Đang phát: Chương 54
Lúc này, bên ngoài sân viện vang lên tiếng bước chân dồn dập, hòa lẫn trong tiếng gió thổi.Một ông lão mặc áo xanh lam dẫn đầu một đội người tiến vào sân.Vừa nhìn thấy cảnh tượng bên trong, sắc mặt ông ta liền thay đổi.
Tần Vũ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn ông lão áo xanh lam.
Ông lão thấy vẻ mặt Tần Vũ, lập tức quỳ xuống nói:
“Tham kiến Tam điện hạ, thuộc hạ đến chậm.”
“Đến chậm?”
Tần Vũ lặp lại lời nói trong lòng, đầy phẫn nộ.
Nếu đến sớm hơn, có lẽ gia gia Liên đã không chết.Hơn nữa, Tần Vũ từng thấy ông lão này bên cạnh phụ vương, biết lão là một trong những người tâm phúc của người.
“Mấy thứ ở đây các ngươi mang về vương phủ.Còn Liên gia gia, ta tự mình đưa về.”
Giọng Tần Vũ lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
Tần Vũ đeo hộ tí và hộ thối huyền thiết rồi ôm Liên Ngôn vào lòng.Theo tiếng huýt dài của hắn, Hắc Ưng hóa thành một đạo hắc quang từ trên trời lao xuống.Thân hình Tần Vũ loáng lên, đã ngồi trên lưng Hắc Ưng.
“Tiểu Hắc, về vương phủ.”
Tần Vũ nhẹ nhàng nói.
Hắc Ưng dường như cảm nhận được nỗi đau trong lòng Tần Vũ, không đùa nghịch như trước, lập tức vỗ cánh, dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía vương phủ ở Viêm Kinh thành.
Ông lão áo xanh lam nhìn theo Tần Vũ ngồi trên Hắc Ưng biến mất ở chân trời, chau mày, sau đó quay sang ra lệnh cho thủ hạ:
“Nhanh, khiêng Kiếm Xỉ Hổ lên, lập tức đưa về vương phủ thật nhanh.”
Ông lão tự mình cất giữ khối Thông Thiên Đồ thứ hai.
“Liên Ngôn đã chết, nhưng Dịch Khinh Ngữ cũng chết, coi như không quá lỗ vốn.Bất quá, vương gia tình cảm sâu đậm với Liên Ngôn…”
Ông lão áo xanh lam cau mày nhiều hơn, hiển nhiên cảm thấy sự việc có chút không hay.
***
Viêm Kinh thành, trong vương phủ.
Dưới một gốc cây cổ thụ, Tần Đức và Từ Nguyên ngồi đối diện, yên lặng chơi cờ vây.
“Vương gia, người lại thua rồi.”
Từ Nguyên khẽ đặt một quân cờ trắng xuống, cười nói.
Tần Đức nhìn một lúc lâu, vừa lắc đầu cười vừa nói:
“Từ Nguyên, kỳ nghệ của ngươi ngày càng tinh tiến, đến ta cũng không địch nổi.”
Từ Nguyên nhìn Tần Đức, lắc đầu nói:
“Không phải kỳ nghệ của Từ Nguyên tiến bộ mà hôm nay trong lòng vương gia không yên tĩnh.”
Tần Đức thở dài nói:
“Đúng vậy, hôm nay ta luôn cảm thấy hồi hộp, trong lòng không yên.Ta lo lắng về việc của Liên bá bá.Theo lý mà nói, với thực lực của Liên bá bá, thêm hai vị cao thủ tiên thiên hậu kỳ, giải quyết việc này không thành vấn đề.”
“Vương gia yên tâm, Liên tiền bối thực lực rất mạnh, bên Hạng Quảng chẳng có mấy người có khả năng đả thương Liên tiền bối.”
Từ Nguyên cười nói.
Đột nhiên, Tần Đức đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Hắc Ưng từ trên cao lao xuống, bay nhanh đến chỗ Tần Đức.Trên lưng Hắc Ưng chính là Tần Vũ đang ngồi.Tần Đức lập tức nở nụ cười, ông luôn chờ Tần Vũ trở về.Tần Vũ để lại nhiều Thạch Trung Diễm Sí Thiết như vậy, với ông đúng là một tài sản khổng lồ, đương nhiên ông phải khích lệ Tần Vũ một phen.Nhưng nụ cười trên mặt Tần Đức cứng lại, bởi vì ông thấy trong lòng Tần Vũ còn có một người nữa.
“Bịch!”
Tần Vũ từ trên lưng Hắc Ưng nhảy xuống đất.
Ôm chặt Liên Ngôn, Tần Vũ cứ thế đứng yên, nhìn Tần Đức.Tần Đức nhìn thấy Liên Ngôn trong lòng Tần Vũ, sắc mặt lập tức trắng bệch.Ông cố gắng khống chế bản thân, từng bước một tiến lại gần, khuôn mặt trắng bệch vẫn đang mỉm cười của Liên Ngôn hiện lên trong mắt ông.
“Phụ vương, Liên gia gia đã chết.”
Trong giọng nói bình tĩnh của Tần Vũ lại chứa đựng sự đau khổ vô cùng.
“Tại sao lại ra nông nỗi này? Liên bá còn thở không?”
Trong nháy mắt, Tần Đức đã rớm lệ.Một lúc sau, ông đột nhiên quay sang Tần Vũ hỏi:
“Vũ nhi, ta hỏi con, bên Hạng Quảng có một tên gọi là Dịch Khinh Ngữ phải không?”
Tần Vũ lắc đầu nói:
“Không biết, con không biết thân phận của những kẻ ấy.”
Tần Đức nhìn những vết thương trên người Liên Ngôn, than một tiếng:
“Đây là vết thương do Tú Hoa châm gây ra.Bên Hạng Quảng, kẻ có thể sử dụng Tú Hoa châm, lại đả thương Liên bá bá chỉ có Dịch Khinh Ngữ.Liên bá đã được giải thoát.”
Một đời Tần Đức đã trải qua nhiều sự việc, tự nhiên ông có thể nhìn ra tâm sự của Liên Ngôn.
“Kẻ giết Liên gia gia đã bị Liên gia gia một đao chém chết.”
Tần Vũ nói, hắn lúc đầu trên lưng Hắc Ưng bị thu hút bởi khí thế đại chiến của Liên Ngôn và đối phương.Khi hắn hạ xuống đúng lúc thấy Liên Ngôn giết chết đối phương, sau đó ngẩng mặt cười dài.
Tần Đức hít sâu một hơi, khẽ gật đầu:
“Liên bá đã được giải thoát.Vũ nhi, con không nên quá đau buồn.Trái lại, con phải cảm thấy cao hứng cho Liên gia gia con.”
Tuy nhiên, Tần Vũ không nói gì, chỉ nhìn Liên Ngôn trong lòng.Một lúc sau, có người hầu trong vương phủ tiếp lấy thi thể Liên Ngôn.Tần Vũ nhìn thi thể Liên Ngôn được đưa đi một lúc lâu vẫn không nói gì, sau đó hờ hững nói:
“Phụ vương, tâm trạng con không tốt, con xin về nghỉ trước.Đừng để bất kỳ ai đến quấy rầy con.”
Tần Vũ nói xong liền xoay người đi về phía độc viện của riêng hắn.
Bên trong độc viện.
Tần Vũ yên tĩnh ngồi trên ghế đá, nhìn cây liễu phía trước.Cành liễu rung rinh, Tần Vũ phảng phất thấy cảnh lúc nhỏ hắn và Liên Ngôn nô đùa ở nơi này.
“Hô!”
Thân hình Tần Vũ chợt động, lại bắt đầu vũ động trong đình viện, hoàn toàn chiếu theo ba mươi sáu động tác trên khối Thông Thiên Đồ thứ nhất.Tần Vũ căn bản không suy nghĩ nhiều, chỉ liên tục thực hiện cực nhanh những động tác đó.
Ba mươi sáu đạo thiên địa linh khí to bằng bắp tay đan xen, tạo thành một hình tròn, phảng phất một lớp áo giáp bao bọc Tần Vũ, sau đó những linh khí này thẩm thấu vào cơ thể hắn.Nước mắt Tần Vũ lặng lẽ tuôn rơi.
Tốc độ của Tần Vũ càng lúc càng nhanh.Hắn không phải luyện công, chỉ là trút bớt nỗi buồn.Tự nhiên động tác cũng càng lúc càng nhanh hơn.Ba mươi sáu động tác càng lúc càng nhanh, cuối cùng cả người hóa thành một cơn gió thoăn thoắt trong độc viện.
Thiên địa linh khí càng lúc càng hùng hậu, tốc độ của Tần Vũ càng nhanh, thiên địa linh khí càng hùng hậu.Cuối cùng, khi Tần Vũ trở nên giống như một cơn gió nhẹ phiêu đãng, ba mươi sáu đạo thiên địa linh khí lại phát ra ánh sáng bạc nhàn nhạt.Khi những linh khí chứa ánh bạc dung nhập vào cơ thể, toàn bộ cơ nhục đột nhiên run lên.
“A!”
Một cơn đau nhức nhối từ bên trong truyền ra.Đột nhiên Tần Vũ dừng lại, cơ nhục trên mặt run rẩy, nước mắt trào ra, không thể kìm nén ngẩng mặt gầm lớn.Không biết bởi cơn đau nhức nhối trong cơ thể hay nỗi đau trong lòng, Tần Vũ cứ như vậy gầm lên rất lâu, thanh âm kéo dài không dứt, cho tới khi không còn chút hơi sức nào trong cơ thể mới dừng lại, sau đó Tần Vũ không ngừng thở dốc.
“Vũ nhi…”
Âm thanh của Tần Đức vang lên bên ngoài.
Tần Vũ hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh nói:
“Phụ vương, con cần một khoảng thời gian để bình tâm lại.Trong giai đoạn này, đừng để bất kỳ ai đến quấy rầy con.Chỉ cần một thời gian thôi, được không?”
Bên ngoài độc viện yên tĩnh một lúc lâu, sau đó tiếng bước chân từ từ rời đi.
