Chương 539 Diệt thần chi chiến

🎧 Đang phát: Chương 539

Một quyền tung ra, những vết nứt mỏng manh như tơ nhện hiện rõ, lan tỏa từ tâm điểm quyền chưởng màu đỏ sậm.Loạn Thần biến sắc, lạnh lùng nói:
“Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn ngăn cản ta sao? Nằm mơ!”
Âm Vương Thất Sát Trùy trong tay hắn khẽ xoay, những vết nứt đen ngòm như xúc tu bạch tuộc vươn nhanh ra xung quanh, ẩn chứa khí tức hủy diệt bao trùm cả không gian.
“Ầm!”
Hồng Quân rống lên thảm thiết, một quyền này dường như đánh bay cả linh hồn hắn ra khỏi cơ thể.Hỗn Độn chi thể đột nhiên không còn hấp thu Hỗn Độn vật chất để chuyển hóa thành bạo tạc chi lực nữa, những vệt sáng đỏ liên tục bốc lên quanh thân, khiến cơ thể hắn trở nên mơ hồ trong chớp mắt.
Tuy nhiên, khi quyền này đánh trúng Loạn Thần, những xúc tu tử quang kia đột ngột co rút lại, ma linh khổng lồ dường như cũng bị thương, lùi về phía sau ba bước.
Hồng Quân như một ngôi sao băng rơi xuống, đột nhiên một luồng sóng năng lượng phóng lên cao kéo theo thân thể hắn.Tử Dạ Thương Long điều khiển Phong nguyên tố pháp tắc kéo Hồng Quân ra xa vài dặm.
Ánh mắt sâu thẳm của Tử Dạ Thương Long dừng lại ở Loạn Thần phía xa, khẽ thở dài, vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng.
Lực phản chấn vừa rồi vô cùng đáng sợ, cơ thể Hồng Quân suýt chút nữa đã tan rã, lúc này trông như một đống Hỗn Độn vật chất sền sệt, chỉ miễn cưỡng nhìn ra hình người.Lúc này, uy lực của Đạo Thiên Kính lại được triển khai, chỉ cần linh hồn Hồng Quân không bị tổn thương quá lớn, việc chữa trị thần thể Hỗn Độn là chuyện dễ dàng.
Chỉ một lát sau, thân hình Hồng Quân đã dần hồi phục như cũ.
“Ma linh…thế nào rồi?” Hồng Quân khó khăn hỏi.
Tử Dạ Thương Long khẽ lắc đầu:
“Loạn Thần có vẻ đã bị thương, ma linh cũng bị hạn chế nhưng không nhiều, có thể nói đợt tấn công vừa rồi không hiệu quả!”
Hồng Quân thở dài, bất lực cười khổ:
“Xem ra ta không xong rồi, không ngờ cực hạn lực lượng lại phản phệ mãnh liệt như vậy.Dù Đạo Thiên Kính có thể hồi phục bất diệt phách thể nhưng việc biến đổi Hỗn Độn vật chất một lần nữa e rằng không thể trong thời gian ngắn.”
Tử Dạ Thương Long trong lòng cũng trùng xuống.Nếu Hồng Quân mất đi năng lực kiềm chế ma linh, chỉ với nguyên tố pháp tắc của mình, việc đối phó Ma linh chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Hồng Quân dường như nhìn thấu tâm tư của hắn, mở to mắt nói:
“Ngươi tuyệt đối không được làm như vậy!”
Tử Dạ Thương Long lạnh nhạt cười:
“Từ lúc Loạn Thần và Tử Thần phát ra Chủ thần lực, Tam đại Chủ thần đã hoàn toàn biến mất.Ta cũng không có ý định tranh đoạt Nguyên Thủy Thần Thiên Bảng.Hắn đã từng coi thường ta, hôm nay vì Nguyên Thủy vũ trụ, ta cũng nên ra tay.”
Hồng Quân chau mày, bất diệt phách thể còn chưa hồi phục, thậm chí không thể động thủ, chỉ có thể khuyên can Tử Dạ Thương Long nhưng không thể thốt nên lời.
Tử Dạ Thương Long nhìn sâu vào Hồng Quân, nói:
“Từ nay về sau, Nguyên Thủy vũ trụ sẽ không còn Tứ đại Chủ thần nữa, nhưng thay thế chúng ta sẽ là những người chưởng khống tinh tú thế giới…Cuối cùng các ngươi cũng có thể đón nhận vũ trụ rộng lớn vô ngần!”
Nói xong, Tử Dạ Thương Long hóa thành một đạo tử sắc lưu quang, xuất hiện trước mặt ma linh khổng lồ.
Loạn Thần sắc mặt âm trầm, có vẻ như đã bị thương sau đòn tấn công của Hồng Quân.Thấy Tử Dạ Thương Long xuất hiện, hắn cười lạnh:
“Sao…ngươi đã chuẩn bị chết?”
Tử Dạ Thương Long ánh mắt sắc bén:
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao? Vũ trụ này không còn Tứ đại Chủ thần, chúng ta nên thoái vị.”
“Ngươi có ý gì?” Loạn Thần phẫn nộ hừ lạnh, ma linh dường như cũng bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của hắn, gầm rú không ngừng.
Tử Dạ Thương Long mắt hổ uy nghiêm, hình như có tinh quang hiện lên, nói rõ từng chữ:
“Hao phí Chủ thần lực, bỏ đi Chủ thần vị, ngươi có nghĩ tới sẽ nhận được gì chưa?”
Loạn Thần đột nhiên cười điên cuồng:
“Ta chưa từng nghĩ đến, chỉ cần có thể giết chết các ngươi, dù mất đi Chủ thần vị, ta vẫn còn Âm Vương Thất Sát Trùy, ta vẫn là cường giả tuyệt đối trong vũ trụ!”
Tử Dạ Thương Long hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói:
“Xem ra, Âm Vương Thất Sát Trùy đã ăn mòn tâm trí ngươi.Nếu Tam đại Chủ thần đã phóng thích Chủ thần lực, nếu ta còn như con rùa rụt cổ chẳng phải là trò cười cho Tứ đại Chủ thần sao!”
Đột nhiên, quanh thân Tử Dạ Thương Long tỏa ra một loại quang hoa rực rỡ, bao phủ phương viên ngàn thước.Cỗ lực lượng này rung chuyển cả Bát Thần vũ trụ, hình thành một không gian độc lập.Trong không gian này, tất cả Hỗn Độn vô tri trong nháy mắt diễn hóa thành các nguyên tố lực lượng khác nhau, hội tụ quanh Tử Dạ Thương Long.
Loạn Thần biến sắc:
“Chủ thần lực?!”
Đôi mắt Tử Dạ Thương Long hình như có thanh quang bắn ra, trầm giọng nói:
“Chủ thần vị…Nguyên Thủy Thần Thiên Bảng, đối với ta mà nói chẳng là gì, ta tình nguyện hủy đi tu vi đổi lấy sự bình yên cho Nguyên Thủy vũ trụ!”
“Ngươi điên rồi!” Loạn Thần hét lớn.
“Ngươi mới điên, nếu không phải do Âm Vương Thất Sát Trùy, ta nghĩ ngươi hôm nay hẳn là đứng trên lập trường của Đại Thần Thiên Giới, không phải như Chiến Thần và Loạn Thần, vì cảnh giới cao hơn mà bỏ đi tất cả.”
Quang hoa rực rỡ hình thành từng đạo sóng chưởng hoa mỹ, đan xen vào nhau.Từ xa nhìn lại như một đóa sen đang nở, dưới sự điều khiển của Tử Dạ Thương Long, nguyên tố lực lượng kia hội tụ từ trên trời thành một vòng tròn trắng tuyết, bên trong điện mang lẹt xẹt như lưỡi rắn độc không ngừng thò ra thụt vào.
Tử Dạ Thương Long mặc dù giống Tần Vũ có thể điều khiển Bát đại nguyên tố pháp tắc, nhưng bản chất khác nhau.Sau khi trảm sát Nguyên tố pháp tắc chi thần, Tần Vũ có thể tự nhiên vận dụng bất kỳ loại nguyên tố lực lượng nào lên tới trạng thái cực hạn.Tử Dạ Thương Long không có năng lực này, dù phóng thích Chủ thần lực cũng không thể.
Cho nên hắn tập trung toàn bộ tinh lực lên Lôi nguyên tố pháp tắc, quang liên huyến lệ kéo thân thể hắn bay lên.Tử Dạ Thương Long đứng ngạo nghễ trên không như một thiên thần, uy nghiêm vô cùng.Vòng tròn ánh sáng do lôi nguyên tố hình thành không ngừng mở rộng, từ xa trông như một thanh trường kiếm trắng tuyết, điện mang lưu chuyển phát ra tiếng sấm trầm.
Loạn Thần giận dữ quát:
“Ngươi muốn đánh cược mạng sống? Được, ta chiều ngươi!”
Ma linh gầm rú hung hãn xông tới, sát khí cuồn cuộn như biển gầm.

“Không ổn…lực phòng ngự của Bàn Cổ Phiên sắp biến mất!”
Cổ Bàn mồ hôi nhễ nhại, huy động Bàn Cổ Phiên.Từng sợi tơ đen đan vào nhau phòng ngự đã bị thanh sắc thảm quang kia phá tan, linh hồn Cổ Bàn không thể chịu đựng nổi cảm giác như bị xé ra thành từng mảnh, cố gắng trì hoãn thời gian.
Đột nhiên, ảo ảnh Tử Thần từ trong sương mù dày đặc xông đến, thanh sắc thảm quang hướng tới Cổ Bàn.
Cổ Bàn kinh hãi, vì muốn Tần Vũ không bị quấy nhiễu nên không thể lui vào Bàn Cổ thế giới.Với cường độ công kích linh hồn này, linh hồn hắn sẽ bị phá nát.Bàn Cổ Phiên phóng thích phá toái hư không chi lực cản lại thế công của Tử Thần, một mặt nhanh chóng lui về phía sau.Bát Thần vũ trụ đã tiến hóa như Nguyên Thủy vũ trụ, tốc độ của Cổ Bàn bị hạn chế.
“Lục Mai Quang Lao!”
Sáu đạo quang hoa bao vây lấy Cổ Bàn.Linh hồn trong Bàn Cổ thế giới rung động, cảm giác như bị giam cầm.
“Không xong!” Cổ Bàn thầm kêu, quang hoa Bàn Cổ Phiên mờ dần, bị Tử Thần áp chế.
Tử Thần gầm nhẹ, chậm rãi tiến tới gần Cổ Bàn, thân thể bao phủ Hỗn Độn vật chất kết dính, đáng sợ vô cùng.
Cổ Bàn thần sắc đại biến, lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ tất cả đã kết thúc?!”

Lấy Thiên nguyên tố pháp tắc làm trung tâm, sáu nguyên tố pháp tắc còn lại đã dung hợp hoàn mỹ, chỉ có Trạch nguyên tố pháp tắc chưa tiến triển.
Tần Vũ nhắm mắt, tập trung tinh thần điều khiển bát đại nguyên tố pháp tắc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Đây là thời khắc mấu chốt.Trạch nguyên tố lực lượng màu xám phù động phía trên thanh sắc quang cầu của Sơn nguyên tố pháp tắc, muốn dung hợp nhưng bị bài xích, chưa tìm được phương pháp dung hợp hoàn mỹ.
Tần Vũ hít sâu, thầm nghĩ:
“Không hổ là Hỗn Độn vật chất, diễn hóa Nguyên tố lực lượng thâm ảo như vậy, chỉ cần sơ suất sẽ bị Bát đại nguyên tố pháp tắc phản phệ.”
Song thủ phất động, Trạch nguyên tố pháp tắc biến ảo thành từng chấm quang hoa nhỏ li ti thấm vào mặt ngoài quang cầu Sơn nguyên tố pháp tắc, tốc độ dung hợp chậm hơn.
Tình hình của Hồng Quân và Cổ Bàn Tần Vũ đã cảm nhận được nhưng không thể làm gì khác.

☀️ 🌙