Chương 535 Giết chết.

🎧 Đang phát: Chương 535

Mấy ngày nay, áp lực kéo dài khiến Trần Mộ thay đổi hẳn, không còn vẻ thờ ơ mà trở nên mạnh mẽ, đầy nguy hiểm.Hắn giờ đây nắm trong tay sức mạnh lớn, khiến sự nguy hiểm càng tăng cao.
Thực tế, Trần Mộ có đủ lý do để san bằng thành phố Ba Môn, bởi nơi này thuộc về Thương Lan.Hắn vốn không có thù oán gì với Thương Lan nhưng lại bị ép đến bước đường này, nên khó tránh khỏi tức giận.Người thường sẽ nhẫn nhịn khi chưa đủ sức mạnh, nhưng Trần Mộ thì khác.
Thương Giang Quân đã bị Trần Mộ tiêu diệt, dù liên quân ba cánh có thoát được khỏi rừng cây cũng không thể đuổi kịp.Hiện tại, trong khu vực này không còn đối thủ nào khiến Trần Mộ phải dè chừng như Thương Giang Quân nữa.
Nếu không có gì cản trở, Trần Mộ đã có thể nhanh chóng đi qua thành phố Ba Môn, tìm chỗ nghỉ ngơi.Nhưng sự cố bất ngờ của đội ngũ đã khiến cơn giận dồn nén bùng nổ.
Trần Mộ không phải người nóng nảy, ngược lại, những người xung quanh như Ba Cách Nội Nhĩ thấy hắn khá dễ tính.Tuy nhiên, khi người hiền lành nổi giận thì sẽ rất đáng sợ.
Không thể diễn tả hết sự phẫn nộ trong lòng Trần Mộ, nhưng nó không khiến hắn mất lý trí mà còn tỉnh táo hơn.Nhanh chóng cân nhắc tình hình địch ta, hắn quyết định để lại một món quà lớn cho Thương Lan!
– Các ngươi…từ đâu đến?
Sắc mặt của gã trẻ tuổi dẫn đầu tái mét.
Hắn là cháu của Thương Lan nên mới được ngồi vào vị trí quan trọng này.Tuổi trẻ mà địa vị cao, khó tránh khỏi kiêu ngạo.Khi nhận được tin báo có người ngang ngược bay trong phạm vi thành phố Ba Môn, hắn không nói nhiều mà dẫn quân đến chặn lại.
Nhưng giờ hắn hối hận rồi, hối hận vì đã mang quá ít quân.Tuy nhiên, trước mặt mọi người, hắn không thể lùi bước, điều đó còn khó chịu hơn cả chết.
Đội ngũ này quá đáng sợ! Với tư cách cháu của Thương Lan, hắn rất quen thuộc với Thương Giang Quân.So sánh hai bên, hắn nhận ra đội ngũ này không hề kém cạnh Thương Giang Quân.Điều này khiến hắn cảnh giác cao độ.Thương Giang Quân là quân đoàn hắc đạo số một, lực lượng vũ trang mạnh nhất của Bắc Vọng Châu, nay lại xuất hiện một đội quân tương đương thì thật đáng kinh hãi!
– Ngươi là ai?
Trần Mộ hỏi với giọng lạnh lùng.
Thấy đối phương chưa động thủ, gã trẻ tuổi lấy lại dũng khí, hừ lạnh:
– Ta là Tổng thống lĩnh Thương Phong của thành phố Ba Môn.Các ngươi là người phương nào? Theo thủ tục, các ngươi phải chấp nhận kiểm tra.Nếu phản kháng sẽ bị coi là kẻ địch của Bắc Vọng Châu.
Hắn ngồi ở vị trí này vài năm, lời nói ra cũng có chút khí thế.
Đám tạp tu quan sát xung quanh nghe vậy liền tản ra.Đùa à, xem náo nhiệt thì được, nhưng vì xem náo nhiệt mà mất mạng thì không đáng.Bọn tạp tu này đều là những kẻ khôn ngoan, vừa nhìn Mộc Tự Doanh liền biết không phải hạng dễ xơi, dây vào chúng chỉ rước họa vào thân.
– Thương Phong?
Ánh mắt Trần Mộ sắc lại:
– Ngươi là người của Thương Lan?
– Láo xược!
Thương Phong giận tím mặt:
– Tên của đại nhân mà ngươi cũng dám gọi sao? Hừ, ta là cháu ruột của đại nhân!
Liếc thấy một đội tạp tu đang bay tới, hắn yên tâm hơn hẳn, nghiêm nghị quát:
– Mau hạ xuống đất, chấp nhận kiểm tra! Nếu phản kháng, giết chết không cần luận tội!
– Giết chết không cần luận tội ư?
Trần Mộ cười khẩy, khí lạnh tỏa ra, giọng nói lạnh lùng:
– Giết chết toàn bộ bọn chúng!
Mộc Tự Doanh đã sẵn sàng chiến đấu, Trần Mộ vừa dứt lời, họ liền động thủ!
Đám tạp tu đầu óc đơn giản, mấy ngày nay bị Thương Lan làm cho chật vật nên đã sớm kìm nén lửa giận.Giờ ra tay liền không chút nương tình.
Tiếng rít xé gió của Thoát Vĩ Toa như sóng dữ gào thét, cuốn theo mọi thứ trên đường lao về phía tạp tu.Mục tiêu của họ đều là những điểm yếu trên cơ thể.Với những đội viên đội thứ ba, yêu cầu sai số bắn trong ba nghìn mét không được vượt quá một centimet, thì khoảng cách này chẳng khác nào nhắm mắt cũng bắn trúng! Họ đều chọn tần suất bắn cao nhất rồi điên cuồng xả đạn.
Cuộc tấn công bất ngờ khiến tạp tu phía trước bối rối.Bọn chúng không ngờ đối phương lại dám tấn công!
Những người này điên rồi sao? Không sợ Thương Lan đại nhân ư?
Đám tạp tu đầu óc rối loạn, lại phát hiện đồng bọn bên cạnh bỗng nhiên phun ra những đóa máu ở yết hầu, mi tâm, tim, rồi tối sầm mặt lại, suýt ngất đi!
Thương Phong thảm nhất, hắn đứng phía trước nên hứng chịu công kích dữ dội nhất.Tạp tu của Mộc Tự Doanh trút hết hận thù lên người hắn, biến hắn thành cái sàng với hàng trăm lỗ máu không ngừng tuôn ra.Hắn trừng mắt nhìn những kẻ trước mặt một cách khó tin.
Mỗi đội viên Đội thứ ba đều dành cho hắn một đòn!
Bọn tạp tu tác oai tác quái ở địa phương, hàng ngày huấn luyện sơ sài, không có kinh nghiệm chiến đấu, lập tức trở nên hỗn loạn.Một tên hét lên:
– Chạy đi!
Tất cả quay người bỏ chạy.
Nhưng khi quay lại, họ kinh hoàng phát hiện phía trước đã bị giăng kín bởi những ngọn lửa.Những ngọn lửa màu đỏ thẫm chỉ bằng ngón tay cái, nhưng số lượng vô cùng lớn, tạo thành một bán cầu dày đặc, chặn kín đường rút lui.
Đám tạp tu cuống cuồng bỏ chạy, nghĩ rằng năng lượng hộ thân có thể bảo vệ mình.Trong mắt họ, những ngọn lửa nhỏ bé này chẳng là gì so với đám người điên đáng sợ phía sau! Bọn họ bỏ chạy tán loạn, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: rời khỏi nơi này càng xa càng tốt!
Đám tạp tu kéo đến có khoảng một ngàn người, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả bọn họ chỉ biết trợn mắt há hốc mồm.
Thương Phong đại nhân chết rồi! Bọn kia là kẻ địch!
Tên tạp tu dẫn đầu ngơ ngác nhìn đối phương, đầu óc ong ong.Hỏa lực mạnh mẽ như vậy, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy! Đám gia hỏa gió chiều nào theo chiều ấy.Hắn giật mình, lập tức tỉnh táo lại, gào lớn:
– Rút lui! Mau rút lui!
Thực lực đối phương quá mạnh, hai bên hoàn toàn không cùng đẳng cấp! Không thể đánh!
Nhưng hắn chưa kịp dừng lại thì một luồng sóng kỳ dị truyền đến.
Bụp!
Tiếng vỡ vụn của hàng ngàn lồng năng lượng tập trung cùng một chỗ, nghe vào tai tên tạp tu này như tiếng gọi hồn! Mặt hắn tái mét, đáng chết! Tạp phiến sóng âm!
Đám tạp tu quan sát xung quanh cũng kinh hãi! Sóng âm tạp! Nhiều sóng âm tạp như vậy! Những kẻ còn có ý định khác lập tức lùi lại.Đội quân không rõ lai lịch này có hỏa lực quá kinh khủng!
Những người ở đây đều biết giá trị của tạp phiến sóng âm, nhưng ai cũng biết nó đắt đỏ.Họ chưa từng nghe nói có đội ngũ nào trang bị tạp phiến sóng âm cho toàn bộ vài trăm người! Hơn nữa, uy lực của những sóng âm tạp này còn vượt xa những loại mà họ từng thấy.
Các thủ lĩnh của một vài tạp tu đoàn trong số những người quan sát xung quanh mắt đỏ ngầu.Họ biết dù bán hết mọi thứ trong đoàn cũng không đủ để trang bị một đội sóng âm như vậy! Nhưng dù thèm khát đến mấy, họ cũng không dám xông lên cướp đoạt.
Họ nhận ra, những kẻ không rõ lai lịch này vẫn chưa dùng hết sức.Nếu ai dám đục nước béo cò, sẽ phải hứng chịu đòn sấm sét.
Quả nhiên, một âm thanh như sấm rền vang lên:
– Tấn công!
Một Thiết Giáp Cự Nhân, dẫn theo một đám Thiết Giáp Cự Nhân khác, mỗi tên đội một lồng năng lượng hình dùi nhọn kỳ dị, như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, ra sức tấn công đội tạp tu.
*Thiết Giáp Cự Nhân=người khổng lồ hình dáng giống cái tháp bằng sắt
[Hi điểu va chạm]
*một loại tạp ở chương 315
Ầm!
Máu thịt tung tóe, tay chân gãy bay loạn, tiếng va đập khiến tim người ta thắt lại! Tiếng kêu thảm thiết của đội tạp tu đóng quân ở thành phố này hoàn toàn chìm trong tiếng va chạm không ngừng bên tai.
Nơi này thực sự đã trở thành địa ngục!
Giữa đội ngũ tạp tu xuất hiện một khu vực trống không rộng chừng hai mươi mét.Tất cả tạp tu trong khu vực này đều bị nghiền nát thành từng mảnh rồi văng vào những người xung quanh.
Tiếng nôn mửa của đám tạp tu quan sát xung quanh vang lên không ngớt.Họ chưa từng nghĩ thế giới này lại có cuộc tấn công khủng khiếp đến vậy!
Không một tạp tu nào bị tấn công còn giữ được thân thể nguyên vẹn.Trên người những người xung quanh cũng vương vãi đủ loại nội tạng, máu thịt.Điều này trở thành ác mộng cả đời không thể xóa nhòa của vô số người.
Trong đôi mắt tam giác của Tang Hàn Thủy, tia sáng hung ác lóe lên.Hắn vốn không phải kẻ khoan dung, bị người làm cho thê thảm như vậy, lửa giận tích tụ từng chút một trong lòng, và hôm nay đã hoàn toàn bộc phát.
Xung quanh hắn, hàng trăm quả bạo đạn to bằng nắm tay lơ lửng một cách yên bình, nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm vô cùng mãnh liệt trong đó.Hắn dang rộng hai tay, thân thể giãn ra như chim lớn giương cánh.
Chớp mắt, đôi mắt tam giác trở nên trống rỗng.Cùng lúc đó, những quả bạo đạn màu đỏ thẫm xung quanh hắn chuyển sang màu trắng rực.Rồi hắn khép hai tay lại, bạo đạn hóa thành màu lửa trắng như bị hút lại, nhanh chóng tập hợp ở khoảng giữa hai tay hắn.Chỉ khoảng nửa khắc, một quả bạo đạn hơi trong suốt xuất hiện trước hai tay hắn.Nếu nhìn kỹ, có thể thấy bên trong bạo đạn này còn có lõi màu trắng sữa.
[Bạo đạn.Song hạch] !
Ánh mắt Tiếu Ba rất chăm chú.Nếu tháo mặt nạ của hắn ra, có thể thấy mặt hắn đầy mồ hôi.Xung quanh hắn có ba mươi sáu đường Tiểu Tự Ba Luân, và hai tay hắn vô cùng linh hoạt bay lượn trên những đường này.
*Tiểu Tự Ba Luân: bánh xe nhỏ đang quay.
Rất nhanh, trước mặt hắn đã tập hợp chín đường Tiểu Tự Ba Luân! Đây đã là trình độ cao nhất của hắn.Nếu không lên tới thất cấp, hắn căn bản không có sức dùng chiêu này.
Từ lúc bắt đầu hoàn thành, chiêu này cũng là lần đầu tiên xuất hiện trước mặt người đời.
Chín đường Tiểu Tự Ba Luân tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh.Mỗi đường ánh sáng quay vòng trên Tiểu Tự Ba Luân thu hút ánh mắt của mọi người khiến họ không thể rời đi.Trong tích tắc chín đường Tiểu Tự Ba Luân tập hợp cùng một chỗ, “kim đồng hồ” trên mỗi Tiểu Tự Ba Luân quay điên cuồng, nhưng theo một đường quang mang tối tăm hiện lên thì chín đường “kim đồng hồ” lại cùng một nhịp.Lập tức chín Tiểu Tự Ba Luân biến mất, một cái Tiểu Tự Ba Luân đường kính nửa thước xuất hiện trước mặt Tiếu Ba.
[Cửu Luân chôn vùi]
Mộc doanh song ma đồng thời hoàn thành đòn mạnh nhất của bọn họ.

☀️ 🌙