Đang phát: Chương 536
Vốn dĩ, Sở Vân không muốn đôi co với hạng người như hắn, giữ thái độ của bậc trưởng bối hơn đời.
Thái độ dứt khoát của hắn càng cho thấy sự coi thường đối với những lời lẽ ngông cuồng của Thượng Quan Thiên Dực.
– Cái gì?
Thượng Quan Thiên Dực tức giận gào lên.
– Ngươi giỏi lắm, ta chơi với ngươi tới cùng.Năm ngàn năm trăm!
– Năm ngàn tám trăm!
Sở Vân đáp trả ngay lập tức.
– Sáu ngàn!
Thượng Quan Thiên Dực hét lớn.
– Sáu ngàn hai trăm.
Sở Vân chậm rãi bám theo.
– Đáng ghét, nếu không phải trước đó ta đã mua nhiều thứ, thì làm gì đến lượt ngươi ở đây mà vênh váo? Ngươi là ai, dám xưng tên ra không?
Thượng Quan Thiên Dực lớn tiếng gào thét.
Kênh đấu giá bỗng chốc im lặng.Sở Vân vốn không muốn trả lời, tranh cãi với loại công tử bột này chỉ làm hạ thấp giá trị bản thân.
– Sao? Giờ sợ rồi à? Lo lắng? Nghĩ đến gia thế của ta? Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gọi ta một tiếng “ông nội”, biết đâu tâm trạng ta tốt lên, còn có thể tha cho ngươi.
Thấy Sở Vân im lặng, Thượng Quan Thiên Dực càng thêm kiêu ngạo, không thèm để Sở Vân vào mắt.
Hắn tiếp tục la lối om sòm, nhưng Sở Vân vẫn không hề phản ứng.Thực tế, trong kênh đấu giá chỉ còn tiếng gào thét của hắn.
– Chờ chút, ngươi không phải trốn rồi chứ? Thằng nhát gan, cút ra đây cho ta!
Thượng Quan Thiên Dực càng mắng càng giận, tâm trạng tệ hại vô cùng.
Vừa nghĩ đến việc Sở Vân có thể đã bỏ trốn, mà bản thân lại không biết rõ tình hình để truy đuổi, hắn càng thêm bực bội.Cuối cùng trút giận lên những người khác, oán hận chửi bới:
– Hừ! Phiên đấu giá còn tiếp tục hay không? Mau tiếp tục đi.Ta còn chờ lệnh bài thông hành vào Thành Cổ.
– Vâng, vâng, Thượng Quan công tử đừng nóng.Tiếp theo đây là một vật phẩm, chính là lệnh bài thông hành vào Thành Cổ.Nó cho phép người đi qua cửa Thành Cổ, tiến vào Điện Cổ Sa Nhãn.Nếu không có nó, dù đến được Sa Nhãn, người cũng chỉ có thể đứng nhìn di tích nằm sâu trong Thành Cổ mà thôi.Hiện tại, lệnh bài thông hành Thành Cổ được bán với giá khởi điểm tám trăm.
– Chín trăm.
– Một ngàn.
– Một ngàn hai trăm.
…
Giá liên tục tăng cao, nhanh chóng đạt đến một ngàn tám trăm.
– Một ngàn chín trăm!
Thượng Quan Thiên Dực hét lớn, đây là mức giá dự định của hắn.
– Hai ngàn.
Sở Vân chậm rãi ra giá.
Khoảnh khắc đó, tất cả đều im lặng.Nhiều người kinh ngạc.Hóa ra người bí ẩn dám đắc tội với Thượng Quan Thiên Dực vẫn còn ở đây?
Và càng có nhiều người chờ đợi phản ứng của Thượng Quan Thiên Dực.
Quả nhiên, ngay sau đó, kênh đấu giá rung lên dữ dội, truyền đến tiếng gào giận dữ của Thượng Quan Thiên Dực:
– Được! Tốt! Hóa ra ngươi vẫn chưa trốn, quyết tâm đối đầu với ta! Ta rất tò mò, ngươi còn sống được bao lâu?
Sở Vân vẫn im lặng không đáp.
Đây là lần đầu tiên Thượng Quan Thiên Dực bị người khác coi thường.Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng gặp phải chuyện như vậy, tức giận giậm chân:
– Ngươi xong rồi, ngươi chết chắc rồi! Ta sẽ lột da ngươi, dùng roi quất, rắc muối lên vết thương đầm đìa máu trên người ngươi.Đến lúc đó, ngươi sẽ biết, đắc tội ta là điều kinh khủng nhất trong cuộc đời ngươi!
Sở Vân khinh thường bỏ ngoài tai những lời lẽ điên cuồng của hắn.Tiếp tục ra giá, giành được ba lệnh bài thông hành Thành Cổ, tiêu hết bốn ngàn chín trăm tám mươi tám.
– Thượng Quan Thiên Dực công tử muốn giết người.Mau trốn về hướng đông nam, nhanh lên.Đây là sự giúp đỡ lớn nhất mà chúng ta có thể làm cho ngươi.
Nhân viên tiếp đón khẽ nhắc nhở Sở Vân trong lúc giao dịch.
– Được.Ta sẽ nhớ kỹ.
Sở Vân gật đầu với anh ta, rồi bay thẳng lên trời, hướng về phía đông nam.
– Ồ, cứ tưởng là người thông minh lắm.
Nhìn theo bóng Sở Vân khuất dần, nhân viên tiếp đón lắc đầu, cười lạnh.
– Ngươi trốn không thoát đâu.Một du hiệp nhỏ bé mà tưởng có thể thoát khỏi tay ta? Sau khi bắt được ngươi, ta sẽ xé xác ngươi thành tám mảnh, lột da, cạo từng chút thịt trên xương cốt, để ngươi đau đớn kêu gào mà chết!
Không lâu sau khi Sở Vân rời đi, Thượng Quan Thiên Dực dẫn theo một đám người, vừa chửi rủa, vừa cầm một la bàn yêu binh trong tay, nhanh chóng đuổi theo về phía đông nam.
– Hả? Sao la bàn không chỉ hướng? Yêu binh này hỏng rồi!
Bay đến giữa sa mạc hoang vu, Thượng Quan Thiên Dực phát hiện la bàn không hoạt động, liền chửi ầm lên.
– Thiếu chủ, giờ chúng ta phải làm gì?
Một thuộc hạ hỏi ý kiến.
– Chia nhau ra đuổi theo! Ai có tin tức, lập tức bắn tín hiệu.Ta thề phải giết chết hắn, cho hắn biết cái giá phải trả khi dám xúc phạm ta!
Thượng Quan Thiên Dực sát khí đằng đằng.
– Rõ, thiếu chủ!
Đám người tản ra, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
– Tự nhiên ngu xuẩn tách ra.Không biết ngươi có não không vậy?
Trên cồn cát vốn không một bóng người, bỗng hiện ra hình dáng của Sở Vân.
Thái độ của hắn càng khiến Thượng Quan Thiên Dực thêm phẫn nộ.
– Ngươi một du hiệp nhỏ bé chẳng khác nào con kiến hôi, mà cũng dám chống đối ta! Hôm nay ta phải nghiền xương cốt ngươi thành tro bụi! Tấn Ảnh Độc Hạt!
Hắn đứng trên cao nhìn xuống, một ngón tay chỉ về phía Sở Vân.
Lập tức, một bóng đen nhỏ bằng bàn tay bắn ra, tốc độ cực nhanh, lặng lẽ không một tiếng động lao về phía Sở Vân.
Ngay lập tức, Sở Vân cảm thấy một luồng khí tức u ám tàn nhẫn, liền tập trung tinh thần cao độ.Bất kể hắn né tránh thế nào, bóng đen kia vẫn bám theo sát nút.
Yêu thú Tấn Ảnh Độc Hạt là sản phẩm đặc biệt của Đôn Hoàng quốc, những nơi khác không có.Trong các loài bọ cạp, nó vô cùng đặc biệt.Toàn thân đen kịt như mực, chỉ bằng bàn tay, có thể trôi nổi, bay lượn trong không khí, tốc độ cực nhanh.
Đây là một yêu thú chuyên dùng để ám sát.Tuy rằng chỉ có tư chất thượng đẳng, tu hành đến cấp Linh Yêu, nhưng lại nổi tiếng trong giới sát thủ, không ít cường giả đã chết vì nọc độc của nó.
Chỉ là hiện tại, Tấn Ảnh Độc Hạt bị Thượng Quan Thiên Dực ngốc nghếch công khai thả ra, tính nguy hiểm giảm đi một nửa.
– Tăng Quang Thiêm Thải Đại Long Văn!
Sở Vân rút mạnh Túy Tuyết Đao ra, bước lên phía trước một bước, vung đao chém xuống.
“Ầm” một tiếng, rồng gầm, đất rung, tuyết bay tán loạn, đao khí cuồn cuộn như tuyết lở trên Thiên Sơn, hoàn toàn bao phủ lấy Tấn Ảnh Độc Hạt.
Khả năng phòng ngự của Tấn Ảnh Độc Hạt không mạnh, chỉ cầm cự được nửa nhịp thở, liền rên rỉ một tiếng, bị ánh đao chém thành tro bụi.
– Cái gì?!
Thượng Quan Thiên Dực kinh hãi tột độ.Hai mắt hắn trợn tròn, không còn vẻ ngông cuồng tự đại như trước, ngón tay run rẩy chỉ vào Sở Vân.
– Đây là Túy Tuyết Đao! Ngươi là Tiểu Bá Vương!
