Đang phát: Chương 5292
Mười vạn dặm phi ngựa!
Nghe đến đây, Hạ Thiên khựng lại.Loại tọa kỵ này không phổ biến.Lần trước hắn thấy con mười vạn dặm phi ngựa chắc hẳn là của Văn Thất công tử.
Nhưng có lẽ không trùng hợp vậy đâu.
Mình còn chưa tới Vạn Hổ Lâm mà đã gặp đội kỳ quặc này, còn muốn đối phó Văn Thất.
“Cũng được, cứ hòa vào đã.Nếu bọn họ thật muốn đối phó Văn Thất, giúp đỡ chút cũng không sao.” Hạ Thiên nghĩ thầm.Hắn và Văn Thất là bạn, không thể để người ta hãm hại cậu ta.
Dù không thích đám này, hắn hiểu tập hợp đám người hèn hạ lại thì đáng sợ thế nào.
“Tôi không có ý kiến gì, cứ nghe mọi người thôi.” Hạ Thiên nói.
“Đi thôi, cậu sẽ quen nhanh thôi.Đám này không có nguyên tắc gì đâu.Nguyên tắc của tôi cũng đơn giản thôi, không được động thủ với người trong đội, còn ngoài đội thì ai cũng được.Ai động đến người trong đội, giết không tha.” Dã Quỷ vạch cổ.
“Rõ!” Hạ Thiên nhìn đội ngũ.
Đông thật, tầm bảy tám chục người.
Bọn họ cũng đánh giá Hạ Thiên đầy hứng thú: “Đầu lĩnh, sao anh lôi về một ông già phế thải thế?”
“Các cậu biết gì, đầu lĩnh có tính toán của anh ấy.Lão già này đến được đây là bản lĩnh rồi.” Một tên cán bộ nói.
Mọi người đều gật gù.
Đội này ít người, nhưng có tới năm cán bộ.
Địa vị của năm cán bộ này trong đội rất cao, chỉ sau Dã Quỷ.
Hạ Thiên gia nhập bị trêu chọc vì quá già.Ông là người già nhất đội, mà có khi cả khu khai hoang này cũng không tìm được ai già như ông.
“Đầu lĩnh, tìm thấy rồi.Ả cưỡi mười vạn dặm phi ngựa đang nghỉ ở bờ sông.” Một thủ hạ chạy về báo.
Phải nói là đội này đủ loại người, đủ loại tài năng.Họ sống sót từ kẽ hở.
Ở Thiên Linh đại lục, người sống sót có ba loại: một là sống đàng hoàng, không tranh không đoạt.
Hai là người mạnh, có chỗ dựa.
Cuối cùng là người không có chỗ dựa, không có thực lực mạnh, họ sống sót trong khe hẹp, dựa vào đầu óc và thủ đoạn.
Dù mỗi người đều hèn hạ.
Nhưng trong lòng họ, kẻ thắng làm vua.
Hoặc là kẻ còn lại.
“Đi, lại còn là một cô nàng, vừa hay mở hàng.” Dã Quỷ cười quái dị.
Đây là đám người không có nguyên tắc.
Chuyện gì họ cũng dám làm.
“Nữ nhân?” Hạ Thiên nhíu mày, có lẽ trùng hợp thôi, ai mà chẳng có mười vạn dặm phi ngựa.
Đạp!
Bảy tám chục người lặng lẽ tiến về bờ sông.
“Nhẹ thôi!” Dã Quỷ nói, xung quanh tản ra hai bên.Dù bình thường Dã Quỷ không nghiêm khắc, nhưng hễ hắn ra lệnh, ai nấy đều răm rắp nghe theo.
Tuyệt đối không sai sót.
Đây là tính kỷ luật.
Bình thường thì cà lơ phất phơ, nhưng đến khi có việc thì còn có tố chất hơn quân chính quy.
Cô gái đang ngồi chơi dưới sông.
Vô cùng vui vẻ.
Con mười vạn dặm phi ngựa thì nằm im bên cạnh.
“Là nó!” Thấy con mười vạn dặm phi ngựa, Hạ Thiên khẳng định đây là con mình thấy lần trước.Nhưng khi đó nó thuộc về Văn Thất công tử.
Giờ lại rơi vào tay cô gái này.
Hạ Thiên cúi đầu: “À phải rồi, Văn Thất bảo là muốn tặng quà cho em gái.”
Em gái!
Em gái Văn Thất!
Hạ Thiên chợt hiểu ra, hắn và Văn Thất xem như bạn, lại thích tính cách của cậu ta.Gặp chuyện này, hắn không thể để em gái Văn Thất gặp nạn.
Nhưng nơi này gần Vạn Hổ Lâm, hắn không thể tùy tiện động thủ, nếu không lỡ bị cao thủ đi ngang qua thấy thì thân phận sẽ bại lộ.Thậm chí dấu vết công kích còn có thể bị phân tích ra.
Nếu để người ta biết Hạ Thiên ở Vạn Hổ Lâm, ai dám đảm bảo Thất Tông Tội không có ai gây sự, cũng không ai dám chắc có cao thủ đánh lén Thất Tông Tội hay không.
Vậy nên mấy ngày tới, Hạ Thiên cố không động thủ thì hơn.
Nhưng hắn vẫn muốn giúp em gái Văn Thất.
Bùm!
Một luồng sức mạnh truyền ra từ dưới đất.
Con mười vạn dặm phi ngựa đang nghỉ ngơi lập tức đứng lên.
Phi ngựa rất nhạy cảm với mặt đất, Hạ Thiên muốn nó phát hiện ra tình hình trước.
“Ngựa, sao vậy?” Cô gái nhìn nó.
Đạp đạp!
Mười vạn dặm phi ngựa dùng sức đạp mấy cái.
“Không sao đâu, ta xem rồi, quanh đây chẳng có gì cả.” Cô gái nói.
“Ngực to óc nhỏ.” Phản ứng đầu tiên của Hạ Thiên là vậy.
Bùm!
Hạ Thiên lại phát động một luồng sức mạnh.Lần này phi ngựa không còn bình tĩnh, nó hất cô gái xuống rồi bỏ chạy.
“Lên hết đi, không để nó thoát.” Dã Quỷ vội hô.
“Thật sự có người.” Cô gái ngớ ra: “Ngựa chạy mau!”
Đạp!
Mười vạn dặm phi ngựa tăng tốc rất nhanh.
Xoẹt!
Nhưng cao thủ quanh đây cũng không phải dạng vừa.Họ đã bao vây nơi này từ trước, thấy phi ngựa định bay thì lập tức tấn công.
Phụt!
Một vết thương dài xuất hiện ở bụng phi ngựa.
Nhưng nó vẫn không dừng lại, tiếp tục bay lên.
“Ngựa cố lên!” Cô gái hô.
Chạy!
Chỉ cần mười vạn dặm phi ngựa chạy thoát, người thường không đuổi kịp đâu.
“Chết tiệt, lại để chúng nó chạy mất, đuổi theo!” Dã Quỷ giận dữ.Vừa rồi bọn họ suýt bắt được phi ngựa và cô gái.Phi ngựa giá không rẻ, mà cô gái kia chắc chắn giàu có, của cải trên người không ít.
Tưởng vớ được món hời, ai ngờ vịt luộc lại bay mất.
“Vừa rồi chuyện gì vậy? Sao phi ngựa phát hiện ra chúng ta?” Dã Quỷ nói rồi đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại trên người Hạ Thiên.
