Đang phát: Chương 541
Tên tạp tu Hùng gia mặt mày hung tợn, xông thẳng về phía Lôi Tử đang đứng gần cửa sổ.
Lôi Tử giật mình, tức giận quát: “Hùng Thân, ngươi dám…!”
Trong mắt Trần Mộ lóe lên sát khí, tay khẽ động, hai luồng sóng động mà mắt thường không thấy được lập tức bao phủ lấy hai gã tạp tu Hùng gia.
“A! Mắt ta! Sao ta không thấy gì cả!”
“Đây là đâu?”
Hai gã tạp tu hoảng sợ kêu la, chúng lảo đảo như ruồi bọ mất phương hướng.
Hùng Thân trong lòng run lên, sắc mặt biến đổi: “Bình tĩnh! Đây chỉ là huyễn thuật! Ảo giác thôi!”
Hai gã tạp tu Hùng gia không nghe thấy lời y, tiếng kêu la tuyệt vọng của chúng khiến những người xung quanh rùng mình.
“A, ta muốn đi khỏi đây…” Gã tạp tu gào thét điên cuồng, đột nhiên tăng tốc, lao thẳng về phía Hùng Thân.
Hùng Thân vô thức né tránh, nhưng vừa tránh ra, y đột nhiên kinh hãi: “Cẩn thận…!”
“A…” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, trên bức tường quán rượu, một bông hoa máu đỏ tươi chói mắt nở rộ.
Gã tạp tu Hùng gia còn lại điên cuồng thét: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!”
Hắn liều mạng bắn năng lượng ra xung quanh, gây nên một trận hỗn loạn.Tiếng kêu la thảm thiết của những người xung quanh vang lên không ngừng.
Những tạp tu có chút thực lực vội vàng dựng lên lá chắn năng lượng, nhưng vẫn có không ít người bị thương.
“Hừ, Hùng gia muốn làm gì thì làm, mặc kệ người vô tội sao?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Hùng Thân vốn đang tức giận, nghe vậy càng thêm tức giận.Sắc mặt y u ám: “Vị bằng hữu kia có ý kiến gì với Hùng gia ta sao? Sao không dám nói thẳng ra?”
“Kẻ ngu xuẩn như ngươi tốt nhất nên chết đi cho xong.Tránh cho người khác bị liên lụy.” Giọng nói lạnh lùng kia lại vang lên, không hề để ý tới Hùng Thân.Vừa dứt lời, mọi người chỉ thấy một tia sáng lóe lên rồi tắt ngay trước mắt.Gã tạp tu Hùng gia ôm cổ họng, phát ra tiếng ộc ộc, mắt trợn ngược.
“Bịch.” Hắn ngã xuống như bao cát, máu thịt be bét.
Hùng Thân mặt tái mét, hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế.Ánh mắt y lần nữa nhìn về phía Trần Mộ.Y là người biết nặng nhẹ, tia sáng vừa rồi tuy chỉ lóe lên trong chớp mắt, nhưng y cảm nhận được thực lực của gã tạp tu này không hề tầm thường.Trước mặt bao nhiêu người, nếu chuyện này không xử lý tốt, Hùng gia sẽ mất hết mặt mũi.Hơn nữa, việc cùng lúc gây thù với hai địch nhân, tình cảnh của y thực sự không ổn.
Y liếc mắt ra hiệu cho Cung Lương, rồi nói: “Các hạ có ý gì? Chuyện nội bộ Hùng gia ta, các hạ cũng xen vào quá sâu rồi đó.”
Trần Mộ liếc nhìn Lôi Tử, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.Tuy trong lòng hắn luôn hy vọng có thể gặp lại Lôi Tử, nhưng rất nhiều lúc, hắn tưởng như đó chỉ là hy vọng xa vời.Nhưng Lôi Tử hiện tại đang sống sờ sờ trước mặt hắn, nỗi kinh ngạc vui mừng này không thể diễn tả bằng lời.Rất nhanh hắn cũng nhận ra Lam Phong bên cạnh Lôi Tử.Lời của Hùng Thân, hắn không nghe thấy.Hắn lập tức bay về phía cửa sổ chỗ Lôi Tử.
Cung Lương chuyển thân, chặn Trần Mộ lại, cười lạnh: “Sao cơ? Các hạ không phải muốn khiêu chiến ta sao?”
“Tránh ra!” Ánh mắt Trần Mộ lạnh xuống.
“Ấy chà, thế nhưng các hạ đã đích danh khiêu chiến ta rồi mà…”
Cung Lương còn chưa nói xong, Trần Mộ đã động thủ! Đối với loại người này, hắn không có hứng thú nói nhảm.Tay hơi giơ lên, một luồng sóng động vô hình bao trùm lấy Cung Lương.
Nụ cười lạnh trên mặt Cung Lương còn chưa tắt, thân hình đột nhiên mờ đi, xuất hiện ngay bên phải Trần Mộ.Tay phải xòe ra, vô số lông chim màu xanh biếc xuất hiện trước mặt y, mỗi chiếc lông chim dài khoảng 10 cm, đầu mũi sắc bén, thân lông nhỏ xíu tinh xảo, xanh biếc như ngọc.Lông chim xanh biếc dày đặc bồng bềnh trước mặt y, đầu nhọn chĩa thẳng vào Trần Mộ.
“Đi nào!”
Vút vút vút! Tiếng rít dày đặc như mưa xối xả bên tai, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Trần Mộ nhẹ nhàng trượt sang bên, chân như giẫm trên băng, thực hiện một cú trượt giao thoa trên không.
Đám lông chim xanh biếc sượt qua người Trần Mộ, biến mất ở phía sau hắn.Vẻ mặt Cung Lương không hề bất ngờ, dường như gã biết công kích như vậy không thể làm hại đến vị tạp tu trẻ tuổi này.Công kích của gã không hề gián đoạn, lông chim xanh biếc như mưa vô tận bắn về phía Trần Mộ.
Đối với Trần Mộ hiện tại, việc né tránh những công kích đơn giản này quá dễ dàng.Thường thường chỉ cần một cú vặn mình là có thể tránh được phần lớn công kích.Động tác của hắn lưu loát, khiến những tạp tu đứng ngoài quan sát không khỏi chú ý.Nhất là sự bình tĩnh và ung dung của hắn, khiến đám tạp tu vây quanh thầm đoán về thân phận của hắn.Cho tới bây giờ Trần Mộ còn chưa sử dụng bất cứ kỹ xảo phức tạp nào.Trong mắt nhiều người, sự lão luyện này chỉ có được qua những trận chiến trường kỳ.
Có vài người thậm chí còn đoán, Trần Mộ có phải là tạp tu được gia tộc nào đó bí mật bồi dưỡng hay không.Bởi chỉ có tạp tu như vậy mới có khả năng đạt được trình độ này.
Trần Mộ bỗng nhíu mày, giữa không trung, hắn không chút báo trước nào quặt ngang về một bên hai mét.Vô thanh vô tức, ba chiếc lông chim xẹt qua vị trí hắn vừa đứng.
Ngay sau đó, “Oành!” một tiếng vang lên!
Mọi người lúc này mới ngơ ngác chú ý, phía sau Trần Mộ xuất hiện một bóng mờ màu xanh cực lớn, năng lượng thể hình lông chim xanh biếc Cung Lương vừa phóng ra không ngờ lại quay trở lại!
Lông chim xanh biếc lũ lượt kéo tới từ phía sau Trần Mộ điên cuồng bắn về phía hắn, đan xen thành một tấm lưới không thể trốn thoát.Tiếng rít gào của hàng ngàn chiếc lông chim cùng tạo ra âm thanh át đi toàn bộ thanh âm xung quanh!
Trần Mộ giữa không trung dường như không thể trốn thoát.
“Đầu Gỗ!” Lôi Tử hoảng sợ kêu lên, đầu óc trống rỗng, Lam Phong bên cạnh gã thất sắc.
Giữa không trung Trần Mộ như một cục nam châm, hút tất cả lông chim trên trời! Vô số lông chim hợp thành cơn sóng lớn màu xanh biếc cuộn tới, gây cho người ta một loại ảo giác có thể nghiền nát tất cả mọi thứ.
Có thể được Hùng Gia lựa chọn, Cung Lương khẳng định thực lực không tầm thường, Trần Mộ cũng đã sớm đoán được đối phương có chiêu sau.Song, sự tấn công mãnh liệt như vậy vẫn khiến Trần Mộ có chút bất ngờ.Nhưng cũng chỉ là bất ngờ, hắn không hề hoảng loạn.
Mọi người chỉ thấy hoa mắt, Trần Mộ đã biến mất ngay tại chỗ.Cơn sóng lớn màu xanh đậm hùng dũng đột ngột tắc nghẽn, nhưng ngay giây tiếp theo, chúng lại bùng nổ một lần nữa! Hệt như có người đang chỉ huy, đồng loạt đánh về một hướng khác.
Nụ cười lạnh trên khóe miệng Cung Lương vẫn như cũ, từ xa khoanh tay đứng nhìn, thong thả nói: “Các hạ chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Muốn dựa vào ít thủ đoạn này mà muốn lấy giấy tham dự trên tay ta, chà chà!”
Trần Mộ không nói một lời, hết sức chăm chú né tránh.Động tác hắn cực nhanh, như tia chớp, nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
Một loạt động tác né tránh độ khó siêu cao được Trần Mộ sử dụng một cách thuần thục.
Tránh né hình chữ S, bổ nhào hình chữ U, lắc lư hình bán nguyệt…
Đám tạp tu đứng xem nhìn đến trợn mắt há mồm, khi thấy những động tác chiến thuật phức tạp lưu loát như vậy xuất hiện trước mắt mình, đó là một sự thưởng thức tuyệt vời.Nhất là khi mọi người thấy mỗi lần dường như thiếu niên không thể tránh khỏi thì hắn thường dùng một động tác không thể tưởng tượng được, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hoặc nhẹ nhàng hoặc quỷ dị tránh né, bình yên vô sự.Cho tới bây giờ, hắn tuy có vẻ chật vật nhưng lại chưa hề bị tổn hại.
“Hùng gia lần này gặp xui xẻo rồi.” Bên trong đám đông, một người đàn ông trên mặt có một vết sẹo màu xanh nhìn thiếu niên trên bầu trời, lộ ra vẻ khen ngợi: “Tuổi còn trẻ đã có tu vi như thế, không biết là đệ tử của ai?”
Y đứng đó như một cây giáo, dễ dàng tách biệt khỏi mọi người xung quanh.Người đàn ông đứng cạnh y đeo một chiếc mặt nạ vàng nhạt, mặc áo choàng dài che kín cả người.Người này không nói gì, chỉ nhìn lên bầu trời.
Trần Mộ lúc này dù né tránh thế nào cũng không thể thoát khỏi đám lông chim như giòi bám xương này.Chỉ cần tốc độ hắn chậm lại một chút, lập tức sẽ bị đám lông chim ùa tới bắn cho tơi tả.
Liếc mắt thấy Cung Lương đang đắc ý, hai tay khoanh trước ngực đứng ở xa xa, không hề lo lắng, Cung Lương không hề chỉ huy lông chim! Trần Mộ lập tức phán đoán, chân không ngừng di chuyển, thân hình như điện, đại não vận chuyển với tốc độ nhanh hơn.
Cung Lương không chỉ huy, lông chim lại có thể tự tìm mục tiêu tấn công, vậy có nghĩa là, chắc chắn có chỉ thị nào đó cho đám lông chim này.Là một chế tạp sư, Trần Mộ rất rõ ràng, năng lượng thể tuyệt đối không thể có trí tuệ, chúng không thể phân biệt ai là địch.
Nhược điểm của tạp phiến huyễn tượng lúc này lập tức hiện ra, sóng vô hình tuy có thể khiến đối phương khó ngăn cản nhưng lại không thể tạo thành công kích thực thể.
Tuy nhiên, là một tấm tạp phiến sáu sao, tính năng của Vĩnh Viễn Chi Dạ không phải huyễn tượng tạp phổ thông nào có thể sánh bằng.Trong lần đầu tiên nghiên cứu Vĩnh Viễn Chi Dạ, Trần Mộ đã phát hiện ra một điểm kỳ lạ của tấm tạp phiến này.Là tạp phiến dùng ba loại công kích làm chủ, nó có thể mô phỏng tạo ra rất nhiều sóng điện từ bước sóng ngắn, không chỉ vậy, nó còn có thể khiến cảm giác của người sử dụng đối với sóng điện từ xung quanh đạt đến mức linh mẫn kinh người.Đây là một thế giới tràn ngập sóng điện từ.
Sóng vô hình, bức xạ ở mọi ngóc ngách trên thế giới này, mỗi vật chất đều tản ra dao động đặc thù của chúng.Những dao động này mắt thường không thể phát hiện, nhưng sau khi Trần Mộ tiếp xúc với Vĩnh Viễn Chi Dạ thì lại có thể cảm giác được rõ ràng.
Nhưng tương tự, đây cũng là một thế giới hỗn loạn, có đủ các loại sóng, có thứ tự, không có thứ tự, tản loạn, hỗn tạp lẫn nhau.Đối với người khác mà nói thì đây là một vấn đề, nhưng đối với Trần Mộ vốn đã quen với các trạng thái linh thức phức tạp tương tự, điều này không đủ để làm khó hắn.
Trần Mộ đoán trên người mình nhất định có gì đó có thể chỉ dẫn đám lông chim này ‘ghi nhớ’.
Sau một hồi quan sát tỉ mỉ, hắn đã phát hiện ra đầu mối.Trên người hắn tản ra một loại sóng điện cực nhỏ gần như không thể phát hiện, nếu không dựa vào Vĩnh Viễn Chi Dạ, tuyệt khó phát hiện.Chẳng lẽ loại sóng điện này gây ra chuyện?
Trong lòng Trần Mộ bỗng nảy ra một ý, hắn đột nhiên đổi hướng, bổ nhào về phía Cung Lương ở xa xa!
Một màn này hoành tráng cực điểm, hắn như một ngôi sao sáng, cái đuôi xanh biếc kéo dài phát ra tiếng rít đáng sợ.
Trên mặt Cung Lương lộ ra vẻ khôi hài, đứng đó, không nhúc nhích, dường như không hề lo lắng đám lông chim xanh biếc sẽ làm hại y.Khoảng cách hai bên không ngừng rút ngắn, y liếc Trần Mộ một cái, bất ngờ chui vào trong biển lông chim xanh biếc đang rít gào.
Đám tạp tu vây quanh không khỏi xôn xao! Gã này muốn chết sao?
Khóe miệng Hùng Thân nở một nụ cười đắc ý.
