Chương 525 Đĩa Ngọc

🎧 Đang phát: Chương 525

Khu rừng vừa náo động ầm ĩ bởi trận chiến giờ đã trở lại tĩnh lặng như tờ, đám lâu la Chúng Viện Minh ban nãy còn hung hăng, giờ mặt mày xám xịt, kinh hoàng nhìn Mục Trần, vài tên còn vô thức lùi lại.
Mục Trần chẳng thèm liếc bọn tép riu đó, ánh mắt chỉ dán chặt vào tên cao thủ đang nằm bẹp dí dưới đất, máu me be bét.
“Ngươi…” Tần Phong mặt đầy máu, cố gắng giãy giụa đứng lên, linh lực quanh thân dao động yếu ớt.Hắn còn nhớ, nếu không nhờ có linh lực hộ thể, có lẽ một quyền vừa rồi của Mục Trần đã tiễn hắn về chầu ông bà.Giờ phút này, trong mắt hắn chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.
Run rẩy nhìn Mục Trần, hắn không tài nào hiểu nổi tại sao tên kia lại có thể bộc phát sức mạnh đáng sợ đến thế.Rõ ràng hắn không thể sử dụng linh lực mà!
Mục Trần thấy ánh mắt Tần Phong, chỉ nhếch mép cười khẩy.Đúng là không dùng được linh lực, nhưng thứ hắn vừa dùng, là Hắc Thần Lôi! Thân thể đã trải qua bao nhiêu lần được Hắc Thần Lôi rèn luyện, năng lượng của nó dĩ nhiên sẽ lưu lại trong cơ thể.Bình thường có linh lực vận chuyển nên khó nhận ra, nhưng giờ linh lực bị phong ấn, Hắc Thần Lôi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.Nguồn năng lượng này trong người hắn bình thường không quá mạnh, nhưng ở nơi bị phong ấn linh lực này, chừng đó là quá đủ.
Chỉ có một khiếm khuyết, Hắc Thần Lôi cần thời gian để hội tụ.Vì vậy, hắn mới cố tình để Tần Phong hành hạ, để tranh thủ thời gian.Cơ hội chỉ có một lần, Tần Phong có linh lực bổ trợ, tốc độ vượt xa hắn.Chỉ có thân pháp là không thể nào đuổi kịp.
Hắn phải nắm chắc thời cơ, cho Tần Phong một kích tất sát!
Cục diện này hoàn toàn dựa vào sự tính toán của hắn.Tần Phong đắc ý cuồng tiếu, không ngờ rằng Mục Trần lại giảo hoạt đến vậy.
“Để xem bây giờ ngươi còn làm được gì?” Mục Trần cười hiền, chậm rãi tiến về phía Tần Phong.
Tần Phong hoảng hồn bò lùi lại, quần áo rách bươm vì quyền kình lúc trước càng thêm tả tơi, một vật sáng nhàn nhạt rơi ra từ trong áo.
Một chiếc đĩa ngọc tỏa hào quang huyền bí!
Tần Phong thấy đĩa ngọc rơi ra, sắc mặt kịch biến, vội lao tới định chụp lấy.
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn, Mục Trần giậm chân nhảy tới, ánh mắt hung bạo như báo đen săn mồi, sát khí ngút trời, như muốn một quyền đánh chết Tần Phong.
Tần Phong kinh hãi run rẩy, nghiến răng rụt tay lại, vội thúc giục chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong người, quay đầu bỏ chạy.
Tần Phong bỏ chạy, đám cao thủ Chúng Viện Minh nhất thời mất hết chiến ý, hoảng loạn bỏ chạy tán loạn.
Trong chớp mắt, khu rừng náo động trở nên trống trải, tĩnh mịch.
Mục Trần không đuổi theo Tần Phong, mà cúi xuống nhặt lấy đĩa ngọc trên mặt đất, cẩn thận xem xét.Trực giác mách bảo hắn, việc Tần Phong có thể dùng linh lực chắc chắn có liên quan đến vật này.
Chiếc đĩa ngọc to bằng bàn tay, sáng bóng, trên bề mặt khắc những hoa văn tinh xảo, tỏa ra dao động kỳ lạ.
“Đây là cái gì?” Lạc Li và Thanh Tuyền cũng đã đi tới, tò mò hỏi.
Mục Trần nhìn chằm chằm vào những hoa văn phức tạp trên đĩa ngọc.Người khác có thể không biết, nhưng hắn lại rất quen thuộc.
“Trong đĩa ngọc này có khắc một linh trận!” Mục Trần trầm ngâm.
“Ồ?” Lạc Li và Thanh Tuyền ngạc nhiên, các nàng không phải Linh Trận sư, nên không biết linh trận này thuộc loại nào.
Đúng lúc này, sắc mặt Mục Trần đột nhiên biến đổi.
“Sao vậy?” Lạc Li và Thanh Tuyền lo lắng hỏi.
Sắc mặt Mục Trần không đau đớn, mà lộ vẻ kỳ quái.Rồi đột nhiên, một luồng linh lực hắc bạch giao hòa dũng mãnh tuôn ra từ cơ thể hắn.
“Ngươi có thể dùng linh lực?” Ôn Thanh Tuyền kinh ngạc.
Mục Trần khẽ cười, ánh mắt thích thú nhìn chiếc đĩa ngọc trong tay: “Thì ra đây là nguyên nhân Tần Phong có thể sử dụng linh lực.Chính là nhờ linh trận khắc trong thứ này.Theo ta đoán, linh trận này có tác dụng ngăn cách sự quấy nhiễu linh lực từ Cấm Linh Trận.Không biết linh trận này do ai khắc, xem ra Chúng Viện Minh cũng có Linh Trận Sư lợi hại đấy.”
Mục Trần lẩm bẩm, “Nhưng là ai nhỉ? Mặc Ngư, Tần Phong và Lưu Hùng không giống người có thành tựu cao về linh trận.Vậy thì có lẽ là tên thủ lĩnh giấu mặt còn lại của Chúng Viện Minh.”
“Đại Tái Linh Viện quả nhiên tàng long ngọa hổ!” Mục Trần cảm thán.
“Ngươi cũng là Linh Trận Sư? Ngươi có thể phá linh trận này không?” Ôn Thanh Tuyền hỏi.Cảm giác không thể vận dụng linh lực thật khó chịu.Nếu nàng có thể sử dụng thực lực của mình, đâu cần Mục Trần che chở?
Mục Trần nhìn chằm chằm vào hoa văn phức tạp trên đĩa ngọc, mỉm cười: “Linh trận này rất ảo diệu, nhưng cấp bậc không cao.Chỉ cần biết rõ trận đồ thì bố trí nó không khó.Hơn nữa, linh trận này cũng không hoàn mỹ cho lắm.”
“Vậy ngươi còn có thể cải tiến nó?” Ôn Thanh Tuyền nhíu mày.
“Chắc là không thành vấn đề.” Mục Trần cười bâng quơ, vẻ mặt đầy tự tin.Thiên phú về linh trận là niềm tự hào của hắn.Mẫu thân hắn là Linh Trận Đại Tông Sư, nhân vật hàng đầu ở Đại Thiên Thế Giới.Bản thân hắn là con trai của bà, nếu tầm thường thì thật hổ thẹn.
“Tần Phong tặng chúng ta một món quà thật tốt.Nếu không, cứ thế tiến vào thì rất phiền phức.” Lạc Li cười khúc khích.Trước đó, ai ngờ đám người Tần Phong lại có chiêu này.
Mục Trần gật đầu, cầm đĩa ngọc ngồi xuống.”Chờ ta một chút.”
Dứt lời, hai mắt khép hờ, hắn chú tâm cảm nhận những hoa văn phức tạp kia, ghi chép quỹ đạo vận chuyển của nó vào trí não.
Lạc Li và Thanh Tuyền cũng ngồi xuống.Đôi mắt lưu ly xinh đẹp hơi lay động, Lạc Li khẽ liếc nhìn những vết thương máu me trên người Mục Trần.
Ôn Thanh Tuyền bên cạnh lại chăm chú nhìn Lạc Li.Trong mắt nàng, Lạc Li xinh đẹp hơn Mục Trần nhiều.
“Lạc Li…” Chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt Ôn Thanh Tuyền hơi thay đổi.
“Hả?” Lạc Li quay lại.
“Ngươi là người Lạc Thần Tộc? Có lẽ một thời gian nữa sẽ là Nữ Hoàng kế nhiệm Lạc Thần Tộc?” Ôn Thanh Tuyền khẽ hỏi.
Lạc Li gật đầu xác nhận, ánh mắt ưu tư nhìn Mục Trần.Không biết sau này chia tay, gặp lại hắn sẽ như thế nào.
“Tình hình Lạc Thần Tộc dường như không ổn?” Ôn Thanh Tuyền hỏi han, có vẻ nàng cũng biết tin tức về Tây Thiên Giới.
Lạc Li cười nhẹ: “Có lẽ đây là thời kỳ suy vong của Lạc Thần Tộc.Nhưng không hề gì, ta sẽ cố gắng.”
Ôn Thanh Tuyền nhìn nàng, do dự nói: “Ngươi…có nghe về Tây Thiên Chiến Hoàng của Tây Thiên Giới?”
Lạc Li hơi rùng mình, liếc nhìn Ôn Thanh Tuyền, gật đầu: “Người có thể so sánh với Võ Tổ, Viêm Đế, cường giả cự phách Tây Thiên Chiến Hoàng, sao có thể không biết?”
“Ta nghe nói, hắn từng đề nghị che chở Lạc Thần Tộc, chỉ là…” Ôn Thanh Tuyền nhẹ giọng nói.
Lạc Li mỉm cười: “Chỉ là muốn ta phải rời khỏi Tây Thiên Giới.Gia gia từng đề cập với ta về việc này, nhưng ta đã nói với gia gia, một chủng tộc mà sự tồn tại cũng cần người khác che chở, thân phận hèn mọn đó không phải là của chúng ta.Ta sẽ dốc sức thay đổi Lạc Thần Tộc.Nếu tộc ta tất vong, ta sẽ khiến những kẻ muốn diệt tộc phải ngọc nát đá tan!”
“Chiến Hoàng kia danh tiếng kinh sợ thế giới, nhưng hắn muốn ta rời khỏi Tây Thiên Giới để làm gì, ta không hứng thú.”
Ôn Thanh Tuyền khẽ hỏi: “Vì sao?”
Lạc Li nhìn Mục Trần, mỉm cười: “Bởi vì có người nói với ta, một ngày nào đó sẽ trở thành cường giả cái thế…Ta sẽ chờ hắn!”
Ôn Thanh Tuyền cũng quay sang nhìn Mục Trần.Tên kia dã tâm thật không nhỏ.
“Chuyện này, phiền ngươi đừng nói cho Mục Trần.” Lạc Li khẩn khoản đề nghị.
Ôn Thanh Tuyền gật đầu.Nàng biết, Lạc Li không muốn tạo áp lực quá lớn cho Mục Trần.Dù sao, Tây Thiên Chiến Hoàng danh tiếng lẫy lừng, thật sự quá mạnh mẽ, là đại nhân vật hùng bá Đại Thiên Thế Giới.Ngay cả dòng họ của nàng cũng không dám xem nhẹ.
Vậy mà Lạc Li lại lựa chọn một bên cách biệt một trời một vực, không hề do dự đứng về phía Mục Trần.Lòng tin của nàng dành cho hắn thật khiến người ta ghen tị, tên kia quả là kẻ may mắn.

☀️ 🌙