Đang phát: Chương 539
Hai mắt Cố tiên sinh nhìn xa xăm, nói:
– Không sao, chỉ cần mùi máu lan ra là được.Hơn nữa nếu đám chuột này vô dụng, thì đành phải tiến hành kế hoạch hai thôi, có gì mà phải lo!
– Vân thiếu, đây là cái gì?
Hải Lâm kinh ngạc nhìn cơn mưa máu từ trên trời rơi xuống.
Lý Vân Tiêu khẽ ngửi, cau mày:
– Máu Yêu Thú?
Hắn xòe bàn tay phải, hứng lấy một giọt máu, nó tụ lại thành một khối rồi xoay tròn trong lòng bàn tay.
Hai vị thống lĩnh giật mình, sát khí lóe lên trong mắt, nhìn về phía xa.
Lý Vân Tiêu nhìn kỹ một hồi rồi nói:
– Máu của Thực Yêu Tử La Đằng, cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt.Bọn chúng đến đây làm gì nhỉ?
Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, đám chuột kêu chi chít, chúng như bị kích động lao thẳng tới.Bị Thanh Liên Địa Hỏa đốt cháy cũng mặc, nhiều con bị thiêu thành than cũng cố xông lên.
Mọi người kinh hãi, không ít con vượt qua được vòng lửa, điên cuồng cắn xé.
– Chặn lại, chặn chúng lại!
Thống lĩnh vung đao, chém chết cả chục con nhưng như muối bỏ biển, chẳng ăn thua gì.Hắn gào lên:
– Giữ vững đội hình, không được để một con nào lọt qua!
Đám chuột xung quanh bị mùi máu nồng nặc thu hút.
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường biến sắc, lấy khăn che mũi.Nếu không sợ lộ Giới Thần Bi của Lý Vân Tiêu, họ đã sớm trốn vào trong.Giờ phút này, nhìn thấy lũ chuột tấn công, dạ dày họ sôi lên.
Lý Vân Tiêu chợt nói:
– Thì ra là dùng máu của Thực Yêu Tử La Đằng để dụ chuột.
Hắn nhìn về phía xa:
– Xem ra bên kia có người huấn thú!
Hải Lâm vội hỏi:
– Nếu vậy, Vân thiếu chỉ cần ném chỗ máu này ra xa là xong chứ gì?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Vô dụng, mùi đã lan ra rồi.Hơn nữa đám chuột này trúng ảo thuật.Tên huấn thú sư kia không đơn giản, có khi còn là thuật luyện sư.
Hải Lâm nóng ruột, thấy nhiều hộ vệ không trụ nổi, sắp bị nhấn chìm trong biển chuột, nói:
– Vậy phải làm sao? Vân thiếu mau nghĩ cách đi!
Không hiểu sao, trong tiềm thức Lý Vân Tiêu đã trở thành chỗ dựa của hắn.
Có lẽ vì danh tiếng của một ngũ giai thuật luyện sư quá đáng sợ, ngay cả hai vị thống lĩnh cũng phải kính nể hắn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Giải quyết triệt để thì khó, dù hai vị thống lĩnh xông lên giết hết, đám chuột này vẫn sẽ tấn công chúng ta.Nhưng giảm bớt vấn đề thì được.
Hắn vung chưởng, ném chỗ máu ra xa, kình phong thổi qua thảo nguyên, máu văng tung tóe, mùi nồng nặc tỏa ra, lũ chuột lập tức đổi hướng, lao thẳng về phía đó.Nhưng vẫn còn không ít con ở lại.
Lý Vân Tiêu nói:
– Chờ chúng ăn hết chỗ máu đó, sẽ lại xông tới thôi.Thanh Liên Địa Hỏa chắc không trụ được lâu, lát nữa ta sẽ khuếch tán hỏa diễm ra ngoài, nhưng chỉ cầm cự được vài nhịp thở.Sau đó mọi người chuẩn bị sẵn sàng liều chết xông ra, chỉ cần dồn lực, giết ra được vài dặm thì đám chuột sẽ không đuổi theo đâu.
Mọi người biến sắc, biết thời khắc sinh tử đã đến.
Tả Thống lĩnh quát lớn:
– Dùng hết sức! Thái Điểu dong binh đoàn chúng ta là mạnh nhất Thiên Vũ Giới, tất cả nuốt linh đan vào đi, lát nữa nghe lệnh ta tạo thành mũi khoan thoát ra ngoài! Hồng Vũ, lát nữa ngươi mở đường, ta ở lại bên cạnh thiếu gia, bảo vệ thiếu gia và Vân Tiêu đại sư!
Hồng Vũ là hữu thống lĩnh, tả thống lĩnh tên là Chu Lôi, hai người tình như thủ túc, đã sớm ăn ý với nhau.
Hải Lâm vùng vằng:
– Tả Thống lĩnh, ngươi và hữu thống lĩnh cùng mở đường, ta tự lo được cho mình, dù sao cũng chỉ là yêu thú cấp ba thôi mà, đây là mệnh lệnh.
Mặt Chu Lôi trầm xuống, không nghe lời hắn.
Lý Vân Tiêu cười:
– Tả Thống lĩnh, ngươi cứ đi mở đường đi.Có hai Vũ Tông ở phía trước thì xông ra nhanh hơn.Chỗ Hải Lâm huynh có ta, Linh Nhi và Vân Thường bảo vệ, không sao đâu.
Hải Lâm mừng rỡ:
– Đúng rồi! Linh Nhi tiểu thư cũng là Vũ Tông.Còn có Vân thiếu và Vân Thường tiểu thư đều là Vũ Vương cả.Có ba người họ ở bên cạnh, ta sẽ không sao.
Lúc này Chu Lôi mới giãn mặt ra, trầm giọng:
– Vậy làm phiền ba vị, chỉ cần lần này sống sót trở về, Thái Điểu dong binh đoàn chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích! Tuy ta không biết ba vị đến Khinh Ca Lâm Địa làm gì, nhưng chỉ cần có Thái Đỉnh dong binh đoàn chúng ta ở đó, Hải Bắc Phi phó đoàn trưởng sẽ hết lòng tương trợ!
Hắn chỉ là một người ở tầng giữa của dong binh đoàn, làm gì có quyền hứa hẹn gì.Hiện tại chỉ có thể cố gắng hứa, để Lý Vân Tiêu và những người kia tận tâm bảo vệ Hải Lâm, mọi chuyện về đến Khinh Ca Lâm Địa rồi tính.
Lý Vân Tiêu sao không hiểu ý của hắn, để xua tan nghi ngờ của đối phương, hắn cười nói:
– Vậy đến lúc đó làm phiền quý đoàn rồi.
Lúc này Hải Lâm đã bỏ chiếc kiệu xa hoa, đổi sang một chiếc xe do long mã kéo.Lý Vân Tiêu đứng trên đầu xe, nói:
– Mọi người chuẩn bị cho tốt, ta sắp đốt rồi đây.
Hắn niệm chú, giữa mày bắn ra một đạo quang mang, Thanh Liên Địa Hỏa lập tức bùng lên, nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng, ngọn lửa không chỉ nóng rực mà còn tỏa ra khí tức nguyên tố, nơi nó đi qua chỉ còn tiếng kêu thảm thiết và mùi thịt nướng.
Thanh Liên Địa Hỏa nướng thịt chuột quả là thơm, Lý Vân Tiêu nghe xong nước miếng chảy ròng ròng, bụng cũng réo lên.
Hải Lâm kinh ngạc nhìn hắn, vào thời điểm này mà hắn còn tâm trí ngửi mùi thịt, chắc chỉ có mình hắn mà thôi.
Đinh Linh Nhi và Lạc Vân Thường mặt mày kỳ quái, tuy mùi thơm thật, nhưng nhìn bộ dạng ghê tởm của lũ chuột, ai nấy đều thấy bụng quặn lại, muốn nôn.
Chu Lôi hét lớn một tiếng, khí thế ngút trời:
– Chư vị, theo ta xông lên!
Đao quang lóe lên trong tay hắn, hắn dồn hết lực vung qua, một đạo kim quang chém xuống.Đao uy hiển hách, vô số chuột tan xác, một con đường máu hiện ra.
Đoàn người vào thời khắc này đã xếp thành đội hình, được hai thống lĩnh dẫn dắt lao ra ngoài.
Nhưng chưa xông ra được trăm mét, lũ chuột hai bên đã chặn đường.
– Vô Ảnh Kinh Thiên Kiếm!
