Đang phát: Chương 547
Việc đầu tiên gã râu xồm làm sau khi tỉnh lại là nghiến răng ken két.Hắn không ngờ Diệp Mặc lại có kinh nghiệm như vậy, vừa vỗ gáy hắn, một viên thuốc đen đã bị ép phun ra.
Diệp Mặc thầm nghĩ, đám người Nhật này thật độc ác, nghe nói trước đây chúng thích mổ bụng, không ngờ giờ đã đổi sang giấu độc trong miệng.
Diệp Mặc không định hỏi gã người Nhật này được huấn luyện như thế nào, trực tiếp điểm vào ấn đường khiến hắn mê man.
“Ông nói được tiếng Trung không?” Đây là điều Diệp Mặc quan tâm nhất.
“Được.”
Không ngờ gã người Nhật lại biết tiếng Trung, Diệp Mặc mừng rỡ, liên tiếp hỏi: “Tất cả câu trả lời đều bằng tiếng Trung, ông phụ trách gì ở đây? Có quyền hạn gì?”
“Tôi là trưởng bộ phận an ninh, phụ trách mọi vấn đề an toàn ở đây.”
“Ở đây có bao nhiêu người? Lực lượng phòng vệ ra sao? Có gì đáng giá? Có nhân viên nghiên cứu khoa học nào bị bắt đến đây không?”
Diệp Mặc liên tiếp đặt câu hỏi, gã râu xồm cũng thành thật trả lời.
Sau một giờ, gã râu xồm bắt đầu mệt mỏi.Diệp Mặc đã lấy được thông tin mình cần, tiện tay thiêu rụi gã.
Lúc này, Diệp Mặc đã biết hòn đảo này gọi là Hắc Tinh Đảo, là một trong những đảo nghiên cứu khoa học kỹ thuật chủ yếu của Nhật Bản.Tuy diện tích không lớn, nhưng có tới bảy trăm ba mươi chín người Nhật bảo vệ, cùng vô số hệ thống phòng thủ tên lửa, radar.
Hai trăm bốn mươi hai nhà khoa học bị bắt đến đây, trong đó có tám mươi chín người nổi tiếng thế giới.Khu nhà ở cao cấp kia chính là nơi nghiên cứu và phát triển của họ.Nơi này không có sân bay, máy bay đến đón người đều hạ cánh ở một hòn đảo cách xa hàng ngàn hải lý.
Hơn nữa, Hắc Tinh Đảo còn có năm trăm ba mươi bảy tấn vàng dự trữ, gần bằng một nửa trữ lượng vàng của Bắc Sa.
Biết được tất cả, nơi đầu tiên Diệp Mặc muốn đến là phòng điều khiển, hắn cần cắt đứt mọi liên lạc.Dù có phá hủy phòng điều khiển, chắc chắn vẫn có tín hiệu vô tuyến có thể truyền tin, nhưng cái hắn cần là thời gian, muốn người khác không phát hiện ra là rất khó.
Tiếp theo là giết người.Diệp Mặc không nương tay, hễ thấy người Nhật là giết.Hắn tin rằng chỉ cần dạo một vòng quanh đảo, hắn sẽ giết sạch tất cả.Không ai có thể trốn thoát khỏi thần thức của hắn.
Sau khi giết hết đám người Nhật, Diệp Mặc mới đến khu nghiên cứu của các nhà khoa học.
Bước vào khu nhà ở được bảo vệ nghiêm ngặt, Diệp Mặc thấy hoàn cảnh nơi này không tệ, chỉ là hơi nhỏ.Khu nhà xa hoa, được bố trí như một khu nghỉ mát.
Các phòng thí nghiệm và văn phòng đều có người đang chuyên tâm làm việc.Những khu nghiên cứu này được tạo thành từ những sân nhỏ, tổng cộng có mười sân, mỗi sân đều độc lập nhưng nằm trong một sân lớn.Diệp Mặc có cảm giác như bước vào một trường đại học.
Diệp Mặc xông vào sân lớn nhất, lập tức khiến mấy người nước ngoài ngạc nhiên, há hốc mồm nhìn hắn.Với các nhà khoa học, tuy ở đây tương đối tự do, nhưng chưa từng có người ngoài nào bước vào.Họ có thể ra ngoài, nhưng bị hạn chế thời gian và địa điểm.Cùng lắm là đứng bên bờ biển nhìn ngắm, hoặc chỉ cần không bỏ trốn, quyền lực của họ ở đây lớn hơn người Nhật một chút.
Thấy mấy chục người nhìn mình, Diệp Mặc cau mày.Hắn không biết tiếng Anh, dù đã học chút ít ở thư viện đại học Ninh Hải, nhưng chỉ nghe hiểu những câu đơn giản, còn nói thì không thể.
“Có ai biết nói tiếng Trung không?” Diệp Mặc hỏi, nhìn quanh một lượt.
Một chàng trai do dự một lúc rồi đứng ra nói: “Tôi là người Hoa Hạ, biết tiếng Trung.Anh là ai?”
Diệp Mặc mừng thầm, chưa kịp nói gì thì thần thức đã quét thấy một gã lén lấy ra một thiết bị giống như máy báo động.Diệp Mặc không để y kịp hành động, phóng một đao gió, gã lập tức bị chém làm đôi.
Cảnh tượng giết người máu me khiến các nhà khoa học ngây người.
Diệp Mặc quan sát kỹ một lần nữa, phát hiện ra gã vừa bị giết chính là nội gián trong viện nghiên cứu.Ngoài gã ra, những người khác đều không có biểu hiện gì.
“Tôi nhắc lại một lần, người tôi vừa giết là một người Nhật, một trong những kẻ nằm vùng giám sát mọi người ở đây.Bây giờ, ai muốn cùng tôi trốn khỏi nơi này, xin mời đứng ra.Nếu không muốn rời đi, hãy tiếp tục ở lại đây.”
Diệp Mặc đương nhiên không tốt bụng như vậy, hắn tin rằng dù phong cảnh nơi này có đẹp đến đâu, bị giam lỏng thì cũng chẳng ai thích.
“Anh đến cứu chúng tôi sao?” Một người da trắng nói tiếng Trung, tuy không sõi lắm nhưng cũng đủ diễn đạt ý của mình.
Diệp Mặc gật đầu: “Có thể nói là vậy, nhưng tôi cứu các bạn có điều kiện.Tôi sẽ giúp các bạn thoát khỏi sự khống chế của người Nhật, các bạn có thể tự do, nhưng phải làm việc cho tôi năm năm, sau đó mới có thể tùy ý rời đi.Trong quá trình làm việc, mọi người có thể đi lại thoải mái.”
“Các anh là một tổ chức khác?” Tên da trắng lộ vẻ không vui.Từ nơi này đến nơi khác, đều là bị giam giữ, chẳng có gì khác biệt.
Diệp Mặc khẽ cười: “Không phải, chúng tôi quang minh chính đại xây dựng thành phố.Công ty của chúng tôi là ‘Công ty dược Lạc Nguyệt’, không phải loại tổ chức hắc ám nào.”
“Công ty dược Lạc Nguyệt?” Tên người Hoa Hạ kinh ngạc thốt lên: “Tôi bằng lòng đi theo Công ty dược Lạc Nguyệt.Tôi đã nghe nói qua, còn thấy trên tivi nữa, mấy tháng trước các anh còn chiếm lĩnh Senna, sau đó đổi thành Lạc Nguyệt và tuyên bố độc lập.”
Diệp Mặc không ngờ chuyện của Lạc Nguyệt Thành ai cũng biết, ngẫm lại cũng đúng thôi.Nơi này chắc là có thể xem tivi, hoặc có thể là xem tivi không bị hạn chế.
Nếu vậy, hắn đã bớt phải tốn công giải thích.Tên da trắng kia rõ ràng biết về Công ty dược Lạc Nguyệt, ông ta cùng những nhà khoa học khác giải thích một chút.Quả nhiên, sau khi nghe nói đến Lạc Nguyệt Thành, những người này đều tỏ ý muốn rời khỏi nơi này.
Đừng nói là năm năm sau họ có thể được tự do trở lại, mà diện tích của Lạc Nguyệt Thành lớn hơn nơi này gấp ngàn lần, đủ để họ không muốn ở trong cái lồng này nữa.
Tất cả mọi người đều tỏ ý muốn rời khỏi khiến Diệp Mặc rất hài lòng.Nếu có người không muốn đi, trước khi rời khỏi, Diệp Mặc nhất định sẽ giết người diệt khẩu.
Sau đó, Diệp Mặc để những người này tập trung thành quả nghiên cứu và máy tính của mình, rồi đưa cho hắn xử lý.
Tên người Hoa Hạ là một nhà khoa học Hoa Kiều Mỹ tên là Hoàng Tư Du, ông ta đã giúp Diệp Mặc rất nhiều.
Diệp Mặc sử dụng biện pháp tương tự để thu phục các viện nghiên cứu khác, những tên nội gián bị giết là mười hai người.Ngoài những thứ đã nghiên cứu ra, Diệp Mặc còn có được thành quả nghiên cứu động cơ hạt nhân mới.Động cơ trên thuyền đánh cá kia chính là động cơ hạt nhân, đặc điểm của nó là tiếng ồn nhỏ, mã lực lớn, tiêu hao ít năng lượng.
Tổng cộng có hai trăm ba mươi nhà nghiên cứu, thêm Diệp Mặc là hai trăm ba mươi mốt người.Diệp Mặc đã có được phần lớn tài liệu nghiên cứu khoa học, đối với những cỗ máy và sản phẩm nghiên cứu quân sự quan trọng thì đều không bỏ qua.
Hơn hai trăm người dưới sự chỉ huy của Diệp Mặc, Hoàng Tư Du và tên da trắng, tốn gần một ngày mới đưa toàn bộ đồ đạc lên thuyền đánh cá.Thuyền đánh cá này mặc dù lớn, nhưng không phải tàu hàng, chỉ có tải trọng hai đến ba nghìn tấn.Số vàng kia chiếm mấy trăm tấn, cùng rất nhiều đồ không thể mang đi, Diệp Mặc chỉ có thể bỏ lại.
Khi thuyền đánh cá rời cảng, hai chiếc trực thăng bay tới, hạ cánh xuống đảo.Có lẽ đám người Nhật không thể ngờ gần nghìn người trên đảo đã bị giết sạch, đến một tín hiệu cũng không phát ra ngoài.Có thể do thiết bị theo dõi trên đảo có gì đó không bình thường, lại không có tín hiệu trở lại nên mới phái trực thăng đến kiểm tra.
Nhưng khi hai chiếc máy bay này đến thì đã quá muộn, chiếc thuyền đánh cá đã rời cảng.
Chiếc thuyền đánh cá này vốn là sản phẩm của các nhà khoa học, nên việc khởi động nó không có gì khó khăn với họ.
Đối với các nhà khoa học bị giam lỏng, tuy họ thường xuyên nhìn thấy biển, nhưng việc được ra khơi là cơ hội ngàn năm có một.
Thông qua sự giới thiệu của Hoàng Tư Du và tên da trắng Peter, Diệp Mặc biết các nhà khoa học ở đây hầu hết đều làm việc trong lĩnh vực quân sự.Bao gồm các chuyên gia nghiên cứu vũ khí hóa học, chuyên gia nghiên cứu tàu chiến, chuyên gia nghiên cứu động cơ máy bay, xe tăng, pháo hạm…
Diệp Mặc thầm nghĩ, Nhật Bản không ngờ lại bắt được nhiều nhân tài đến vậy.Có thể thấy dã tâm của chúng lớn đến mức nào.Diệp Mặc từng đọc sử sách, biết người Nhật là một dân tộc độc ác, hiếu chiến và tàn nhẫn, các cuộc chiến tranh thế giới đều có bóng dáng của chúng.
Có thể tưởng tượng được, nếu người Nhật cố gắng trong vài năm, chúng có thể xây dựng một đế quốc quân sự hùng mạnh.Nhưng Diệp Mặc không biết tiền của chúng từ đâu ra để chi trả cho các dự án nghiên cứu khoa học lớn như vậy.Còn ở Bắc Sa dường như cũng vậy.Rốt cuộc những tổ chức này đang muốn làm gì? Tuy Diệp Mặc không biết ai đứng sau đế quốc mặt trời đen của người Nhật, nhưng hắn chắc chắn chúng có liên hệ với nhau.
Liệu Bắc Sa và Đế quốc mặt trời đen có mối quan hệ gì không?
Đang lúc Diệp Mặc suy nghĩ về mối quan hệ giữa hai tổ chức này, một tiếng nổ lớn vang lên.Bốn chiếc máy bay chiến đấu đang lao về phía chiếc thuyền đánh cá.
Các nhà khoa học nhìn thấy máy bay chiến đấu thì đột nhiên sắc mặt trắng bệch.Ở đảo nhỏ tuy bị giam lỏng nhưng vẫn còn có thể sống, một khi máy bay thả bom thì đến cơ hội sống cũng không còn.
