Đang phát: Chương 546
Lý Vân Tiêu vội vàng thi triển Đại Diễn Thần Quyết, giúp cho ý thức dần ổn định.Một lớp ánh sáng vàng bao phủ lấy tinh thần hắn, ngăn cách luồng sức mạnh tinh thần đang tấn công kia.
Đây là lần đầu tiên hắn bị chính đồng thuật của mình tấn công ngược.Đến lúc này, hắn mới nhận ra thứ sức mạnh này đáng sợ đến mức nào.Nếu không có Đại Diễn Thần Quyết, chỉ một thoáng mất tập trung vừa rồi, hoặc nếu đối phương không phí lời, có lẽ hắn đã vong mạng.Trong giao chiến, một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng cả tính mạng.
Ngay cả khi đã dùng Đại Diễn Thần Quyết, hắn vẫn cảm thấy việc chống lại đòn tấn công tinh thần này vô cùng khó khăn.Sức trấn nhiếp của Thái Cổ Thiên Mục quá mạnh, gần như muốn phá tan cả sức mạnh thần quyết của hắn.
Thái Cổ Thiên Mục, quả nhiên là một tộc đáng sợ!
Tư Đồ Hoành đứng phía sau mang vẻ mặt ngưng trọng.Dù không thể nhìn ra biến hóa trên mặt Cố Nguyệt Sinh, hắn vẫn cảm thấy kinh hãi trước luồng ý cảnh cổ xưa phát ra từ đối phương.
Lý Vân Tiêu biết rằng không thể kéo dài tình trạng này.Do nhất thời chủ quan, hắn đã để đối phương chiếm thế thượng phong trong cuộc chiến tinh thần.Giờ hắn đang ở thế bị động.Phải nhanh chóng trấn áp hắn, nếu không, một khi ý thức bị phá vỡ, hắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!
Một tia sáng lóe lên trong tay hắn, một chiếc chuông cổ xuất hiện.
– Hoàng Triêu Chung, Nhất Triêu Nhất Thế Kỷ!
“Đoong…”
Một tiếng chuông vọng lại từ cõi hư vô xa xăm, mang theo phong vị cổ xưa, khuấy động những đợt sóng tinh thần do Thái Cổ Thiên Mục tạo ra.Trong không gian xuất hiện những áp lực nhỏ, hai luồng sức mạnh bắt đầu thôn tính lẫn nhau.
Cố Nguyệt Sinh biến sắc, kinh hãi nhìn chằm chằm vào chiếc chuông cổ, lắp bắp:
– Ngươi…ngươi lại có thể ngăn cản được Nguyệt Khuyết đồng thuật của ta? Đây là loại huyền khí gì?
“Đoong…”
Một tiếng chuông nữa vang lên, âm thanh lan tỏa như sóng biển từ mọi phía, đẩy lùi mọi lực cản trên đường đi.
Phụt!
Mắt trái của Cố Nguyệt Sinh đau nhói dữ dội, cả vùng ý thức cũng tê dại! Không chỉ vậy, tâm thần hắn bị tiếng chuông làm cho chấn động, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Tinh thần lực của Thái Cổ Thiên Mục bị tiếng chuông vùi dập, bị trọng thương, buộc phải khép lại, không thể mở ra được nữa.
Tình hình của Lý Vân Tiêu cũng chẳng khá hơn.Mỗi khi Hoàng Triêu Chung vang lên, hắn đều hao tổn một lượng lớn nguyên khí.Hai tiếng chuông đã là giới hạn của hắn.Hắn vội lấy ra một nắm đan dược, nhét vào miệng nuốt chửng, lúc này sắc mặt mới khá hơn một chút.
– A!
Cố Nguyệt Sinh ôm chặt mắt trái, đau đớn kêu rên trên không trung, miệng không ngừng chửi rủa:
– Súc sinh, súc sinh! Sao có thể? Tại sao lại như vậy?
– Đưa Cố tiên sinh xuống!
Tư Đồ Hoành vội bay tới, ra lệnh cho một thuộc hạ đưa Cố Nguyệt Sinh đi.Hắn và bốn người còn lại nhanh chóng bao vây Lý Vân Tiêu, sát khí tỏa ra nồng nặc.
– Ngươi rốt cuộc là ai? Thái Điểu dong binh đoàn chắc chắn không có nhân vật cỡ như ngươi!
Tư Đồ Hoành mặt mày u ám, có vẻ như hắn nắm rõ mọi thông tin về Thái Điểu dong binh đoàn.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh băng, đáp:
– Không rảnh nói nhảm với các ngươi.
Phía sau hắn, không gian vặn vẹo, Đoạn Việt xuất hiện.Ánh mắt hắn phức tạp nhìn quanh, cảm khái:
– Yêu nguyên sao? Cuối cùng ta cũng đã trở lại.
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhanh giải quyết bọn chúng, đừng để Cố Nguyệt Sinh chạy thoát! Bắt hắn nhốt vào Giới Thần Bi, ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi hắn.
Đoạn Việt cười khẩy:
– Mười hơi thở!
Khí thế trên người hắn tăng vọt, từ Thất tinh Vũ Tông lên thẳng Tứ tinh Vũ Hoàng.Uy áp như núi đè nặng lên mọi người.
– Hít! Vũ Hoàng!
Sắc mặt Tư Đồ Hoành đại biến, lập tức rơi vào tuyệt vọng.Trong mắt hắn lóe lên những tia sáng hoảng loạn, hắn thốt lên:
– Ngươi…ngươi là Đoạn Việt?
Đoạn Việt nhíu mày:
– Hả? Ngươi nhận ra ta?
Tư Đồ Hoành đột nhiên nói:
– Chẳng phải ngươi đã bị Hác Liên Thiếu Hoàng giết rồi sao? Ngươi vẫn còn sống?
Dường như nghĩ ra điều gì đó, hắn vội nói:
– Những người này đều là người của Thái Điểu dong binh đoàn, hẳn là kẻ thù của ngươi mới phải, sao ngươi không giết bọn chúng?
Đoạn Việt cười nhạt, ra vẻ độ lượng nói:
– Ta là người luôn rộng lượng, thích lấy ân báo oán.Chuyện trước kia ta đã bỏ qua.
Tư Đồ Hoành: “…”
Lý Vân Tiêu: “…”
Đoạn Việt quát lớn:
– Đừng lảm nhảm nữa, đền mạng đi!
Hắn sải bước như người khổng lồ tiến về phía Tư Đồ Hoành.Mấy người kia dưới uy áp của hắn không còn sức phản kháng.
Bên dưới lớp dung nham nóng chảy, một không gian độc lập kéo tất cả mọi người ra ngoài.
Đám người Chu Lôi đồng loạt ra tay, dựng lên những lớp phòng ngự liên tiếp.Không gian ngày càng mở rộng, tất cả thành viên của Thái Điểu dong binh đoàn đều được tìm thấy.Dù nhiều người chật vật, nhưng không ai gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hồng Vũ khó hiểu:
– Lúc đầu, dung nham này còn hút chân khí của mọi người, sao giờ lại không có phản ứng gì?
Chu Lôi nói:
– Kệ nó, dù sao bảo toàn tính mạng là được! Mọi người có mặt đầy đủ cả chứ? Còn thiếu ai không?
Hải Lâm kinh hãi:
– Không thấy Vân Tiêu đại ca!
Mọi người giật mình, Chu Lôi nói:
– Người có tu vi ngoài Vũ Vương có thể dùng nguyên khí ngăn cách dung nham.Đi tìm kiếm Vân Tiêu đại sư, những người còn lại đứng yên.Lát nữa cùng nhau đi lên!
– Vâng!
Nhiều người hưởng ứng, muốn quay trở lại dòng dung nham nóng chảy.
Đinh Linh Nhi đột nhiên nói:
– Ta nghĩ không cần đâu.Vân thiếu đã là Vũ Vương, dung nham nóng chảy chỉ cần không hút nguyên khí thì sẽ không ảnh hưởng đến hắn, sẽ không sao đâu.Chúng ta nên đi lên trước thôi.
Hải Lâm ngẩn người, thấy sắc mặt Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường vẫn bình thường, mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
“Ọt ọt ọt ọt!”
Trong lớp không gian phòng hộ căng ra, một bóng người xuất hiện, chính là Lý Vân Tiêu.
Hải Lâm mừng rỡ:
– Vân Tiêu đại ca! Ngươi quả nhiên không sao, tốt quá!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu hơi tái nhợt, cười nói:
– May mắn thôi, lúc đầu cũng sợ lắm.Sau phát hiện có thể dùng nguyên khí, nhưng không nhìn rõ phía trước.Nơi này còn che giấu được cả thần thức.May mà kịp thời tìm được mọi người.
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường đều liếc hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Cái gọi là che giấu thần thức là do chính Lý Vân Tiêu thiết lập, để người khác không phát hiện ra trận chiến bên ngoài.
Chu Lôi nói:
– Mọi người đã đông đủ, vậy là tốt rồi.Giờ thì chúng ta cùng nhau đi lên.
Lớp phòng ngự ngày càng lớn, bao trùm một không gian rộng ba bốn mươi mét, ngay cả xe ngựa của Hải Lâm và mấy con long mã cũng ở trong đó.
Mọi người đồng lòng, cùng nhau nổi lên.
– Tất cả giữ vững tinh thần! Bên ngoài có thể vẫn còn nguy hiểm đang chờ chúng ta, phải cẩn thận!
Thần sắc Hồng Vũ ngưng trọng, dường như cảm nhận được kẻ địch rất nguy hiểm.
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường lén nhìn Lý Vân Tiêu.Lý Vân Tiêu mỉm cười gật đầu, ra hiệu mọi chuyện đã ổn.
