Đang phát: Chương 52
Lam Tiểu Bố cười khẽ: “Chúc mừng huynh đệ, ta cũng qua rồi.””Ta biết ngay mà, sao ngươi có thể trượt được?” Khắc Nhĩ reo lên đầy phấn khích.Lam Tiểu Bố cạn lời, ta có nói mình trượt đâu? Toàn bộ là ngươi tự nghĩ ra đấy, được không?”Vậy thì quá tốt rồi.Bốn anh em ta đều từ Lam Á Tinh đến, sau này cùng chung một đội, có gì còn đỡ đần nhau được.” “Đúng đúng, dù có tên đội trưởng lạ hoắc nào đó thì ta vẫn có thể liên thủ.Chỉ sợ lúc tuyển quân, bọn họ lại không gom đủ cả bốn ta.” Khắc Nhĩ nhanh nhảu nói.Thấm Nguyệt nghe tin Lam Tiểu Bố qua vòng loại cũng mừng lây, tiếp lời: “Hai bọn ta có đĩa bay, còn các ngươi?”Khắc Nhĩ vỗ ngực: “Ta đây vốn là sĩ quan quân Điệt Chiến, lẽ nào lại không có đĩa bay? Tiểu Bố cũng vậy…”Khắc Nhĩ chợt quên mất quân đội của Lam Tiểu Bố, theo phản xạ nhìn sang.Lam Tiểu Bố đành phải nói: “Duy Hòa quân.””Đấy, Lam Tiểu Bố là sĩ quan cao cấp Duy Hòa quân, cũng có đĩa bay nhé.” Khắc Nhĩ vênh mặt nói.Thấm Nguyệt vui vẻ: “Vậy hẹn nửa tháng nữa tụ họp ở Chinh Tinh quân để báo danh nhé?”Nhìn Thấm Nguyệt và A Nhứ rời đi, Khắc Nhĩ không nhịn được nói: “Tiểu Bố, sao hai nàng cứ phải chờ mình, còn muốn vào chung đội? Có khi nào bọn họ…có ý gì với tụi mình không? Hay là nhắm đến đĩa bay của mình?””Chắc chỉ là cùng đến từ Lam Á Tinh thôi.” Lam Tiểu Bố không nghĩ họ cần đĩa bay của mình, ở đây thứ này đâu hiếm, nhìn Chiến Điệp đỗ ngoài kia kìa.Chỉ có Khắc Nhĩ coi đĩa bay là sinh mạng mới nghĩ vậy thôi.Còn chuyện “có ý” thì…ha ha.”Tiểu Bố, giờ ta ở đây chơi xả láng chục ngày, hay tìm chỗ nào tá túc đã?” Khắc Nhĩ hỏi.Đậu Chinh Tinh quân rồi, hắn ngủ ngoài trời mấy ngày cũng chẳng sao.Hơn nữa ở cái quân doanh này, cứ là dự bị binh Chinh Tinh quân thì muốn ăn ở thế nào cũng được.Lam Tiểu Bố lại không muốn ở đây: “Khắc Nhĩ, huynh có tiền không? Có thì ta tìm chỗ nào nghỉ ngơi chứ ở đây đông người quá, không tiện.Tìm chỗ nào vắng vẻ ấy, đỡ ai dòm ngó.” “Đúng đúng, ta hiểu, ta hiểu hết.” Khắc Nhĩ chợt nhớ ra điểm đặc biệt của Lam Tiểu Bố, cái kiểu gian lận qua vòng sơ khảo Chinh Tinh quân ấy, đúng là thần thánh phương nào rồi.Lam Tiểu Bố có chiêu đó, dĩ nhiên phải cẩn thận chút đỉnh.”Có tiền không?” Lam Tiểu Bố thấy Khắc Nhĩ cứ “hiểu” này nọ, mấu chốt là có tiền cơ.Không tiền thì chỉ có nước ở đây thôi.””Hắc hắc, tiền thì ta đầy.Lát về đĩa bay, ta vác cho huynh hai rương hoàng kim.Còn chỗ ở thì Chân Nặc Tinh thiếu gì, lúc đó kiếm đại một chỗ.Với lại giờ ta là dự bị binh Chinh Tinh quân, có quyền mua nhà riêng rồi.” Khắc Nhĩ cười hề hề, tâm trạng cực kỳ sung sướng…Như Khắc Nhĩ nói, hắn quả thật có tiền.Trong đĩa bay vàng ròng ít nhất cũng bảy tám rương, bạc thì chẳng đáng là bao.Chân Nặc Tinh đúng là đất rộng người thưa, cả hành tinh to hơn địa cầu một chút, mà biển chỉ chiếm 30%.Đất đai mênh mông thế, dân chưa đến ba tỷ, vô chủ đầy ra đấy.Nhưng Lam Tiểu Bố muốn tìm không phải chỗ vô chủ, mà là chỗ nào vắng người thôi.Hắn và Khắc Nhĩ mau chóng tìm được một thị trấn nhỏ tên Lư Phố.Lư Phố nhà bỏ không nhiều, người cũng không đông.Hỏi thăm chút thì biết, xưa kia Lư Phố có một vị tướng quân, ông ta tuyển mộ rất nhiều binh sĩ ở Lư Phố.Nhưng điều đó cũng chẳng hay ho gì, sau này quân ngoài hành tinh xâm lược, vị tướng quân kia ra trận, kết quả toàn quân bị diệt ngoài không gian.Từ đó Lư Phố tiêu điều, mấy bà vợ mất chồng lũ lượt bỏ đi, khiến Lư Phố thừa ra rất nhiều nhà trống.Lam Tiểu Bố và Khắc Nhĩ chọn hai căn nhà ở rìa thị trấn.Nhà nào nhà nấy cũng rộng rãi, lại còn có mảnh đất trống lớn ở sau sân.Mấy mảnh đất này vốn để đỗ phi thuyền, Côn Lôn đỗ ở đây thì nhằm nhò gì.Mua nhà xong, Lam Tiểu Bố dĩ nhiên đi sắm cho mình chục bộ quần áo với chục đôi giày.Về đến nhà, dọn dẹp sơ sài, Khắc Nhĩ đã lù lù xuất hiện.”Tiểu Bố…ồ, huynh mới rước con chó về à?” Khắc Nhĩ vừa vào đã thấy Cổ Đạo.”Đâu phải chó, nó tên Cổ Đạo, sau này cứ gọi nó là Cổ Đạo.” Lam Tiểu Bố giải thích.Cổ Đạo nghe Khắc Nhĩ gọi mình là chó, gầm gừ ngay, như muốn nói mi mới là chó, cả nhà mi là chó.Nghe Cổ Đạo gầm, Khắc Nhĩ cười ha hả: “Hóa ra là sói con.”Nhưng hắn mau chóng nhớ ra mục đích đến đây, vội hỏi: “Tiểu Bố, lúc trước huynh dùng chiêu gì mách ta đáp án vậy, mà giám khảo chẳng mảy may nghi ngờ?” Chuyện này nghẹn trong lòng hắn lâu lắm rồi, không hỏi ra thì cứ bất an.”Là hồi nọ đi đấu giá, ta định mua một cái Tinh Không hướng dẫn, ai dè trong đó lại có một cái máy phát tin sóng não khoa học kỹ thuật văn minh Ngũ Tinh.Ta dùng cái máy đó mách huynh đấy.” Lam Tiểu Bố bịa chuyện như thật.Đừng nói hắn với Khắc Nhĩ quen nhau chưa lâu, dù có là bạn chí cốt thì hắn cũng chẳng dám nói Đoán Thần Thuật cho Khắc Nhĩ biết.Đoán Thần Thuật liên quan đến Lý An, mà Lý An thì từ Xích Lôi Tinh văn minh khoa học kỹ thuật Ngũ Cấp đến, thân phận lại chẳng tầm thường.Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì, dù sao Côn Lôn qua được gấp không gian, chắc cũng cách Xích Lôi Tinh vô số tinh hà rồi.Nhưng đến cái tinh hà này, Lam Tiểu Bố thấy mình đều thạo cả tiếng Lam Á Tinh lẫn Chân Nặc Tinh thì trong lòng hơi bất an.Điều này nghĩa là Lý An rất có thể quen thuộc hệ tinh này, mà đã quen thì Xích Lôi Tinh chắc cũng chẳng xa nơi đây.Chính vì lo lắng vậy nên đến giờ hắn cũng không dám nhắc ba chữ Xích Lôi Tinh.Một khi ai biết Lý An bị hắn diệt, thì không chỉ hắn mà Chân Nặc Tinh cũng hóa tro tàn mất.Khắc Nhĩ há hốc mồm, mắt tròn mắt dẹt nhìn Lam Tiểu Bố đầy ngưỡng mộ.Lát sau, hắn mới lên tiếng: “Tiểu Bố, sau này mình chung một đội, sinh tử có nhau.Cái đồ của huynh sau này sẽ cho ta thêm nhiều cơ hội sống sót, nhưng lực của huynh yếu quá.Lực kiểu này mà vào Chinh Tinh quân thì cũng chỉ thuộc hàng bét thôi.Huynh biết vì sao lực ta lại mạnh thế không? Vì ta có một loại quyền pháp tên Phi Ngưu Quyền đấy.Từ giờ ta dạy huynh Phi Ngưu Quyền, chỉ cần qua một hai năm, huynh chắc chắn tiến bộ vượt bậc.”Phi Ngưu Quyền? Lam Tiểu Bố lắc đầu: “Ta có thứ còn ngon hơn Phi Ngưu Quyền, lúc khảo hạch lực ta chỉ là không muốn gây náo động thôi.Ngươi dạy ta, không bằng ta dạy cho ngươi, cái môn tu luyện của ta tên Thuần Dương Vô Cực, ngươi cứ theo ta mà học…”Thuần Dương Vô Cực là công pháp nội gia của Võ Đang, Lam Tiểu Bố cũng chưa từng tu luyện, hắn tu luyện Dịch Cân Kinh cơ.Giờ gặp Khắc Nhĩ, chi bằng cho hắn tu luyện.Chân Nặc Tinh cũng có chút nguyên khí, tuy không bằng địa cầu đang hồi phục nguyên khí, nhưng cũng đủ để Khắc Nhĩ luyện ra nội khí.”Không học, ta đi mua ít thịt đây.Ngươi xem Cổ Đạo gầy quá kìa, huynh nên cho nó ăn nhiều thịt vào.Cổ Đạo, hay là mi đi ăn thịt với ta?” Khắc Nhĩ nói xong chẳng thèm đợi Lam Tiểu Bố trả lời, chuồn thẳng.Đùa à, Lam Tiểu Bố đấm phát một mã lực, cái thứ nhược gà đó thì có chiêu gì mà đáng luyện? Có thời gian luyện Thuần Dương cái gì Vô Cực, hắn thà luyện Phi Ngưu Quyền còn hơn.Nghe đến ăn thịt, Cổ Đạo đã thèm rỏ dãi.Ở trong đĩa bay tuy sống đấy, nhưng chỉ là sống lay lắt thôi.Giờ có thịt ăn, nó liền chớp mắt nhìn Lam Tiểu Bố.Lam Tiểu Bố xua tay: “Đi với Khắc Nhĩ đi, lát về đừng làm phiền ta luyện công, không có thì cứ tìm Khắc Nhĩ.”Nghe Lam Tiểu Bố cho phép, Cổ Đạo liền giở bộ mặt đáng yêu, lẽo đẽo theo Khắc Nhĩ.Có thịt ăn mới là chân lý, chỉ cần có thịt, gọi chó hay gọi trùng nó cũng chịu.
