Đang phát: Chương 533
Tiểu lão nghe Hàn Lập nói vậy thì cười trừ, vội vàng gật đầu, chỉnh lại hướng đi, rồi nhằm hướng đông mà bay tới.Hàn Lập thong thả theo sau, dáng vẻ cực kỳ nhàn nhã.
“Tiền bối dung mạo lạ quá, không biết tôn tính đại danh là gì? Trước đây ngài bế quan ở đâu? Có lẽ vãn bối đã từng nghe danh tiền bối rồi chăng?” Hoàng Minh Lễ liếc trộm Hàn Lập, dè dặt hỏi han.
“Ta họ Lệ, trước kia bế quan tại một động phủ, vừa mới xuất quan sau khi Kết Đan.Hoàng đạo hữu chưa từng gặp ta cũng là chuyện thường tình.” Hàn Lập tất nhiên không thật thà khai báo, tùy tiện đáp lời.
Lời này của Hàn Lập không chút sơ hở, tuy Hoàng Minh Lễ có chút nghi ngờ nhưng ngoài miệng vẫn liên tục chúc mừng.Sau đó hắn cũng thú thật là chưa từng nghe qua danh hào của Hàn Lập, đồng thời không ngừng than ngắn thở dài, cung cấp cho Hàn Lập một số tin tức mới nhất về cuộc chiến giữa tu sĩ và yêu thú, dường như hắn cho rằng tiền đồ của nhân loại đang rất ảm đạm.
Nghe hắn thao thao bất tuyệt, dù Hàn Lập không nói nhiều, nhưng cũng phần nào nắm rõ được tình hình hiện tại.
Trong nửa tháng sau đó, không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Hàn Lập cùng tiểu lão thuận lợi đến được một hòn đảo nhỏ vô cùng bình thường.Đảo chỉ rộng hơn trăm dặm, linh khí loãng đến đáng thương, ngoài một ít cây cối thì phần lớn là nham thạch xám xịt.Loại đảo này ngoài biển khơi đúng là không hiếm.Xem ra, chọn nơi này để ẩn giấu phường thị bí mật quả là cao kiến.
Dù vậy, khi còn cách đảo nửa ngày đường, hai người Hàn Lập đã bắt đầu thi triển ẩn nặc thuật, thu liễm chân nguyên.Đây cũng là yêu cầu của chủ nhân phường thị.Khi ấy, Hàn Lập nghe Hoàng Minh Lễ khẩn cầu, không nói một lời mà lặng lẽ làm theo, khiến lão giả vô cùng cảm kích.Dù sao thì tu sĩ Kết Đan kỳ thường cao ngạo, khó mà sai khiến.
Giờ phút này, Hoàng Minh Lễ lượn một vòng trên đảo rồi đáp xuống một khu loạn thạch.Hàn Lập thấy vậy, ánh mắt khẽ lóe lên.Nếu hắn không nhìn lầm, nơi này hoàn toàn không có cấm chế.Chẳng lẽ…?
Ngay khi nghi vấn vừa nhen nhóm trong lòng Hàn Lập, Hoàng Minh Lễ đã đứng trước một tảng đá lớn, thuần thục gõ nhẹ lên đó ba cái.Một lát sau, tảng đá mở ra một động khẩu đen ngòm.Hoàng Minh Lễ lập tức tiến lên, thấp giọng nói vài câu gì đó rồi quay đầu lại, hướng lên không trung gọi lớn: “Lệ tiền bối, chính là ở đây, chúng ta vào thôi!”
Hàn Lập lạnh lùng gật đầu, từ trên cao đáp xuống.
Bên trong động đá là một cầu thang dốc thoải dẫn xuống, bên cạnh là một lão giả áo xám râu tóc bạc phơ, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.”Hoan nghênh tiền bối đến với phường thị của chúng tôi.Hy vọng tiền bối có thể tìm được thứ mình cần ở đây.” Lão giả thấy Hàn Lập đến liền cười nói, không hề kiêu ngạo cũng không nịnh bợ.
“Hy vọng vậy!” Hàn Lập nhàn nhạt đáp, cất bước đi xuống.Lúc này Hàn Lập đã hiểu, nếu nơi này linh khí dị thường, rất có thể sẽ dẫn dụ yêu thú tới, nên họ không bố trí cấm chế, mà xây dựng cứ địa dưới lòng đất.
Đi theo cầu thang một đoạn ngắn, trước mắt Hàn Lập bỗng bừng sáng.Đó là một thế giới rộng lớn, động khẩu cao chừng năm sáu trượng, được tạo nên bằng Thạch Hóa thuật và chống đỡ bởi những cột đá màu xanh.Giữa động là những thạch ốc nhỏ bày bán đủ loại hàng hóa.Hơn trăm tu sĩ đang giao dịch tấp nập.
“Lệ tiền bối, tầng này là nơi giao dịch các loại hàng hóa thông thường.Nếu cần mua dược liệu trân quý thì phải xuống tầng dưới.” Hoàng Minh Lễ chỉ về phía một cầu thang bên cạnh cột đá xanh giải thích.
“Nếu ta cần tin tức về sào huyệt của yêu thú cấp cao thì nên tìm ở đâu?” Hàn Lập liếc nhìn hang đá một lượt, không vội vã đi ngay mà hỏi.
Hoàng Minh Lễ nghe vậy thì rùng mình, mặt lộ vẻ nghi ngờ, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, quen thuộc đáp: “Việc này còn tùy thuộc vào cấp bậc yêu thú.Nếu là yêu thú cấp năm hoặc cấp sáu thì cứ xuống dưới tìm Thính Phong Các.Họ có thông tin về một số dị bảo và cao giai yêu thú để chư vị đạo hữu có bản lĩnh đi tìm.Nếu là yêu thú cấp cao hơn thì họ không có, chỉ có thể chờ tin tình báo từ các tiền bối Kết Đan kỳ khác mà thôi.Dù sao thì yêu thú cấp bậc như vậy ở đâu cũng khó mà dò la được.Tiền bối nên tham gia Giao Hoán Hội của tu sĩ Kết Đan kỳ, may ra có chút thu hoạch.”
“Giao Hoán Hội?” Hàn Lập khẽ động, cảm thấy hứng thú.
“Đúng vậy, bình thường chỉ có tu sĩ Kết Đan kỳ mới có nguyên liệu và bảo vật mà tu sĩ Kết Đan kỳ khác cần, nên mỗi khi phường thị mở ra, Hội chủ thường mời rất nhiều tiền bối tới tham dự.Đây là một cuộc trao đổi quy mô nhỏ để mọi người có thể tìm được thứ mình cần, nhiều lúc chủ nhân phường thị cũng mang đồ vật đến.” Hoàng Minh Lễ cẩn thận giải thích.
“Giao Hoán Hội này khi nào bắt đầu?” Hàn Lập không lộ vẻ gì, chậm rãi hỏi.
“Có lẽ Lệ tiền bối còn phải đợi vài ngày, thường thì sẽ bắt đầu vào giai đoạn giữa của phường thị, khi đó tự nhiên sẽ có người đến mời tiền bối.” Lão giả vội vàng bổ sung.
Hàn Lập nghe vậy thì nhíu mày, lộ vẻ trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì.Rồi chợt, hắn nhìn sang Hoàng Minh Lễ nói: “Hoàng đạo hữu, ta muốn một mình tham quan nơi này, chúng ta chia tay ở đây vậy, không cần đạo hữu đi theo nữa.” Hàn Lập không muốn bị người kè kè bên cạnh trong khi tìm Thiên Diệp Lộ, nên không hề khách khí đề nghị.
Lão giả nghe vậy cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, mà còn nở một nụ cười: “Tiền bối nói rất hợp ý vãn bối.Vãn bối cũng muốn đi mua chút nguyên liệu.Vậy xin cáo từ tiền bối, nếu cần gì cứ gọi vãn bối một tiếng là được.” Nói xong, hắn cung kính hành lễ với Hàn Lập rồi chạy đến một dược điếm không xa, xem ra là định xử lý thi thể yêu thú.
Đối phương là một kẻ thông minh, khiến Hàn Lập vô cùng hài lòng.Hắn đảo mắt nhìn xung quanh rồi hướng đến một dược điếm, xem ra cửa hàng này có bán rất nhiều loại nguyên liệu.
Hiện giờ Hàn Lập đang ở trong một gian tĩnh thất nhắm mắt dưỡng thần, nhưng trong lòng có chút bực bội.Ngày đầu tiên đến phường thị, hắn đã đảo qua cả hai tầng, quả nhiên có Bàn Yêu Thảo, nhưng loại sinh trưởng cạnh yêu thú cấp tám thì tuyệt nhiên không ai có.Về phần Thính Phong Các cũng không có tin tức gì về yêu thú trên cấp bảy.Vì vậy, hắn chỉ còn cách đợi Giao Hoán Hội, hy vọng các tu sĩ Kết Đan kỳ kia sẽ có tin tức.
Hai ngày còn lại, hắn quyết định thuê một gian tĩnh thất tiềm tu, xem có thể đột phá bình cảnh được không.Kết quả, tất nhiên là chẳng có tiến triển gì.
“Cốc, cốc!” Tiếng gõ cửa từ ngoài tĩnh thất vang lên.
“Chuyện gì?” Dù đã đoán trước, Hàn Lập vẫn lạnh lùng hỏi.
“Lệ tiền bối, vãn bối phụng mệnh đến mời tiền bối tham gia Giao Hoán Hội, không biết tiền bối có hứng thú không?” Giọng nói ngọt ngào của một cô gái cung kính cất lên.
“Biết rồi, ta sẽ tham gia.” Hàn Lập đứng dậy đi ra.
Bên ngoài, một cô gái áo trắng đang im lặng cúi đầu.Thấy Hàn Lập bước ra, cô gái ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt xinh đẹp động lòng người.Nhưng khi Hàn Lập nhìn thấy khuôn mặt cô gái, trong lòng không khỏi chấn động, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
“Sao lại là nàng? Sao nàng lại ở đây?” Hàn Lập thầm nghĩ.
“Tiền bối, có gì không ổn sao?” Bị Hàn Lập nhìn chằm chằm, gương mặt xinh đẹp kia bỗng ửng đỏ, cúi thấp đầu xuống hỏi nhỏ với vẻ bất an.
“Không có gì, dẫn đường đi!” Hàn Lập nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, nhàn nhạt nói.
Cô gái dù có chút lo lắng, nhưng vẫn thuận theo hắn, nhẹ nhàng xoay người đi trước.Nhìn thân hình cao ráo, đầy đặn trước mặt, lông mày Hàn Lập nhíu lại, vẻ nghi ngờ càng thêm rõ nét.
Đi xuyên qua hai tầng, cô gái dẫn Hàn Lập đến trước một bức tường đá xanh ở một nơi hẻo lánh.Nữ tử nhẹ nhàng ấn vào tường đá, sau một ánh bạch quang, bỗng xuất hiện một cánh cửa đá có rất nhiều phù văn bao quanh!
