Đang phát: Chương 523
“Thu huynh định động thủ ư? Hình như đối phương chỉ có một người.” Giọng gã hán tử hung ác có chút run rẩy.
Lão giả khô gầy nheo mắt nhìn xuống, vẻ mặt nghi hoặc, chưa vội đáp lời.Đến khi thấy gã thanh niên áo lam lấy ra một cái bát đen sì, bắt đầu thu thập hồn phách Lưu Ly Thú, sắc mặt lão ta bỗng biến đổi, trong mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
“Kẻ này quỷ dị thật, thôi bỏ đi.Tốt nhất là đừng dây vào.” Tu sĩ họ Mẫn thấy vậy, khẽ cau mày dò xét.
Ba người bọn họ có thể tung hoành ở Ngoại Tinh Hải này đến giờ, tất nhiên phải có chút bản lĩnh.Nhưng tình hình trước mắt có vẻ quá mức quỷ dị, khiến tu sĩ họ Mẫn nảy sinh ý định rút lui.
“Tính toán gì nữa? Giờ không phải là vấn đề có nên động thủ hay không, mà là chúng ta có còn mạng để rời khỏi đây không kìa.” Lão giả khô gầy ánh mắt lập lòe, cười khổ một tiếng, thốt ra một câu chẳng đầu chẳng cuối.
Lời này khiến gã hán tử hung ác và tu sĩ họ Mẫn giật mình.Họ biết rõ tính cách lão giả này, chắc chắn không vô duyên vô cớ mà nói như vậy, nên không khỏi kinh ngạc.
“Hai người không thấy sao, kẻ này rất giống một ma đầu đang được đồn đại gần đây?” Lão giả khô gầy thì thầm, giọng mang theo chút chua chát.
“Ma đầu? Chẳng lẽ là…”
“Là…chính là hắn!”
Hai người kia nghe xong, đầu tiên ngẩn ra, sau đó đồng loạt kinh hãi thốt lên.Khuôn mặt họ tràn ngập vẻ hoảng sợ.
“Chắc không sai đâu, nhìn xem, gã thanh niên này còn trẻ như vậy mà đã có thể phóng ra nhiều phi kiếm như thế, hơn nữa kiếm quang lại có màu xanh, quá trùng hợp với lời đồn!” Lão giả thận trọng nói, dường như đang tự trấn an chính mình.
“Nhưng người kia nổi tiếng là điều khiển kim trùng, còn gã này lại không thấy thi triển gì cả, có nhầm lẫn không?” Đại hán hung ác sắc mặt trắng bệch, giọng run run, phảng phất như nhắc đến một nhân vật cực kỳ đáng sợ.
“Thu huynh nói cũng phải, ma đầu kia thường chỉ lộ ra tu vi Kết Đan sơ kỳ, lại hay thu thập tinh hồn yêu thú.Còn việc hắn không thả yêu trùng, có lẽ là thấy không cần thiết thôi!” Tu sĩ họ Mẫn mặt tái xanh, giọng cũng nhỏ đi vài phần.
“Vậy chẳng lẽ tên đó thật sự là Trùng Ma? Chạy mau thôi, gặp hắn thì đừng mong giữ được mạng.” Đại hán kinh hoàng kêu lên.
“Đừng hoảng, nếu thật sự là ma đầu này, khi vừa đến, hắn chỉ chú ý đến Lưu Ly Thú nên không phát hiện ra chúng ta.Nhưng giờ yêu thú đã chết, bỏ chạy càng dễ bị hắn chú ý.” Lão giả vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nghe vậy, hai người liếc nhau, thấy có lý nên không dám manh động.Nhưng khi nhìn lại gã thanh niên đang trừu hồn yêu thú, đại hán chợt nhớ ra điều gì, mặt lộ vẻ nghi hoặc, nhỏ giọng nói:
“Nghe nói Trùng Ma này, bốn năm trước, chỉ vì một con yêu thú cấp bảy mà xung đột với một đám tu sĩ.Cuối cùng hắn một mình tiêu diệt bảy tám gã Kết Đan Kỳ, chỉ có một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ may mắn thoát được.Lời đồn đó chẳng lẽ là thật?”
“Có lẽ thật.Tu sĩ thoát được kia hình như là cao thủ của Bích Vân Môn, những người bị giết đều là đồng môn của hắn.Trận chiến đó khiến Bích Vân Môn, một trong năm thế lực lớn của Kỳ Uyên Đảo, tổn thất gần một phần ba lực lượng, thực lực đại giảm.Thái thượng trưởng lão Diệu Hạc chân nhân của Bích Vân Môn tức giận đến thất khiếu bốc khói, đích thân xuất hải tìm Trùng Ma nhưng không thấy quay về.Nhiều người đoán, dù Diệu Hạc chân nhân có tìm được Trùng Ma cũng không làm gì được hắn.Dù sao nếu hắn đã có năng lực như vậy, rất có thể đã tiến vào Nguyên Anh Kỳ.Nghe đồn một số thế lực khác của Kỳ Uyên Đảo đã để ý đến Trùng Ma, muốn chiêu mộ hắn.” Tu sĩ họ Mẫn nuốt nước bọt, nhỏ giọng giải thích.
“Nguyên Anh Kỳ? Chưa chắc.Ta lại nghe một giả thuyết khác.Thật ra tu vi của Trùng Ma không cao, hắn lợi hại là nhờ vào loại quái trùng kỳ lạ.Nghe nói trong trận chiến kia, hắn không dùng pháp bảo, chỉ thả vô số phi trùng nuốt chửng đám tu sĩ Kết Đan Kỳ, hắn chẳng động tay động chân gì cả.Vì thế mới gọi là Trùng Ma.” Lão giả khô gầy im lặng một lúc rồi lắc đầu nói.
“Nhưng vừa rồi Thu huynh cũng thấy, hắn không dùng phi trùng, chỉ một kiếm giết chết Lưu Ly Thú.Ngay cả tu sĩ Kết Đan hậu kỳ cũng khó làm được như vậy.Hắn chắc chắn là lão quái Nguyên Anh Kỳ giả dạng.” Tu sĩ họ Mẫn kiên quyết bảo vệ ý kiến của mình.
Lão giả khô gầy không đồng ý, còn muốn nói gì đó, đại hán hung ác vội ngắt lời:
“Hai vị bằng hữu, Trùng Ma có phải Nguyên Anh Kỳ hay không cũng chẳng khác biệt gì.Hắn tiêu diệt chúng ta cũng không tốn sức.Ta lo là ác danh của hắn.Trùng Ma này hễ gặp tu sĩ là dùng phi trùng bao vây, đã tiêu diệt không dưới trăm người.Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, hắn khiến ai nghe tên cũng kinh hồn bạt vía.”
Tu sĩ họ Mẫn nghe vậy mặt càng khó coi, nhìn gã thanh niên áo lam, thở dài:
“Trùng Ma tâm ngoan thủ lạt, hiếu sát vô độ.Mấy năm nay không ít tu sĩ bị giết đoạt bảo, đều có nhân chứng.Không ngờ chúng ta lại tự đưa dê vào miệng cọp.” Giọng hắn đầy hối hận.
Lão giả khô gầy cũng lộ vẻ hổ thẹn, mím môi im lặng.Ác danh của Trùng Ma khiến lão vô cùng kiêng kỵ.
Ba người lão giả không còn lòng dạ nào nói chuyện, chỉ chăm chú nhìn mọi cử động của gã thanh niên áo lam, mong hắn thu thập xong sẽ rời đi.Lúc này, gã thanh niên áo lam rút hết tinh hồn Lưu Ly Thú vào bát đen, rồi moi ra một viên nội đan màu trắng, cất vào túi trữ vật.
Đột nhiên, gã dừng tay, nhìn quanh một lượt.Ba người nín thở, ẩn nấp thân hình.
Nhưng mọi chuyện không như ý muốn.Ánh mắt gã thanh niên dừng lại ở khu vực ba người ẩn nấp, khóe miệng nở một nụ cười nhạt, lạnh lùng nói:
“Ba vị đạo hữu xem lâu như vậy, có nên hiện thân không?”
Nghe vậy, ba người lão giả đồng loạt lạnh toát sống lưng.
“Chạy!” Không biết ai hô lên.
Ba người hóa thành ba đạo cầu vồng, không nói lời nào, chia nhau ba hướng mà bỏ chạy.
“Ta còn chưa nói xong, sao chạy nhanh vậy? Chẳng lẽ sợ ta ăn thịt các người?” Gã thanh niên áo lam cau mày, lẩm bẩm, vẻ mặt khó hiểu.
Rồi, khuôn mặt hắn trầm xuống, vung tay lên, ba túi linh thú tung lên cao, giáp trùng ba màu tuôn ra ngập trời.
Gã thanh niên áo lam chính là Hàn Lập vừa từ biển sâu trở về.
Lão giả khô gầy liếc mắt về phía sau, thấy cảnh này sắc mặt đại biến, độn quang nhanh thêm ba phần.
Lúc này, từ miệng gã thanh niên phát ra một trận ngâm nga khe khẽ.
Giáp trùng ba màu đầy trời theo âm thanh mà tụ lại, trong nháy mắt ngưng kết thành ba thành giáo khổng lồ dài hơn trượng.
Tiếng rít vang lên, thanh giáo khổng lồ ẩn hiện sắc hồng, lóe lên rồi chia thành ba hướng khác nhau phóng đi, độn quang cực nhanh.
“Vù vù” tiếng xé gió truyền ra, ba mũi giáo truy tìm ba người lão giả đã biến mất không thấy bóng dáng.
Hàn Lập vẫn đứng tại chỗ, không đuổi theo.Ngước nhìn, thản nhiên dùng một đạo thanh quang lột xuống lớp da trong suốt của Lưu Ly Thú.Da Lưu Ly Thú là tài liệu tốt nhất để luyện chế hộ giáp, Hàn Lập tất nhiên không thể bỏ qua.
Sau đó đem thân thể Lưu Ly Thú đốt thành tro bụi, Hàn Lập xoay người thu khí cụ bố trận và Nghê Thường Thảo.
Vừa làm xong, từ xa xa nơi chân trời, hào quang chớp động.Đến gần mới thấy, đúng là ba người lão giả khô gầy đang ngự trên pháp bảo quay lại, nhắm thẳng đến chỗ Hàn Lập.
Khuôn mặt cả ba trắng bệch, trên cổ có một vòng ba màu bao quanh.Ai nấy đều cúi đầu ủ rũ, như sắp đi vào chỗ chết.
Thấy cảnh này, Hàn Lập sờ cằm, thầm cười lạnh.
Ba người đáp xuống trước mặt, Hàn Lập cười, hòa nhã hỏi:
“Ba vị đạo hữu có thể giải thích cho ta vì sao vừa thấy Hàn mỗ lại kinh hoàng bỏ chạy như vậy không? Chẳng lẽ ba vị biết ta?”
