Đang phát: Chương 544
Mọi người có chút khó hiểu, Đại Thần Thiên giới đã an toàn đến Bát Thần vũ trụ, các chưởng khống giả cũng đã được phong.Mọi chuyện có vẻ đã kết thúc tốt đẹp, nhưng sao Huống Thiên Minh và Tần Vũ vẫn lo lắng như vậy? Có lẽ sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Trở lại Thần Thiên đại lục, Thần Thiên tế đàn đã bị phá hủy hoàn toàn, giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Thần Tôn thở dài:
“Thần Thiên tế đàn tồn tại lâu như vậy, không ngờ giờ lại ra nông nỗi này.”
Vũ Văn Thác vỗ vai ông, cười:
“Tế đàn hỏng thì xây cái mới hoành tráng hơn.Đừng buồn phiền quá, quan trọng là dân Đại Thần Thiên giới không còn lo sợ chiến tranh nữa.”
Cổ Bàn và Hồng Quân nhìn đống đổ nát, nhớ lại trận chiến kinh hoàng, trong lòng vẫn còn bất an.
Thần Tôn gật đầu, quay sang hỏi Tần Vũ:
“Chúng ta đến Thần Thiên đại điện chứ? Nơi đó là chỗ Thần Thiên tĩnh tu.”
Tần Vũ vẫn trầm ngâm.Mọi người theo Thần Tôn đi vòng qua tế đàn, đến một con đường rộng lớn lát đá quý trắng muốt.Bên trong đá có những hạt bụi li ti chuyển động.Hai bên đường là những cột đá to lớn, khắc hình những ma thú kỳ dị như Mạt Long, Huyết Mãng, Quỷ Lang Vương, Vũ Kình, Ma Thiên Hổ, Thiên Cực Hạc và Vạn Thế Ngao Vương.
Huyết Mãng, Quỷ Lang Vương và Vũ Kình đã xuất hiện, linh bảo cũng đã có chủ.Còn những ma thú khác vẫn ẩn náu trong Nguyên Thủy vũ trụ rộng lớn.
Vũ Văn Thác cười:
“Những cột đá này do Thần Thiên tạo ra, khắc hình Thất Đại ma thú, phía sau là Thất đại Nguyên Thủy chí tôn linh bảo, mỗi con ma thú bảo vệ một linh bảo.”
Cổ Bàn đi dọc cột đá, đột nhiên thấy phía sau cột đá Ma Thiên Hổ có khắc hình một kiện Nguyên Thủy chí tôn linh bảo, hình dáng giống Bàn Cổ phiên đến kinh ngạc, trong lòng thầm kinh hãi.Phía trên còn khắc hai chữ “Luyện Hồn”.
“Luyện Hồn…Luyện Hồn bích, chẳng lẽ nó có liên hệ với Bàn Cổ phiên? Sao có thể?” Cổ Bàn kinh ngạc suy nghĩ.Bàn Cổ phiên là la bàn trong đan điền hắn, công dụng vẫn chưa hoàn toàn khám phá hết.Hơn nữa nó được tế luyện trong Hồng Mông vũ trụ, sao có thể liên hệ với linh bảo do ma thú bảo vệ kia?
Nghĩ vậy, hắn lắc đầu, bước nhanh về phía trước.
Hồng Quân dừng lại trước cột đá Quỷ Lang Vương, nhìn đôi mắt hung tợn của nó, khóe miệng khẽ mỉm cười.Trong Hồng Quân phủ, Tiểu Mặc dường như cũng đang quan sát hình ảnh này, phát ra tiếng kêu buồn bã.
“Yên tâm đi, Tiểu Mặc, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.” Hồng Quân cười nói.
Cuối con đường là Thiên Thần đại điện, một tòa cung điện trắng ngự trên đỉnh núi tuyết khổng lồ.Sườn núi như bị chém làm đôi, đại điện tọa lạc trên nửa trên.
Mây mù bao phủ, mờ ảo thấy đường nét của đại điện phản chiếu lại như chốn bồng lai tiên cảnh.
“Đẹp quá, đây là nơi Thần Thiên ở sao!” Cổ Bàn cảm khái.
Thần Nô gật đầu:
“Phần lớn thời gian Thần Thiên ở trong đại điện, tìm hiểu vũ trụ bổn nguyên và sự ảo diệu của Hỗn Độn vật chất.Tuy vậy, ngàn vạn năm trước cũng có một số Thần Thiên ngao du trong Nguyên Thủy vũ trụ, không ngừng lĩnh ngộ, đề cao cảnh giới.”
Huống Thiên Minh nhíu mày:
“Đạt tới cảnh giới Thần Thiên rồi mà còn có thể tăng lên nữa sao?”
Tần Vũ lắc đầu, thần sắc ngưng trọng:
“Không hẳn vậy.Cảnh giới Thần Thiên giống như đỉnh tháp, mà sự lĩnh ngộ của ta bây giờ chỉ mới ở tầng dưới cùng.Muốn đi đến cuối con đường còn phải tốn rất nhiều thời gian.Cả Nguyên Thủy vũ trụ và sự ảo diệu của Hỗn Độn vật chất là vô cùng vô tận.”
Tôn Ngộ Không đột nhiên hỏi:
“Vậy, Tần tiền bối, chúng ta có thể đạt tới Chủ Thần rồi tiến thêm Thần Thiên cảnh giới không?”
Vũ Văn Thác trợn mắt:
“Chủ Thần thì có lẽ vài năm nữa là được, nhưng Thần Thiên thì không thể nào.Chỉ cần Tần Vũ đại ca không gặp thần kiếp thì Nguyên Thủy vũ trụ chỉ có một Thần Thiên thôi.”
“Ngươi sai rồi!”
Tần Vũ nói:
“Thần Thiên cảnh giới không phải là duy nhất, hoặc là nói bây giờ không phải là duy nhất.Bất cứ ai lĩnh ngộ được vũ trụ bổn nguyên lực đều có thể trở thành Thần Thiên.Ta đạt tới cảnh giới này nhờ tu luyện Bát đại nguyên tố pháp tắc.Tương tự, Sương Nhi có thể thông qua Bất Diệt Bá Thể, Thiên Minh có thể thông qua Thiên Đạo Chi Nhận.”
“Tóm lại, Thần Thiên cảnh giới không phải là duy nhất, nhưng phải lĩnh ngộ và tu luyện khổ cực mới đạt được.”
“Thì ra là vậy, ta phải tu luyện thật tốt mới được, trước tiên phải thành Chủ Thần đã!” Tôn Ngộ Không giơ tay, cười nói.
Hồng Quân cau mày:
“Phụ thân, con hiện tại đã đạt tới cảnh giới Chủ Thần?”
Tần Vũ gật đầu:
“Con đích xác đã đạt tới cảnh giới Chủ Thần, nhưng không có Chủ Thần lực, có nghĩa là con vẫn chưa thể trở thành Chủ Thần thực sự.Bất quá, một khi đã đạt tới cảnh giới này, có được Chủ Thần lực chỉ là vấn đề thời gian.”
Hồng Quân vui mừng, nếu có được lực lượng như Chiến Thần và cường độ thân thể như vậy, hẳn là có thể tăng Bất Diệt Bá Thể lên một tầng.Nhưng trong trận chiến trước, việc giải cấm trạng thái Bất Diệt Bá Thể lần thứ chín đã gây ra phản phệ, tổn hao quá lớn cho Hồng Quân, giờ phải giải quyết vấn đề này trước tiên.
Tần Vũ nói tiếp:
“Nguyên Thủy Thần Thiên bảng đã thừa nhận con và Cổ Bàn đều đạt tới cảnh giới Chủ Thần, nhưng chưa có Chủ Thần lực nên vẫn chưa thể trở thành Chủ Thần.Vì vậy, sau này phải cố gắng tu luyện mới có thể đạt tới cảnh giới cao hơn.Còn Thiên Minh và Ngộ Không thì cần thêm thời gian, nhưng không lâu nữa, các ngươi cũng sẽ trở thành tân Tứ đại Chủ Thần.”
Thần Tôn nói:
“Thần Thiên, chúng ta đi tới trước!”
Tần Vũ gật đầu, theo Thần Tôn bước vào núi tuyết.Bên trong là một cửa điện, con đường nối lên là những đám mây.Mọi người bước lên từng bậc, ước chừng hai canh giờ mới tới cuối.
Cung điện trắng hiện ra trước mắt, vô cùng hoành vĩ tráng lệ.Mười tám long trụ chống đỡ điện phủ, thạch môn cao mười trượng hình tròn, được bao phủ bởi lớp vân khí mờ mịt.Phía trên thạch môn là tấm biển lớn khắc bốn chữ “Thần Thiên đại điện”, thư pháp rất có lực.
Tần Vũ nhìn bốn chữ, đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí thế phát ra, đó là khí thế của cảnh giới Thần Thiên, cả người không khỏi run lên.Đến gần bốn chữ, Tần Vũ mới cảm nhận được cảnh giới Thần Thiên cường đại đến cỡ nào.
“Quả nhiên lợi hại!”
Tần Vũ cảm khái, rồi cùng mọi người đi qua thạch môn, tiến vào bên trong Thần Thiên đại điện.
Một thế giới toàn màu vàng trắng như bước vào nguyệt cung, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.Đại điện thoáng đãng, bốn phía trống không, chỉ có một chiếc bàn ở giữa.Vách tường bóng loáng không khắc hình vẽ hay văn tự.Trên những bậc thang là một bảo tọa phát ra ánh sáng vàng, thu hút mọi ánh nhìn, toát ra vẻ vương giả.
Thần Tôn giải thích:
“Đây từng là tọa vị của Thần Thiên, nhưng bây giờ đã thuộc về ngươi.”
Binh vương Mạc Túy Sinh vẫn im lặng đi theo mọi người, dừng lại trước bảo tọa, ánh mắt lóe lên, tay nhẹ nhàng áp lên vách tường, rồi hỏi:
“Đại điện này quả không tầm thường, làm bằng chất liệu gì?”
Vũ Văn Thác cười:
“Không hổ là Binh vương, quả nhiên có kiến thức.Toàn bộ ở đây được tạo nên từ Hỗn Độn nguyên thạch dựng dục trong Hỗn Độn vũ trụ, có độ linh mẫn cực cao, có thể diễn hóa Hỗn Độn gấp bội.Điều khiển pháp tắc, biến đổi Hỗn Độn vật chất cũng có tác dụng đề cao rất lớn.”
Hồng Quân vừa nghe đến “biến đổi Hỗn Độn vật chất” thì thần sắc biến đổi, hai tay áp chặt lên vách tường.Quả nhiên, hiệu quả Hỗn Độn vật chất trong thân thể tăng lên rất nhiều, trong nháy mắt cơ thể đỏ bừng, bốc lên tầng tầng bạch khí.
“Bảo thạch quả nhiên lợi hại.”
Mạc Túy Sinh nói:
“Nguyên lai là vậy, nhưng kiếm được bảo thạch này cực kỳ khó khăn.Ta tốn trăm vạn năm mới tìm được một nguyên thạch bé bằng nắm tay.Huống hồ, Nguyên Thủy vũ trụ cần trăm ngàn năm mới dựng dục được từng này nguyên liệu…Ta nghĩ trừ Thần Thiên ra không ai có năng lực như thế.”
Vũ Văn Thác cười nhạt, khẽ gật đầu.
Lúc này, Tần Vũ đã từng bước tiến về phía bảo tọa, ánh sáng vàng khẽ lưu động như đang gọi hắn.
