Đang phát: Chương 528
Cái gì gọi là muốn sống không được, muốn chết không xong? Cái gì gọi là không được cũng phải được?
Hôm nay Miêu đại phủ chủ coi như là hoàn toàn lĩnh giáo, bị hai vị tiền bối ép buộc quá mức.
Hắn cũng không biết bị ép buộc bao lâu, theo tiếng thở dốc hồng hộc của Ngô Minh, cơ thể mềm nhũn ướt đẫm mồ hôi như mưa đặt trên người hắn, sự điên cuồng cuối cùng cũng yên tĩnh.Còn Ngô Chân kia, thân thể trắng như tuyết khiến người ta huyết mạch phun trào đã sớm ngã xuống một bên, khuôn mặt úp vào cát, hai mắt khép hờ.
Về phần mặt nạ trên mặt hai người, đã sớm không còn, bị Miêu Nghị kéo xuống.
Tâm tình của hắn cũng dễ hiểu thôi, bị làm nhục còn chưa tính, nhìn hai khuôn mặt đàn ông bị làm nhục, tình cảm ấy dùng cái gì để chịu đựng, vẫn là hai khuôn mặt phụ nữ có thể cho chút an ủi.
Trời cao đất rộng, mây trôi biển cát, ánh tà dương đã muốn lặn xuống, cũng không che giấu được nơi này bừa bộn không chịu nổi.
Cảm nhận được hô hấp của Ngô Minh dần dần ổn định lại, Miêu Nghị nằm ở phía dưới thử giật giật, thấy đối phương không còn mạnh mẽ áp chế, liền đẩy Ngô Minh sang một bên, nhanh chóng đứng dậy bất chấp bẩn thỉu, vội vàng lấy từ trong trữ vật giới ra bộ quần áo mặc vào, thân mình xương cốt đều thiếu chút nữa bị ép buộc tan rã.
Cây thương thu đứng sừng sững trong màn đêm như kỳ lân, còn cây tiên thảo quý giá suýt bị bão cát vùi lấp cũng được Miêu Nghị đào về.
Hai tấm thảm run lên lấy ra, che phủ lên hai thân thể khó coi kia, Miêu Nghị rón rén hướng về phía con long câu đang đứng xem náo nhiệt từ nãy giờ mà mò mẫm.
“Ngươi đi đâu?” Thanh âm của Ngô Chân vang lên, lúc này đã là thanh âm nữ nhân, nói đúng hơn là khi điên cuồng lúc trước đã không thể che giấu được.
Thân hình Miêu Nghị cứng đờ, chậm rãi xoay người, chỉ thấy Ngô Chân quấn thảm đã đứng lên lạnh lùng nhìn hắn.Ngô Minh vẫn quỳ rạp trên mặt đất, mặt đỏ bừng, cắn chặt môi, nhắm chặt hai mắt không dám mở.
Ngô Chân vừa bước ra một bước, trên mặt liền lóe lên một tia đau đớn.Nhưng vẫn cứng rắn cắn răng lảo đảo thân mình suy yếu ép tới.
Miêu Nghị vội ho một tiếng nói: “Hai vị tiền bối, cái đó…ta biết các ngươi không cố ý, ta vừa rồi cẩn thận suy nghĩ, khẳng định là do thứ kia, trúng phải quang hoa màu cam của nhị vị tiền bối có vấn đề.Vãn bối sẽ không trách các ngươi!”
“Bốp!” Một cánh tay ngọc đột nhiên vươn ra từ trong thảm, Ngô Chân giáng một bạt tai lên mặt hắn, thanh thúy vang dội.
Miêu Nghị ôm mặt, có chút há hốc mồm, chợt trên mặt hiện lên vẻ giận dữ, đánh người không đánh mặt.Nhìn bộ dáng chật vật của đối phương, hắn cắn chặt răng nói: “Hôm nay coi như ta xui xẻo!” Dứt lời xoay người bỏ đi.
“Tỷ tỷ!” Ngô Minh đột nhiên hô lên.
Miêu Nghị theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngô Minh cũng cắn răng quấn thảm đứng lên, khiến hắn giật mình là, Ngô Chân trong tay không biết từ khi nào đã cầm một thanh bảo kiếm lạnh lùng chĩa vào hắn, nếu không phải Ngô Minh ngăn cản kịp thời, thật sự không biết sẽ có hậu quả gì.
Miêu Nghị nhanh chóng cầm kỳ lân thương trong tay, tức giận nói: “Hay là muốn giết người diệt khẩu không thành? Các ngươi đừng khinh người quá đáng, con thỏ nóng nảy còn có lúc cắn người đấy.”
Ngô Minh đưa tay giữ lấy bảo kiếm trong tay Ngô Chân, nhìn chằm chằm Miêu Nghị vẻ mặt phức tạp nói: “Ngưu Nhị, chuyện hôm nay ngươi tốt nhất coi như chưa từng xảy ra, nếu không cho dù ngươi trốn đến chân trời góc biển, tỷ muội chúng ta cũng sẽ không tha cho ngươi!”
Miêu Nghị tức giận phản cười nói: “Lời này hình như phải là ta nói mới đúng.”
“Ngươi…” Ngô Chân thẹn quá hóa giận, nhưng bị Ngô Minh ngăn lại.
“Các ngươi yên tâm.Ta Ngưu Nhị cũng là người sĩ diện, bị hai nữ nhân cưỡng hiếp, nói ra thì ta cũng mất mặt.Tại hạ còn có việc quân trong người, xin không tiếp chuyện!” Miêu Nghị vừa quay đầu lại, xoay người lên ngựa, lại nhắc nhở một tiếng, “Ta đã hướng về phía trước phát tin tức, lâu như vậy rồi, người phía trên hẳn là cũng sắp đến.”
Hắn nói lời này có hai mục đích, một là nhắc nhở đối phương nhanh chóng mặc quần áo, hai là nhắc nhở đối phương tốt nhất đừng làm bậy.
Dứt lời, hắn thúc ngựa hướng theo dấu vết U Minh thuyền rồng để lại trên sa mạc mà nhanh chóng đuổi theo.
Vừa nghe phía trên lập tức có người tới, hai người quả nhiên có chút hoảng sợ, có câu nói là “tà tâm hư”, dù sao cũng là các nàng hai người làm nhục đàn ông, chứ không phải đàn ông làm nhục các nàng.Phụng mệnh đến bảo hộ người ta, kết quả tỷ muội hai người lại liên thủ làm nhục người ta, chuyện này truyền ra thì quá hoang đường, vội vàng luống cuống tay chân mặc quần áo.
Miêu Nghị cầm thương rong ruổi trên sa mạc, “phì” nhổ ra một bãi nước bọt, bị Ngô Chân kia tát cho một bạt tai mà ‘tỉnh táo’ lại.Lúc đầu còn tưởng rằng chiếm được tiện nghi, bây giờ nghĩ lại, chiếm cái rắm tiện nghi, bị người ta làm nhục lâu như vậy không nói, sau còn ăn phải một bạt tai.Hắn xót nhất là bộ chiến giáp nhị phẩm kia bị hai con điên làm hỏng, nhớ ngày đó vì làm ra bộ chiến giáp nhị phẩm này, hắn đã táng gia bại sản, lỗ vốn quá lớn rồi.
Khổ nỗi cái lỗ này ăn còn không có chỗ nào để mà nói lý, đàn ông mà, xảy ra chuyện này đều thích coi như chiếm được tiện nghi mà nén giận, nói ra thì lại thành mình chơi một đôi song sinh còn có mặt mũi, nếu không sẽ bị người ta cười chết, thế đạo chính là như vậy.
Dấu vết U Minh thuyền rồng để lại rất rõ ràng, đó là san bằng một đường cồn cát đi qua, thêm vào tốc độ hành tiến chậm rãi, không lâu sau liền bị Miêu Nghị đuổi kịp.
Bất quá Miêu Nghị cũng không dám tới gần, chỉ xa xa đi theo, nhìn, trong lòng vẫn không tránh khỏi từng đợt kinh hãi, tưởng tượng đại thế giới trong truyền thuyết kia rốt cuộc là cái dạng gì.
Tiếng vó ngựa phía sau truyền đến khiến hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngô Chân và Ngô Minh cũng cưỡi long câu đuổi tới, hai người đã khôi phục bộ dạng nam nhi, một vẻ mặt người chết không nhìn ra biểu tình gì.
Miêu Nghị trong lòng căng thẳng, nhanh chóng điều khiển long câu chạy sang một bên, lo lắng hai người nghĩ quẩn lại muốn giết hắn diệt khẩu, vẫn là giữ khoảng cách an toàn thì hơn.
Hành động này khiến hai người hận đến nghiến răng, trốn cái gì mà trốn, khiến chúng ta giống như dâm tặc vậy…Bất quá vừa nghĩ đến hình ảnh khó kiềm lòng kia, giống như cũng không khác gì dâm tặc, phỏng chừng đúng là sẽ dọa người ta.
Hai người thật ra cũng không muốn lại chạm mặt Miêu Nghị, nhưng không có cách nào, đầu tiên hai người vốn là phụng mệnh đến bảo hộ Miêu Nghị; tiếp theo Miêu Nghị nói người phía trên sẽ đến, hai người lại càng không thể bỏ mặc Miêu Nghị, đến lúc đó không có cách nào báo cáo kết quả công tác với cấp trên, cho dù là chạy tới làm bộ làm dáng cũng phải làm.
Đúng lúc này, một đạo lưu quang màu vàng từ chân trời cấp tốc đuổi theo, bỗng nhiên dừng lại trên không trung.Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn lên, có chút ngẩn ra, phát hiện không phải ai khác, chính là Quách Thiếu Hải.
Ngô Chân và Ngô Minh thấy rõ người tới, trong mắt cũng đồng thời lộ ra vẻ khiếp sợ, tựa hồ không ngờ Quách Thiếu Hải lại xuất hiện ở đây, đồng loạt xuống ngựa khom mình hành lễ.
Quách Thiếu Hải lơ lửng trên không trung nhưng không để ý đến bọn họ, trong mắt dường như chỉ có U Minh thuyền rồng phía dưới, vung tay áo, giơ bàn tay ra đỉnh đầu, một tòa bảo tháp lưu ly màu vàng.Vung tay ném đi, bảo tháp lưu ly màu vàng lập tức lóe ra bảo quang màu tím, đón gió lớn nhanh, rất nhanh cao tới mười mấy trượng.
Miêu Nghị khiếp sợ quan sát, pháp bảo đỉnh cấp tứ phẩm, hơn nữa còn được luyện chế từ kim tinh tinh khiết cao độ không tạp chất, một tòa lớn như vậy hao phí bao nhiêu kim tinh? Lại càng không cần nói là nhiều kim tinh tinh khiết cao độ không tạp chất đến vậy.
Ngẩng đầu nhìn lên, Ngô Chân và Ngô Minh cũng vẻ mặt hoảng sợ.
Lúc này, trên không trung lại có một đạo lưu quang màu vàng hiện đến, đứng cạnh Quách Thiếu Hải, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm U Minh thuyền rồng, vẻ mặt kích động khó tả.
Người này Miêu Nghị cũng nhận ra, chính là lão giả tóc trắng trong thương hội kia, chỉ không ngờ đối phương lại là tu sĩ Kim Liên.
“Theo ta lên thuyền!” Quách Thiếu Hải quát lớn.
Lão giả tóc trắng ôm quyền lĩnh mệnh, bảo tháp lưu ly màu vàng lóe ra tử quang trên không trung lập tức xoay tròn hạ xuống, trực tiếp thu hai người vào bên trong bảo tháp.
Hai người vừa vào tháp, bảo tháp lưu ly lơ lửng trên không trung càng chuyển càng nhanh, bỗng nhiên nghiêng, đầu nhọn hướng xuống, tia chớp bắn về phía U Minh thuyền rồng đang từ từ tiến lên phía dưới.
Gần như trong khoảnh khắc này, đám người kéo thuyền tê liệt phía dưới bỗng nhiên ngẩng đầu, từng sợi thiết liên như xúc tu ngũ sắc ban lan bay ra, rất đẹp mắt, lưu tinh quang hoa trình màu lam, màu đỏ, lục sắc, màu xanh, màu tím, màu đen, màu cam, thất sắc quang hoa cùng nhau tận trời, khí thế quả thực là kinh thiên động địa, đánh về phía bảo tháp lưu ly phóng tới.
Chỉ trong khoảnh khắc này, trời long đất lở, mặt đất gãy vụn tan tành, nước biển như suối phun mênh mông mà ra, Ngô Chân và Ngô Minh đứng quan vọng từ xa trực tiếp vứt bỏ tọa kỵ, thân hóa lưu quang cấp tốc bỏ chạy, tình hình này ngay cả tư cách đến gần quan sát cũng không có.
Miêu Nghị chỉ cảm thấy mình như chiếc thuyền con trong biển mưa rền gió dữ, tùy theo sóng lớn quay cuồng, kinh hoảng liên tục triệu ra mấy bộ chiến giáp lớn nhỏ khác nhau mặc lên người.
Lấy U Minh thuyền rồng làm trung tâm, nhấc lên cuồng sa hình thành sóng xung kích khổng lồ cuồn cuộn hướng bốn phương tám hướng, Miêu Nghị không nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ cảm thấy bốn phía nơi nơi là nước biển, liều mạng hướng biển sâu lặn xuống, để tránh né cuồng bạo kinh thiên động địa phía trên.
Trong tiếng ầm ầm ầm, bảo tháp lưu ly bao phủ trong bảo quang màu tím mãnh liệt chống đỡ đến từ bốn phương tám hướng, dùng phương thức xoay tròn tốc độ cao để có thể làm tan mất lực công kích lớn nhất.
Quách Thiếu Hải sở dĩ cùng bảo vật này mà đến, chính là bởi vì từng có kinh nghiệm đối phó U Minh thuyền rồng, biết người hộ thuyền tuy rằng thực lực cao cường, nhưng phương thức công kích lại thiếu sự linh hoạt.
Cứ việc như thế, bảo quang màu tím mãnh liệt bao phủ bảo tháp vẫn bị đánh cho ảm đạm ngay tức khắc, “oanh” một tiếng nổ kinh thiên, bảo tháp lưu ly nháy mắt tan vỡ.
Bảo vật trọng yếu như vậy lại bị hủy trong nháy mắt, nhưng thứ này vốn dĩ dùng để hi sinh, chỉ vì tranh thủ thời gian trong chớp mắt.
Không ngoài dự liệu, quả nhiên thành công, hai bóng người bình an đáp xuống thuyền trong đám bụi vàng bay tán loạn, hai người vừa lên thuyền, bốn phía công kích lập tức dừng lại.
Sóng lớn mênh mông quay cuồng trên mặt biển dần mất đi sự kịch liệt, U Minh thuyền rồng đã lơ lửng trên biển, xung quanh đã là biển cả mênh mông vô bờ, biển cả bao phủ dưới sa mạc rốt cục lại thấy ánh mặt trời!
“Ha ha…” Quách Thiếu Hải mở hai tay ra ngửa mặt lên trời cuồng tiếu.Lão đầu tóc trắng một bên cũng kích động không thôi nói: “Thành công, thành công, rốt cục lên thuyền!”
Ai ngờ một trận cuồng phong ập đến, nháy mắt cuốn sạch kim phấn tràn ngập, trước mắt hết thảy trong sáng.
Xa hoa, xảo đoạt thiên công, thuyền lâu như quỳnh lâu điện ngọc từ xưa, ngọc môn đóng chặt đang lặng yên không một tiếng động chậm rãi mở ra, Quách Thiếu Hải và lão đầu tóc trắng ánh mắt đổ dồn vào bên trong ngọc môn mở ra, nhất thời không cười nổi, vẻ mặt nháy mắt cứng ngắc.
Chỉ thấy sau cánh cửa rộng mở, là một tòa cung điện vô cùng xa hoa, một chiếc long sàng tiêu dao cao cao tại thượng.Một nam tử mặc trường bào màu trắng, khoác áo choàng tố thanh, lặng lẽ tựa người vào trước long sàng, khoanh tay đứng đó, sau khi cửa cung rộng mở, chậm rãi quay đầu liếc xéo hai người ngoài cửa.
