn.
Thư phu nhân định lên tiếng ngăn cản nhưng lời vừa ra đến miệng lại nuốt ngược vào trong: “Cũng tốt, cứ để Sở Vân và Vũ Đại Đầu đi chịu chết.Cho dù hải tặc có tấn công vào sâu trong đảo, ba mẹ con ta vẫn có thể trốn vào rừng rậm, chờ quân của Trữ gia đến.Cứ để cho hai tên ngốc đó chết cũng được.”
Nhìn theo bóng lưng Sở Vân rời đi, khóe miệng Thư phu nhân nhếch lên một nụ cười hiểm độc.
“Thiếu niên, chờ một chút!” Đúng lúc này, Bạch Mi Đan Sư đột nhiên lên tiếng.
“Thiếu niên, ta rất khâm phục dũng khí của cậu.Nhưng chỉ dựa vào vũ lực thôi thì đôi khi không giải quyết được vấn đề.Ta cũng nghe nói hai lần khảo hạch trước cậu đều đứng đầu.Chỉ cần tham gia lần khảo hạch thứ ba nữa là chắc chắn được vào Thiên Ca Thư Viện.Thay vì đi chịu chết vào lúc này, chi bằng giữ lại thân này, sau này còn có thể báo thù rửa hận cho Thư Thiên Hào.”
“Bạch Mi Đan Sư nói phải, Sở tiểu tử, đừng có cố quá!” Ngự Yêu Sư địa đàn vội vàng phụ họa.Ông ta thật sự không muốn thấy một thiếu niên thiên tài với tương lai rộng mở lại phải bỏ mạng ở đây!
Sở Vân dừng bước, quay đầu nhìn Bạch Mi Đan Sư.Ba mẹ con Thư phu nhân căng thẳng đến nghẹt thở, như thể sắp nghe Sở Vân tuyên án đến nơi.
“Các người là người ngoài thì biết cái gì? So với nghĩa phụ, Thiên Ca Thư Viện…” Sở Vân liếc nhìn Bạch Mi Đan Sư một cái rồi đột ngột quay đầu.Trong đầu hắn, vô số ký ức từ kiếp trước và kiếp này chợt ùa về.
Đau khổ, bất cam, hối hận…Hôm nay được sống lại một lần nữa, sao hắn có thể đi lại con đường của kiếp trước?
Khẽ cười một tiếng, Sở Vân bỏ lại một câu nói rồi cất bước tiến về phía trước: “Thiên Ca Thư Viện thì là cái gì!”
Thiên Ca Thư Viện đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong kế hoạch của hắn.Nhưng nếu so với sự an nguy của nghĩa phụ Thư Thiên Hào thì hoàn toàn không đáng gì.Sở Vân không cam tâm sống lại chỉ để rồi lặp lại những tiếc nuối của kiếp trước.
Kiếp trước không được vào Thiên Ca Thư Viện là một điều tiếc nuối, nhưng cái chết của nghĩa phụ mới là điều tiếc nuối lớn nhất trong lòng hắn.Cho dù không được gia nhập Thiên Ca Thư Viện, cũng chỉ khiến tốc độ phát triển của hắn chậm đi một chút.
Nhưng nếu hắn trơ mắt nhìn nghĩa phụ chết, thì sau này hắn sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thiên Ca Thư Viện dù nổi danh khắp Chư Tinh Quần Đảo cũng không là gì cả.
“Thật to gan! Thiếu niên vô tri cuồng vọng!” Ba mẹ con Thư gia vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, không ngừng buông lời mắng nhiếc.Ngự Yêu Sư địa đàn cũng ngây người tại chỗ.
Bạch Mi Đan Sư thân là người trong cuộc, thần sắc cũng đờ đẫn.Tu dưỡng của ông rất cao, tự nhiên sẽ không vì mấy lời vô tri của một thiếu niên đang kích động mà nổi giận.
Ông nhìn theo bóng lưng Sở Vân rời đi, bờ vai gầy yếu non nớt của một thiếu niên mười ba tuổi lúc này dường như đang gánh vác cả một ngọn núi! Bước chân đầy kiên định! Cùng với một đầu Tiểu Yêu thú biến dị luôn theo sát phía sau, khung cảnh ấy nhỏ bé đến nhường nào! Nhưng tình cảnh ấy lại khiến hai mắt Bạch Mi Đan Sư càng lúc càng sáng lên.
Thiên Ca Thư Viện thu nhận những thiếu niên thiên tài nhất trong Chư Tinh Quần Đảo.Bạch Mi Đan Sư đã gặp qua biết bao nhiêu tuổi trẻ tài cao rồi? Nhưng rất lâu rồi, đôi mắt ông mới lại tỏa sáng, nội tâm mới lại kích động như lúc này.
“Dũng khí! Dũng khí không sợ trời không sợ đất! Thiếu niên này thật thú vị, thật thú vị.”
Rời khỏi địa đàn, gió biển lạnh lẽo táp vào mặt.Sở Vân nhìn về phía chân trời, chỉ thấy bầu trời dày đặc mây đen, sấm chớp ầm ầm.Dường như sắp có bão.
Lông mày Sở Vân nhíu chặt, thời tiết xấu thế này, làm sao hắn có thể đi cứu viện? Hơn nữa, từ lúc quân tình cấp báo truyền về đến giờ cũng đã qua một thời gian khá lâu rồi, nếu còn chậm trễ, e rằng khi đến nơi nghĩa phụ đã thành một cái xác rồi! Nhưng cứu viện có thành công hay không là một chuyện, có đi cứu hay không lại là một chuyện khác.
Sau khi chạy đến địa đàn, vô tình nghe được Vũ Đại Đầu báo quân tình.Giây phút ấy, trong lòng Sở Vân đã gạt bỏ hết tất cả.Ý niệm duy nhất còn lại trong đầu hắn là phải đi cứu Thư Thiên Hào.
Quyết tâm này tuyệt đối không thể dao động.Dù trời có sập xuống cũng không thể ảnh hưởng.
Một khi đã hạ quyết tâm, dù là trời cao ngăn cản, dù là kẻ địch cường đại, dù là cứu viện trong vô vọng, cũng tuyệt đối không thể ngăn cản bước chân của Sở Vân.
Một đi không trở lại, dù vạn người cũng không cản nổi!
Ba khắc sau, Vũ Đại Đầu tập hợp được tám mươi tám người, tụ họp cùng Sở Vân.
“Vân thiếu gia…” Vũ Đại Đầu áy náy nói, quân thủ thành của Thư gia có hơn một trăm người, nhưng theo hắn tới đây chỉ có bấy nhiêu.
Sắc mặt Sở Vân lạnh lùng, chỉ nói một câu: “Theo ta.”
Một đoàn người chạy về phía Hàm Diêm Ngư Thôn, trên đường đi thì gặp được tam lão đang chạy về địa đàn dự lễ thành niên.
Sau một hồi nói chuyện, tam lão ngỏ ý muốn gia nhập vào đội ngũ cứu viện.
“Ba vị bách phu trưởng, thời tiết âm u, có lẽ sắp có bão.Chuyện này quá nguy hiểm, tốt hơn hết là các ngài cứ ở đây chờ tin tốt của chúng tôi!” Vũ Đại Đầu khuyên nhủ.
“Nói như đánh rắm! Lão tử càng già càng dẻo dai, một bữa ăn ba bát cơm lớn.Thằng nhãi ranh kia câm miệng!” Tam lão trừng mắt như trâu, đồng thanh quát.
“Sở tiểu tử, cháu quay lại tham gia lễ thành niên đi.Chuyện này cứ để ba lão già này lo là được rồi! Chúng ta đảm bảo sẽ cứu được đảo chủ!” Lão Hồng Thương vỗ ngực cam đoan.Ông ta cũng không muốn Sở Vân lỡ dở tiền đồ.
“Tuyệt đối không được.Nếu lần này thành công, việc cháu bỏ qua Thiên Ca Thư Viện để cứu nghĩa phụ tuyệt đối là đáng giá.Nếu thất bại, sau này cháu cũng sẽ không phải hối hận vì đã tham sống sợ chết.”
