Đang phát: Chương 525
“Lục sư đệ, có thư cảm ơn của ngươi đây.” Mười ngày sau, một sư huynh canh gác ở đại điện nhiệm vụ đưa cho Lục Dương một phong thư, lúc này Lục Dương đang há miệng hấp thụ linh lực để tu luyện.
Lục Dương mở thư ra, thì ra là của Tống viên ngoại gửi.
Trong thư chủ yếu là cảm tạ Lục Dương đã ra tay giúp đỡ, giải quyết chuyện Hoán Nữ, việc làm ăn của Tống gia cũng đã đi vào ổn định.
Trong thư còn nhắc đến chuyện của tiểu thư và Chu lang, Tống viên ngoại nói sau khi kiểm tra, Chu lang là con ruột của ông, còn tiểu thư Tống Liên Nhi thật ra là con của quản gia.
Về phần trước đây đã xảy ra chuyện gì mà dẫn đến sự việc này, Tống viên ngoại không nói rõ trong thư, Lục Dương đoán có lẽ là do bà đỡ ôm nhầm khi sinh con.
Lục Dương lặng lẽ cất thư đi, mối quan hệ của Tống gia thật rắc rối phức tạp, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau đầu rồi.
“Như vậy đã là gì, thời Thượng Cổ, toàn là bộ lạc gia tộc, quan hệ lúc đó còn phức tạp hơn nhiều.”
“Ngươi…Ngươi thuộc bộ lạc nào?” Lục Dương thuận miệng hỏi, không ngờ lại khiến Bất Hủ tiên tử trầm mặc rất lâu.
“…Bộ lạc nhỏ thôi, không đáng nhắc đến, ta còn chưa kịp lớn thì đã bị diệt rồi, do một cuộc đại chiến giữa người và thú lan đến.” Bất Hủ tiên tử nhỏ giọng lẩm bẩm, không còn vẻ hoạt bát ngày xưa.
Lục Dương cũng im lặng, không biết nên nói gì lúc này, nói không khéo lại thành ra phản tác dụng.
Thời Thượng Cổ trước Ngũ Đế, không phải thời đại tốt đẹp gì, chuyện bộ lạc nhỏ bị tiêu diệt chỉ là chuyện thường.
“Tiểu sư đệ, qua đây một chuyến.”
May mắn là đại sư tỷ truyền âm phá vỡ bầu không khí trầm mặc này.
“Đại sư tỷ, có chuyện gì vậy?”
Lục Dương tìm đến đại sư tỷ, đại sư tỷ rất ít khi tìm mình, chẳng lẽ là sư phụ lại bị bắt, cần một người bảo lãnh để xin cho hắn được tại ngoại?
Hay là sư phụ lại gây chuyện, cần đi thăm tù, nhưng đại sư tỷ ngại mặt nên muốn mình đi thay?
Hoặc là sư phụ cuối cùng cũng bị Cửu gia bắt được, bị đánh cho hấp hối, mạng sống chỉ như treo trên sợi tóc, cần đi cứu người?
“Chờ những người khác đến đã.”
Không lâu sau, những người khác mà đại sư tỷ nói lần lượt đến Thiên Môn phong: Mạnh Cảnh Chu, Đào Yêu Diệp, Man Cốt, Lý Hạo Nhiên.
“Đại sư tỷ khỏe ạ.”
Bốn người lần lượt đến Thiên Môn phong, ngoan ngoãn chào hỏi đại sư tỷ.
“Là thế này, giữa năm đại tiên môn có truyền thống trao đổi đệ tử, lần này là đệ tử Vấn Đạo tông đến Ngũ Hành tông học tập, có năm suất, vừa vặn các ngươi năm người đi học.”
Vốn dĩ đệ tử Vấn Đạo tông có thể đến Nguyệt Quế tiên cung học tập, chỉ là Lạc cung chủ kiên quyết không đồng ý để Lục Dương đến Nguyệt Quế tiên cung, đại sư tỷ đành phải đổi thành Ngũ Hành tông.
“Đi Ngũ Hành tông?” Lục Dương và những người khác nghe được tin này, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên, ánh mắt lộ rõ vẻ vui mừng.
Bọn họ chưa từng đến tiên môn khác bao giờ.
Mạnh Cảnh Chu cũng rất vui, không ngờ nhanh như vậy đã có thể đến Ngũ Hành tông.
Khâu Tấn An dùng thân thể Mạnh Cảnh Chu cho Ba đại gia một chiêu Đơn Thân Nguyên Rủa Quyền, còn hứa sẽ dạy cho Mạnh Cảnh Chu một môn pháp thuật Ngũ Hành, bốn tháng trước, Mạnh Cảnh Chu đã đến Ngũ Hành tông tìm Khâu Tấn An học một môn pháp thuật Ngũ Hành, uy lực cực lớn, chỉ là chưa có cơ hội dùng lên người Lục Dương.
“Vậy lần này ai sẽ đến tông môn chúng ta học tập?”
“Huyền Không miếu Thích Thiền.”
Lục Dương đã nghe qua danh tiếng của Thích Thiền, nghe nói hắn bây giờ vẫn đang mổ heo, không biết giết như thế nào.
“Vậy các ngươi chuẩn bị đi, hai ngày sau xuất phát.”
“Ai là trưởng lão dẫn đội ạ?” Lục Dương hỏi, theo lý thuyết phải có người dẫn đội chứ, không thể để năm tiểu bối bọn họ tự đến Ngũ Hành tông được, như vậy không hợp quy củ.
“Đại trưởng lão lần trước giả mạo sư phụ ra ngoài đến giờ vẫn chưa về, Nhị trưởng lão thì chủ động xin đi Ngũ Hành tông, nhưng bên Ngũ Hành tông không đồng ý.”
“Do vấn đề còn sót lại từ trước, các trưởng lão khác lo lắng đi một mình dễ bị trả thù, không dám đi.”
“Vậy nên lần này các ngươi đi Ngũ Hành tông không có trưởng lão dẫn đội.”
Lục Dương: …
Sao mình cảm thấy lần đi Ngũ Hành tông này nguy hiểm quá vậy?
Không khéo đi đứng mà về nằm thì toi?
“Không sao, ta từng đến Ngũ Hành tông rồi, ta dẫn các ngươi đi.” Mạnh Cảnh Chu thấy có cơ hội làm đội trưởng, lập tức đứng ra nhận trách nhiệm.
Lục Dương liếc nhìn Mạnh Cảnh Chu, cảm thấy thằng cháu này muốn nhân cơ hội chỉnh mình: “Ngươi đáng tin không đấy?”
“Đáng tin hơn ngươi.”
“Vậy được.”
Lục Dương không tranh cãi với Mạnh Cảnh Chu, dù sao cũng không còn ai khác có thể dẫn đội.
“Ngũ hành lý niệm của Ngũ Hành tông rất hay, các ngươi đi có thể học hỏi.” Đại sư tỷ dặn dò năm người.
Năm người đồng thanh đáp vâng.
“Ngũ hành à, nói như vậy thì Cửu Trọng Tiên đạo quả cũng có chút liên quan đến ngũ hành.”
“Cửu Trọng Tiên là đạo quả gì?”
“Âm Dương đạo quả, biểu thị cho thế gian cực đoan, cực nóng và cực hàn, nhanh chóng và tĩnh lặng, mạnh và yếu,…rất phức tạp, không thể nói rõ trong một hai câu được.”
“Vậy Kỳ Lân Tiên đạo quả thì sao?”
“Đạo quả kẻ thích nghi mới tồn tại, ngươi có thể hiểu đơn giản là phàm là chiêu thức đã dùng với Kỳ Lân Tiên, không thể sử dụng lần thứ hai, ví dụ như ngươi cho hắn một chiêu Chưởng Trung Càn Khôn, đập hắn xuống đất hoặc hút vào lòng bàn tay, thì đạo quả của hắn sẽ nhanh chóng thích ứng chiêu này, ngươi thi triển lại thì không thể gây tổn thương cho hắn được nữa.”
“Có một lần Cửu Trọng Tiên dùng ngọn lửa nóng nhất thế gian thiêu đốt Kỳ Lân Tiên, Kỳ Lân Tiên đau đớn kêu la, nhưng lần sau dùng lại chiêu này, Kỳ Lân Tiên có thể nhảy múa trong biển lửa.”
“Vậy Kỳ Lân Tiên thua?”
“Không, Cửu Trọng Tiên quay lại quá trình Kỳ Lân Tiên thích ứng, dùng nó để uy hiếp Kỳ Lân Tiên đầu hàng.”
Lục Dương: …
Sao cách chiến đấu của các ngươi khác với những gì ta tưởng tượng vậy?
“Vậy Kỳ Lân Tiên ăn cơm của ngươi có sao không?”
Chẳng lẽ Kỳ Lân Tiên bị Bất Hủ tiên tử độc một lần là miễn nhiễm luôn?
Bất Hủ tiên tử ngớ người: “Không sao cả, ý ngươi là hắn sẽ ghét cơm của ta hả? Không đâu, ta là tiên trù, nấu cơm luôn cố gắng sáng tạo cái mới, mỗi lần đều là món ăn khác nhau!”
Lục Dương cảm thấy nếu tiên tử bớt sáng tạo thì Kỳ Lân Tiên sẽ vui hơn.
“Còn một chuyện, ta nhớ Long Phượng hai tộc thiên kiêu tranh đoạt vị trí thành tiên, lại bại bởi Kỳ Lân Tiên, vậy thành tiên có số lượng cố định sao?” Đây là điều Lục Dương luôn thắc mắc, thành tiên có cần cạnh tranh không, những người thời Thượng Cổ tranh giành cái gì?
“Không hẳn, chỉ là đạo quả của hai tiểu nha đầu kia xung đột với Kỳ Lân Tiên.”
“Xung đột?”
“Hình thức ban đầu của đạo quả của hai người bọn họ, một cái gọi ‘Vật cạnh thiên trạch’, một cái gọi ‘Mạnh được yếu thua’, hai đạo quả này có gần với quy tắc của Kỳ Lân Tiên không?”
“Cũng như Bất Hủ đạo quả chỉ có thể có một viên, chỉ cần ta còn, bất kỳ hình thức ban đầu nào của Bất Hủ đạo quả đều không thể trở thành đạo quả thật sự.”
“Đạo quả có quy tắc gần giống nhau chỉ có thể có một viên.”
“Bọn họ ba người chỉ có thể có một người thành tiên, hai người còn lại nhiều nhất chỉ có thể đạt đến Bán Tiên gần với vô hạn tiên nhân.”
