Đang phát: Chương 530
– Chuyện tình bên kia đã chuẩn bị như thế nào rồi?
Hoài Thảo Thi dời mắt từ bản thiết kế robot mới sang người chú bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:
– Một năm trước, Hoàng đế đã cho phép con tham gia vào hành động lần này.Con mong chú đừng cản con nữa.
Thân vương Bách Ô, Đại thần Quân vụ của Đế Quốc, nhìn Hoài Thảo Thi với vẻ mặt kỳ lạ, thở dài:
– Mọi thứ đều theo kế hoạch đã định.Cơ quan Tình báo Hoàng gia và Quân Bộ đã phân tích kỹ càng, chắc sẽ không có vấn đề gì.Quan trọng nhất bây giờ là chờ tin tình báo từ vị huyết mạch Anh hùng dũng cảm kia từ Liên Bang.
– Hay là chọn mục tiêu số hai?
Hoài Thảo Thi khẽ cau mày.
– Được thôi.Mục tiêu số hai đang báo cáo công tác ở tinh cầu S1.Theo lịch trình, khoảng một tháng nữa sẽ về Tây Lâm.
Thân vương Bách Ô đáp:
– Lý Thất Phu trốn ở bờ hồ Phí Thành hơn mười năm nay, chắc không ra vũ trụ đâu.Hơn nữa, nếu chọn lão già đó, ta lo hạm đội trung cấp của Tạp Đốn khó mà hoàn thành nhiệm vụ.
– Trong vũ trụ này không có Thần.
Nghe đến tên vị Quân Thần Liên Bang, Hoài Thảo Thi nhíu mày, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, lạnh nhạt nói.
Thân vương Bách Ô hiếm khi phản đối ý kiến của người trẻ tuổi trước mặt:
– Nếu không phải Thần, sao hắn giết được Phụ hoàng giữa hàng ngàn Robot Cận vệ?
Hoài Thảo Thi im lặng.Tiên đế của Đế Quốc bị Lý Thất Phu ám sát ngay trên chiến trường, giữa vòng vây của Sư đoàn Robot Cận vệ Hoàng gia, là một sự kiện kinh hoàng và nhục nhã cho Đế Quốc.Dù căm hận, họ vẫn phải thừa nhận sức mạnh của đối phương.
Sau một hồi im lặng, Hoài Thảo Thi lạnh giọng nói:
– Hoàng đế yêu cầu Quân Bộ và Cơ quan Tình báo Hoàng gia đảm bảo an toàn tuyệt đối cho vị Anh hùng kia, dù phải bỏ nhiệm vụ này!
Thân vương Bách Ô nhíu mày.Kế hoạch trả thù mà Quân Bộ đã chuẩn bị hơn một năm trời, ai cũng không muốn từ bỏ.Nhưng ông hiểu tâm trạng của Hoàng đế.Từ khi Thân vương Mạch Đức Lâm ngã xuống, Cục Hiến Chương Liên Bang đã phá hủy gần hết mầm mống mà Đại sư phạm năm xưa gieo rắc.Vị Anh hùng ẩn nấp trong ngành Tình báo của Quân đội Liên Bang có lẽ là người cuối cùng…
– Hoàng đế nói là phương án dự bị.Kế hoạch cứ tiến hành.Xin ngài ra lệnh cho Quận vương Tạp Đốn chuẩn bị hạm đội của hắn.
Hoài Thảo Thi nheo mắt:
– Giờ phút bọn cẩu huyết Liên Bang cảm thấy thống khổ sắp đến rồi!
Nửa tiếng sau, viên sĩ quan trẻ tuổi với khuôn mặt bình thường này bước lên một chiếc phi cơ cũng hết sức bình thường trong căn cứ bí mật của Quân Bộ.Mái tóc ngắn bị gió lớn thổi rối bời trên sân bay đã được nhét vào mũ quân dụng.
Giống như thân phận cao quý được che giấu dưới vẻ ngoài bình thường của hắn, chiếc chiến thuyền này cũng có vẻ ngoài như một chiếc phi thuyền bình thường, nhưng thực tế là một chiếc phi thuyền vũ trụ thần tốc tiên tiến nhất do Phòng nghiên cứu của Hoàng thất Đế Quốc chế tạo.Chiến thuyền khởi động với tốc độ nhanh nhất, hướng về phía biên thùy tinh vực đầy những luồng không gian loạn lưu.
Ngay khi cất cánh, hắn biến thành một tiểu binh bình thường trong quân đội Đế Quốc, đi theo Hạm đội vũ trụ báo thù, đã được chuẩn bị trong một thời gian dài, thực hiện một nhiệm vụ có vẻ hơi nghịch thiên, nhưng giờ đây lại trở nên vô cùng rõ ràng và chân thật.
Hoài Thảo Thi tháo quân hàm và thiết bị nhỏ trên áo quân trang, cầm tách cà phê thơm ngát, ngồi bên cửa sổ phi thuyền, nhìn những tinh cầu vĩnh viễn trầm mặc, trường tồn vĩnh hằng, hai mắt khẽ nheo lại.
Hắn đã xem qua những tư liệu tinh đồ của Liên Bang trong Cơ quan Tình báo Hoàng gia, nhưng vẫn cảm thấy có chút lạ lẫm, nên tò mò quan sát.Cảm giác này giống như lúc ở Hoàng cung, nhìn Cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang trên màn hình tinh thể lỏng.Vào khoảnh khắc này, viên sĩ quan trẻ tuổi của Đế Quốc chợt nhớ tới, phía sau Giản Thủy Nhi dường như còn có một viên sĩ quan Liên Bang rất trẻ, mà mãi đến bây giờ cũng chưa từng khiến hắn ấn tượng.
Nghe nói người này cùng với cháu nội của Lý Thất Phu được xưng là hai chiến sĩ phi công Robot mạnh nhất của thế hệ trẻ Liên Bang? Hoài Thảo Thi lại nheo mắt, trong lòng có chút tiếc nuối khi nghĩ đến, nhiệm vụ lần này chắc không gặp được hai người này.Không thể tự tay đánh chết một anh hùng chiến đấu của Liên Bang, thật sự là đáng tiếc…
Ngay sau buổi lễ trao giải thưởng Tinh Vân, Hứa Nhạc và Giản Thủy Nhi đứng trên sân khấu lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.Nhiều người chú ý đến điều này và muốn tìm kiếm tung tích của họ.Nhưng trong một đêm hưng phấn gần như sôi trào này, sự chú ý của mọi người đã nhanh chóng chuyển sang những buổi tiệc tối và chiêu đãi công liên tục được tổ chức ở khắp nơi.
Với sự trợ giúp của Máy vi tính Trung ương Liên Bang, Hứa Nhạc nắm rõ như lòng bàn tay kiến trúc bên trong tòa nhà trung tâm Cơ Kim Hội Kiều Trì Tạp Lâm và công tác bảo an bên trong tòa nhà tối nay.Hắn nhẹ nhàng như một con mèo di chuyển bên trong căn nhà quen thuộc, dẫn theo Giản Thủy Nhi, thoải mái tự nhiên trốn tránh mọi ánh mắt, lần lượt xuyên qua từng tầng bảo an, đi vào một cánh cửa dường như đã lâu không sử dụng trong bóng tối bên sườn tòa nhà.
Bàn tay của Giản Thủy Nhi từ đầu đến cuối vẫn bị hắn nắm chặt.Cô nàng tò mò nhìn chằm chằm vào phía sau lưng của Hứa Nhạc.Bàn tay của hắn đầy vết chai sần, phía sau lưng rắn chắc, tư thế dẫn cô chuồn êm thật thong dong tự tin, giống như những hành lang hắc ám phía trước và những cánh cửa kiểu cũ đang đóng chặt kia hoàn toàn không tồn tại đối với hắn vậy.
Lòng bàn tay đang nắm tay Giản Thủy Nhi hơi ẩm ướt mồ hôi.Hiện tại Hứa Nhạc đối mặt với Giản Thủy Nhi, không còn cảm giác khó xử bối rối khi đối mặt với thần tượng tuổi thơ như trước đây, nhưng khi nắm lấy tay nàng… trong lòng Hứa Nhạc vẫn có một chút khẩn trương.
Suốt đường đi hai người không ai nói gì với nhau.Không phải là loại tình tự giữa hai người nam nữ trẻ tuổi, tùy tiện để cho trong bóng đêm và sự ám muội này mà lên men, mà ngược lại, là một loại cảm giác thân cận giữa những người trong gia đình mới có thể có.Khiến cho cả hai người càng ngày càng quen thuộc với sự tồn tại của đối phương.
Ít nhất thì đối với Giản Thủy Nhi mà nói là như thế.Ngoài những người thân trong nhà tại Phí Thành Lý Gia, đây là lần đầu tiên cô nàng sinh ra một loại cảm giác tín nhiệm thân cận, thậm chí là một loại cảm giác quen thuộc trời sinh kỳ lạ như thế này.Cảm giác này năm xưa lúc còn ở Bệnh viện Trung ương Lục quân cũng đã từng xuất hiện một lần…
Trên cánh cửa sắt kiểu cũ cuối cùng của tòa nhà vẫn có một cái khóa điện tử cực kỳ phức tạp khóa lại.Nhưng dưới mười đầu ngón tay cùng với những công cụ sửa chữa máy móc bình thường lúc nào cũng mang theo trong người của Hứa Nhạc, chiếc khóa điện tử phức tạp bậc nhất kia cũng chỉ có thể chống cự không đến mười giây đồng hồ, liền kêu lên một tiếng, ngoan ngoãn mở ra.Hứa Nhạc vứt đi cái khóa vô dụng kia, mở cửa ra, hai người bình thản nhẹ nhàng bước ra khỏi tòa đại lâu.
Bên ngoài cửa đã có một chiếc ô tô màu đen đợi sẵn ở đó.Cánh cửa xe tự động mở ra khi hai người vừa tiến tới gần.Hứa Nhạc và Giản Thủy Nhi ngồi lên xe.Trên hàng ghế có chút tối tăm ở phía sau chiếc ô tô đột nhiên vang lên một giọng nói.Giọng nói này bình tĩnh đến mức dị thường, nhưng lại bởi vì sự bình tĩnh này mà hiển lộ ra một loại khí độ và kiêu ngạo mà chỉ có thời gian hàng ngàn hàng vạn năm mới có thể bồi dưỡng được.
– Dù là Mạt Bố Nhĩ tiên sinh, tôi cũng sẽ không chờ đợi lâu như vậy đâu.
Hứa Nhạc nhìn thấy khuôn mặt hơi gầy gò của người bạn cũ đang ngồi phía hàng ghế sau qua kính chiếu hậu trước xe, mỉm cười nói:
– Chuyện này bình thường thôi.Theo tôi, cậu còn quan trọng hơn Tổng Thống.Đương nhiên, cậu đừng dùng lại cái giọng điệu khó nghe đó nữa, chỉ khiến người ta muốn đánh thôi.
Thai Chi Nguyên bình tĩnh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt, hơi có chút bình thản nói:
– Tôi đã bảo tài xế riêng của tôi quay về rồi, cậu còn gì không hài lòng nữa?
Giản Thủy Nhi không nói gì, chỉ là trên mặt mang theo vẻ vô cùng hưng phấn ngắm nhìn cảnh hai người đàn ông trẻ tuổi đang đấu võ mồm với nhau.
Trong giới thượng tầng Liên Bang vẫn lưu truyền tin đồn rằng Thái Tử gia của Thai Gia và Trung Tá Hứa Nhạc có giao tình bạn bè.Nhiều người không tin đây là sự thật, ngay cả Giản Thủy Nhi cũng vậy.Cô không phải là thiên kim tiểu thư thế gia nào, nhưng cũng gần như là tiểu thư bảo bối của Quân Thần, rất rõ ràng, một người như Thai Chi Nguyên khó mà có được một người bạn bình thường.
Nhưng hôm nay cô đã tận mắt chứng kiến, mới phát hiện ra tình bạn giữa hai người này còn thân thiết hơn nhiều so với tưởng tượng của nhiều người.Tình bạn như thế này rõ ràng là gắn bó một cách cực kỳ gian nan.
Giản Thủy Nhi khẽ nheo mắt, không khỏi cảm thấy bội phục hai người họ.
– Phi thuyền vận chuyển cá nhân của Lợi Gia gặp phải gió lốc vũ trụ, nên tốc độ sẽ chậm lại.Chúng ta không cần phải đợi hắn.
Hứa Nhạc đặt hai tay lên vô lăng xe, lái chiếc ô tô màu đen không có bảng hiệu hướng về phía nhà ga cũ.
– Gặp mặt Thất Thiếu gia này là nể mặt cậu đó.
Thai Chi Nguyên mở mắt, nương theo ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ xe, nhìn cặp đôi nhân vật chính của vụ scandal chấn động Liên Bang đang ngồi phía trước, khẽ mỉm cười.Hắn chợt nhận ra, chỉ có ở những khoảnh khắc như thế này, bản thân mới có thể hoàn toàn thả lỏng không cần phải lo lắng gì cả.
Hứa Nhạc hiểu ý hắn, khẽ mỉm cười gật đầu xem như đã trả lời.Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác có chút kỳ lạ.Hắn đến giờ vẫn không rõ mối quan hệ giữa các gia tộc trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang.Nhưng hắn hiểu rõ, sự tồn tại của Thai Chi Nguyên và tất cả những đệ tử con cháu thế gia khác trong các gia tộc Thất Đại Gia Tộc Liên Bang là hoàn toàn không giống nhau.Bất luận là những người nối nghiệp có vẻ cực kỳ hiển hách của các gia tộc khác trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, thậm chí là ngay cả bản thân Thai Chi Nguyên, cũng đều cam chịu sự khác biệt bất đồng của chính bản thân hắn, hoàn toàn cao cao tại thượng hơn tất cả những người khác.
Chiếc ô tô màu đen vững vàng chạy trong luồng gió xuân trên con đường vắng vẻ.
Cùng thời gian đó, Bạch Ngọc Lan lấy ra tờ giấy ghi lại số điện thoại liên lạc và địa chỉ mail của cô nữ hộ lý trẻ tuổi, im lặng rời khỏi Bệnh viện Trung ương Lục quân, ngồi lên một chiếc taxi, đối với tài xế taxi nhẹ giọng nói:
– Nhà ga cũ!
Hơn mười phút sau, tại hiện trường của buổi tiệc mừng công tổ chức ngay sau nghi thức trao giải thưởng Tinh Vân, đám đội viên của Tiểu đội 7 vừa mới tiến vào trong hiện trường của buổi tiệc tối.Bọn họ trên tay cầm theo một đĩa thức ăn to lớn, lại có ý đồ ưỡn ngực hiên ngang tìm cách tiến đến gần mấy vị nữ minh tinh xinh đẹp đứng đầy trong buổi tiệc mừng công này, đột nhiên lại chợt cảm ứng được bên hông mình khẽ tê rần một trận.
Biểu tình hưng phấn cùng với một chút thô thiển của đám đội viên Tiểu đội 7 nhất thời thu liễm lại, đồng thời nâng lên cổ tay, nhìn thấy trên chiếc đồng hồ quân dụng trên cổ tay biểu hiện ra có thông tin mới từ hệ thống chỉ huy chiến địa tầm xa, cơ hồ là đồng thời buông xuống những chén rượu, những đĩa đồ ăn trong tay mình, dưới những luồng ánh mắt nóng rực của đám nữ minh tinh xinh đẹp kia mà kiên quyết lui lại, rất nhanh rời khỏi hiện trường của buổi tiệc tối, sau khi tập hợp đội ngũ chỉnh tề hướng về phía sân bay rất nhanh chạy tới.
Đây là một hệ thống xe lửa đường bộ du lịch kiểu cũ của Liên Bang, sử dụng chính là những cái toa xe lửa tốc độ chậm đã lỗi thời.Bên trong toa xe lại trang hoàng vô cùng hào hoa xa xỉ.Chủ của công ty đường sắt này lại cố tình trang hoàng nó theo phong cách hoài cổ về thời đại Hoàng triều, hy vọng nó có thể dùng loại phong cách thoải mái mà bù lại khuyết điểm về tốc độ chậm chạp của nó.Nhưng trong xã hội Liên Bang ngày hôm nay khi mà thời gian cũng có giá trị không kém gì tiền bạc như thế này, những người nguyện ý sử dụng loại xe này cũng không nhiều lắm.
Hứa Nhạc, Thai Chi Nguyên, Giản Thủy Nhi, ba người thanh niên trẻ tuổi tính tình, bối cảnh hoàn toàn bất đồng nhau, nhưng đều giống nhau ở chỗ bên trong những lĩnh vực khác nhau bên trong Liên Bang cũng đều vô cùng xuất sắc, lúc này lại chẳng khác nào như những vị lữ khách hoàn toàn bình thường khác, khẽ ngồi phập phồng bên trong một toa xe đang không ngừng lay động.
Phong cảnh bên ngoài cửa sổ không ngừng lùi nhanh về phía sau.Dưới ánh đèn đêm còn có thể mơ hồ bắt gặp một vài đầu chim chóc đang chìm trong giấc ngủ say ở trên những sợi dây điện dọc bên đường.Biểu tình Thai Chi Nguyên vô cùng bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không có cố tình che giấu đi sự hưng phấn cùng với thả lỏng bên trong cặp mắt của mình.Những loại công cụ giao thông bình thường đối với hắn mà nói tuyệt đối là một loại hy vọng xa vời, huống chi lại là cái loại xe lửa kiểu cũ vô cùng lạc hậu như thế này.
Hắn cũng không có quay đầu nhìn lại, bình tĩnh nói:
– Tôi vốn nghĩ rằng cậu sẽ lựa chọn đến Lâm Viên ăn cơm chứ? Nghe Trầm Cách từng đề cập qua, tựa hồ như là cậu rất thích những món đồ ăn ở nơi đó.
– Tôi lại càng thích phong cảnh ở Lâm Viên hơn nữa.
Hứa Nhạc trả lời.Lâm Viên mặc dù rằng rất tốt, nhưng đáng tiếc là những người có thể nhận ra thân phận của bọn họ thật sự là nhiều lắm.Ba người bọn họ đồng hành với nhau thật sự là quá mức bắt mắt rồi, cho nên hắn đành phải lựa chọn một địa phương khác mà thôi.
Thai Chi Nguyên quay đầu nhìn lại, khẽ nhíu mày nói:
– Nơi mà cậu lựa chọn hình như là Di Thủy Loan, chính là nơi mới nhất mà Lâm Bán Sơn vừa mới xây dựng nên phải không? Mấy ngày gần đây nghe nói rằng nơi này rất náo nhiệt thì phải? Cậu cũng biết mà, tôi thật sự không thích những nơi náo nhiệt.
– Đã nhờ Tiêu thư ký hỗ trợ đặt trước một nơi ở phía sau của Di Thủy Loan, cho nên cũng rất thanh tĩnh.
Hứa Nhạc đưa tách trà lên khẽ hớp một ngụm, ánh mắt thì khẽ nheo lại, biết được Bạch Ngọc Lan đã đến nơi rồi.
Lần đi đến Di Thủy Loan này, chủ đề chính vẫn là hắn muốn gặp lại bạn bè cũ.Thế nhưng hắn lại còn muốn thuận tiện giải quyết luôn một sự kiện khác nữa.
Hai gã chuyên gia ám sát đến từ Bách Mộ Đại kia mặc dù đã chết, thế nhưng những nhân vật đứng phía sau chuyện này cũng chưa có bị giải quyết sạch sẽ.Đây chính là chuyện tình mà hắn đã nghĩ đến khi còn ở tại tiền tuyến Tây Lâm, nhưng mà trên thực tế cho dù hắn có không muốn náo loạn, đám đội viên bởi vì hắn bị ám sát mà nổi giận đùng đùng kia chỉ sợ cũng sẽ phải náo loạn một trận long trời lở đất lên.
