Đang phát: Chương 518
Tần Vũ một mình đứng giữa hẻm núi, Mị Cơ và Liên Nhứ đạo nhân đang ở bên cạnh Hắc Long đàm.Liên Nhứ đạo nhân sau khi dùng nhiều thiên thần chi lực để hồi phục thân thể cũng bay đến chỗ Mị Cơ, mệt mỏi ngồi xuống đất.
Không gian tĩnh lặng và đầy áp lực!
Hàng chục vạn người đứng quanh hẻm núi nín thở, không dám thở mạnh.
Tình thế đảo ngược, lúc trước Hùng Hắc định giết Tần Vũ, nhưng Tần Vũ đang nằm dưới đất lại lật ngược tình thế, giết chết Hùng Hắc và làm trọng thương Liễu Nhứ đạo nhân trong chớp nhoáng.
“Mị Cơ, lúc ta ngã xuống, ta nghe ngươi và Hùng Hắc nói về ‘Độc Hồn Câu’.Cái liềm nhỏ mà ngươi tấn công ta có phải là Độc Hồn Câu không?” Tần Vũ cười nhẹ, tiến đến gần Mị Cơ mười mét.
Mị Cơ vẫn ngồi mệt mỏi trên đất, gật đầu và hỏi: “Ngươi trúng Độc Hồn Câu của ta, sao tỉnh lại nhanh vậy?”
Mị Cơ biết rõ sức mạnh của Độc Hồn Câu.
Mị Cơ không có công kích lợi hại, chỉ có Độc Hồn Câu là đặc biệt và quỷ dị.Nếu đối phương có phòng bị, Mị Cơ sẽ rất yếu.
“Sao tỉnh lại nhanh ư?” Tần Vũ cười.
Tần Vũ biết rõ, Độc Hồn Câu chỉ làm linh hồn Kim Đan của hắn rung động nhẹ, còn chưa gây ảnh hưởng gì thì Lưu Tinh Lệ đã phóng ra lục sắc quang mang để ngăn chặn và triệt tiêu công kích.
Việc quỵ xuống chỉ là giả vờ.
Tần Vũ thấy biểu hiện kỳ lạ của Mị Cơ và Liễu Nhứ, cảm thấy bất thường nên cười nhạt: “Mị Cơ, Liễu Nhứ, hai người có biểu hiện gì vậy?”
Mị Cơ và Liễu Nhứ nhìn nhau cười.
Tần Vũ cảm thấy bất an, nhìn về phía Hắc Long đàm sau lưng hai người.Tần Vũ biết rõ, cái hồ rộng lớn này mới thực sự là Hắc Long đàm.
Mặt nước Hắc Long đàm phẳng lặng như gương, sâu thẳm và tạo cảm giác chấn nhiếp linh hồn.
Nhưng giờ đây, mặt hồ bắt đầu rung động, một luồng khí thế tà dị bốc lên từ trong hồ.Tần Vũ lập tức lùi lại.
Hắn lùi cả chục dặm ra ngoài đại trận đã bố trí.Sát trận thuộc tính hỏa này sẽ phun ra Bạch Sắc Tịnh Hỏa vô tận để thiêu đốt.Tần Vũ định nếu thấy không ổn sẽ nhảy vào trong trận.
Bạch Sắc Tịnh Hỏa có thể uy hiếp người khác, nhưng không thể làm gì Tần Vũ.
“Trong Hắc Long đàm có gì?” Tần Vũ cảm thấy nguy cơ.”Lẽ nào là…Hắc Long, thủ lĩnh của Hắc Long đàm, người đã mất tích trong truyền thuyết?”
Hắc Long đại nhân đã lâu không xuất hiện.
“Ầm ầm…” Hắc Long đàm rung chuyển.
Giữa hồ cuộn sóng, như sôi trào, càng lúc càng mạnh.Đột nhiên, một bóng người
Từ đáy hồ đạp nước bay lên.
Người này cao gần một mét bảy, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân đen tuyền, trông rất chắc nịch.
Đầu tóc ngắn màu đỏ như cương châm, lông mày đỏ như lợi kiếm, mắt âm trầm đầy sát khí.
“Bái kiến Hắc Long đại nhân!”
Mị Cơ và Liễu Nhứ quỳ xuống cung kính, dập đầu.
Hàng chục vạn người đứng quan sát im lặng, rồi đồng loạt quỳ xuống, cung kính nói: “Bái kiến Hắc Long đại nhân.”
Tiếng hô của hàng chục vạn người vang vọng.
Hắc Long đại nhân cao khoảng một mét bảy, dáng vẻ như thiếu niên, nhưng đôi mắt âm trầm đầy sát khí khiến người ta không tin hắn là thanh niên.
Tần Vũ cẩn thận quan sát Hắc Long đại nhân.
“Chiến giáp trên người thật đặc biệt.” Tần Vũ thầm nghĩ, thần khí chiến y có thể biến đổi hình dạng, chỉ cần người mặc nghĩ ra.
Chiến giáp của Hắc Long đại nhân chỉ bảo vệ những điểm quan trọng trên cơ thể.
Chân tay để trần, cơ bắp đen tuyền lộ ra, mái tóc ngắn và đôi lông mày kiếm màu đỏ cũng rất hiếm thấy.Tần Vũ cảm thấy bị áp bức khi nhìn Hắc Long đại nhân.
“Cảnh giới linh hồn còn cao hơn mình nhiều!” Tần Vũ chắc chắn.
Hắc Long đại nhân ít nhất cũng là trung bộ thiên thần.
“Ngươi là người giết Hùng Hắc, giỏi bày trận pháp, Tần Vũ?” Hắc Long nhìn Tần Vũ, giọng nói kỳ dị như kim loại.Tần Vũ đoán Hắc Long đã biết thông tin về mình.
“Đúng.”
Tần Vũ nhìn thẳng vào Hắc Long, mái tóc đen dài phất phơ, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng nở nụ cười: “Ngươi là Hắc Long đã mất tích trong truyền thuyết?”
“Ta là Hắc Long.” Hắc Long nghiêm mặt.”Tần Vũ, ngươi có một con đường sống và một con đường chết.Con đường sống là…thần phục ta, việc giết Hùng Hắc sẽ được bỏ qua.Con đường chết…kẻ không thần phục ta sẽ chết.”
“Sống hoặc chết, ngươi chọn đi!”
Đôi lông mày kiếm màu đỏ của Hắc Long dựng lên, toàn thân phát ra bá khí thách thức.
Tần Vũ liếc Mị Cơ, Liễu Nhứ đạo nhân, rồi ngẩng đầu nhìn Hắc Long: “Hắc Long, ta sống hay chết không ai quyết định được, ngay cả thần vương cũng không thể, đừng nói là…một tên thủ lĩnh cường đạo nhỏ nhoi như ngươi!”
Tần Vũ chỉ tay vào Hắc Long, giọng lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén, không hề bị khí thế của Hắc Long áp bức.
Hắc Long nhếch mép: “Vậy thì, ngươi chết đi!”
Hắc Long đưa tay ra, một cây trường côn màu đen dài hai mét xuất hiện.Hắn nắm lấy trường côn, lao về phía Tần Vũ, tốc độ không nhanh nhưng lại tạo ra mấy chục tàn ảnh.
“Ồ? Bộ pháp này?” Tần Vũ kinh ngạc phát hiện bộ pháp của Hắc Long có vấn đề.
Mỗi bước chạy của Hắc Long đều tạo cảm giác kỳ quặc, không tự nhiên nhưng lại có cảm giác như dây cung đang dương hết cỡ…như thể lúc nào cũng có thể tung ra một chiêu mạnh nhất.
“Đây là bộ pháp gì, không phải, khí thế của hắn đang tăng lên.” Tần Vũ kinh ngạc phát hiện, khí thế của Hắc Long đang không ngừng tăng lên trong quá trình chạy.
Không phải hao phí linh hồn chi lực để tăng khí thế, mà dựa vào bộ pháp, dựa vào tiết tấu tự nhiên tạo ra khí thế.
Đôi mắt âm trầm của Hắc Long nhìn chằm chằm vào Tần Vũ, sát khí trong mắt không hề thay đổi, như thể động thủ với Tần Vũ không đáng để hắn dùng toàn lực.
“Chỉ với khí thế được hắn tập trung, cảnh giới linh hồn lại cao hơn mình, cứ áp bức như thế…” Tần Vũ cảm thấy áp lực và hơi hoảng sợ.Hắc Long trước mặt như một ngọn núi cao không thể leo lên, hơn nữa ngọn núi này còn không ngừng cao lên.
“Lùi!”
Khi Hắc Long đến trước mặt, Tần Vũ lùi một bước vào trong đại trận, bước này hắn đã chuẩn bị từ lâu, đặt chân vào cửa Sinh.
Hắc Long liếc nhìn đại trận mà Tần Vũ đang ở trong đó, không do dự, xông thẳng vào sát trận.
××××××
Thấy Hắc Long tiến vào đại trận, Tần Vũ cười thầm: “Thực lực của ngươi mạnh, nhưng ta muốn xem ngươi làm cách nào để chống lại vô số Bạch Sắc Tịnh Hỏa!”
Chân hỏa trong cơ thể Tần Vũ đã tăng lên thành Bạch Sắc Tịnh Hỏa, điều này làm đại trận mới bố trí có uy lực lớn hơn nhiều, hơn nữa việc bố trí trận cũng đã hoàn thiện hơn.
Hắc Long vừa đặt chân vào sát trận, sát trận liền sinh ra lớp lớp Bạch Sắc Tịnh Hỏa, tập trung vào Hắc Long.
Hắc Long với dáng vẻ của một thiếu niên lạnh lùng, một tay cầm trường côn màu đen, lạnh lùng nhìn Bạch Sắc Tịnh Hỏa.
“Bạch Sắc Tịnh Hỏa? Tần Vũ, tài nghệ trận pháp của ngươi thực sự rất tốt.”
Đôi mày kiếm màu đỏ của Hắc Long khẽ nhướng lên, vẫn đứng yên đó, không hề để ý đến Bạch Sắc Tịnh Hỏa đang đến gần.
Trong lúc Tần Vũ đang mong đợi, một cảnh tượng khiến hắn kinh ngạc xảy ra.
Khi Bạch Sắc Tịnh Hỏa đến gần Hắc Long một xích thì không thể tiến thêm được, cảnh tượng quá quỷ dị khiến Tần Vũ không thể tin nổi.
……
Tần Vũ và Hắc Long ở trong sát trận, những người quan sát bên ngoài hoàn toàn nghi hoặc.
“Trong đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Liễu Nhứ đạo nhân cau mày nói.
Mị Cơ lắc đầu: “Không thấy rõ.Vô số Bạch Sắc Tịnh Hỏa tràn ngập cả đại trận, ai biết bên trong có chuyện gì? Nhưng ta tin Hắc Long đại nhân nhất định sẽ thắng.”
“Ta cũng tin Hắc Long đại nhân sẽ thắng, nhưng hiếm khi được thấy Hắc Long đại nhân ra tay mà không nhìn thấy gì, thật đáng tiếc.” Liễu Nhứ đạo nhân than thở.
Không chỉ mình hắn than, hàng chục vạn người đứng quan sát bên ngoài đều than thở.
Vô số Bạch Sắc Tịnh Hỏa tràn ngập đại trận, như sương mù dày đặc, ai biết trong đó có chuyện gì!
……
“Tần Vũ, ngay cả điều này ngươi cũng không hiểu?” Trong mắt Hắc Long có một tia xem thường.”Xem ra ngươi chẳng hiểu gì về phương thức chiến đấu của thiên thần, ta không hiểu sao ngươi giết được Hùng Hắc.”
Nói xong, Hắc Long nhanh như chớp lao tới Tần Vũ.
Bạch Sắc Tịnh Hỏa không làm Hắc Long tổn thương, điều này làm Tần Vũ kinh ngạc, nhưng hắn đã nhanh chóng bình tĩnh lại, một tay cầm Xích Huyết thần kiếm đứng bất động nhìn Hắc Long đang lao tới.
“Hô!” Trường côn màu đen trong tay Hắc Long đột nhiên bung ra, như xuyên qua không gian tới trước mặt Tần Vũ.Trường côn xoáy tròn đâm tới như rắn độc thè lưỡi.
Xích Huyết thần kiếm trong tay Tần Vũ cũng đâm thẳng tới.
Một kiếm này ẩn chứa sự ảo diệu của Kinh Thiên Nhất Côn.Tần Vũ cho rằng, bất kể loại vũ khí nào cũng đều có thể sử dụng cùng một loại “đạo”.
Chỉ cảm thấy không gian chi lực xung quanh Xích Huyết thần kiếm bị vặn xoắn, mũi kiếm phá bỏ mọi trở ngại, chỉ nghe thấy tiếng va chạm trong trẻo.
Đầu trường côn va chạm với mũi kiếm!
Tần Vũ và Hắc Long đều bay lùi lại.
“Ồ?” Tần Vũ kinh ngạc phát hiện ra một chuyện, thượng phẩm thiên thần khí Xích Huyết thần kiếm có hiệu quả đặc thù “Phong lợi”, nhưng khi đối đầu với trường côn lại không làm nó bị tổn thương.
“Thần kiếm của ngươi là thượng phẩm thiên thần khí?” Đôi mắt luôn âm trầm của Hắc Long đột nhiên trở nên nóng bỏng, nhìn chằm chằm vào Xích Huyết thần kiếm trong tay Tần Vũ.
“Dựa vào đâu mà ngươi nói thế?” Tần Vũ cảm thấy bất an.
Hắc Long cười lạnh: “Bởi vì trong thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với ngươi, ta đã phán đoán được…thực lực của ngươi chỉ là hạ bộ thiên thần, một hạ bộ thiên thần có thể dùng thiên thần khí không phân cao thấp với ta.Vũ khí của ta là trung phẩm thiên thần khí, vũ khí của ngươi không chỉ không phải là trung phẩm thiên thần khí mà còn là thượng phẩm thiên thần khí lợi hại.”
Lúc này Tần Vũ mới biết, thì ra trường côn trong tay đối phương là trung phẩm thiên thần khí.
“Tần Vũ, đừng phản kháng nữa, thực lực của ngươi quá yếu.” Hắc Long tươi cười, nhìn thấy thượng phẩm thiên thần khí trong tay Tần Vũ, Hắc Long hết sức cao hứng.
Tần Vũ hừ lạnh.
“Ngươi không tin ư? Ta muốn giết ngươi cực kỳ dễ dàng.” Hắc Long mỉm cười, đột nhiên —
Trong phạm vi năm mươi mét với trung tâm là Hắc Long, toàn bộ Bạch Sắc Tịnh Hỏa bị đẩy ra.Trong khu vực này không có một chút Bạch Sắc Tịnh Hỏa nào, còn Tần Vũ chỉ cách Hắc Long mười mấy mét nên đương nhiên ở trong phạm vi này.
“Tại sao mình không thể cử động?” Tần Vũ cảm thấy như bị thi triển định thân thuật, không thể nhúc nhích.
Trong mắt Hắc Long đầy tiếu ý: “Một kiện thượng phẩm thiên thần khí đủ để ta chiến đấu với thượng bộ thiên thần rồi.Ha ha…không ngờ hôm nay ta có thể có được một kiện thượng phẩm thiên thần khí.”
“Hắc Long, rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì?” Tần Vũ cau mày quát.
Hắc Long ngớ ra, rồi cười: “Tần Vũ, ta đã nói ngươi không hiểu cách chiến đấu của thiên thần, thiên thần chiến đấu quan trọng nhất là dựa vào lĩnh ngộ về không gian.Ta…một trung bộ thiên thần đã lĩnh ngộ về không gian đủ để có được ‘không gian lĩnh vực’, trong phạm vi ‘không gian lĩnh vực’ của ta, ta có thể áp chế đối thủ.Ta có thể đẩy mọi thứ khác ra ngoài, ví dụ như Bạch Sắc Tịnh Hỏa.”
Tần Vũ đã hiểu ra.
“Lĩnh ngộ về không gian của hạ bộ thiên thần đủ để họ triệt tiêu lực hấp dẫn của mặt đất mà bay trên không.Trung bộ thiên thần có thể hình thành ‘không gian lĩnh vực’, còn thượng bộ thiên thần có thể hủy diệt một khối không gian nhỏ.Hạ bộ thiên thần đối diện với trung bộ thiên thần vốn không có năng lực phản kháng, trung bộ thiên thần đối diện với thượng bộ thiên thần cũng vậy.” Hắc Long cười nhạt.”Có phải ngươi đang nghi hoặc vì sao vừa rồi ta nói có thượng phẩm thiên thần khí thì có thể đấu với thượng bộ thiên thần không?”
Tần Vũ chăm chú lắng nghe, quả thực hắn muốn biết.
“Đáng tiếc, ta không muốn nói cho ngươi biết, bây giờ ta ban cho ngươi cái chết!” Hắc Long khẽ động đã tới trước mặt Tần Vũ, giương côn đập vào đầu Tần Vũ.
Quang mang lóe lên trong mắt Tần Vũ.
Chân thân của Tần Vũ tiến thẳng vào “Càn Khôn thế giới” do hắn sáng tạo.
Vì Càn Khôn thế giới đang trong quá trình trưởng thành, Tần Vũ chỉ có thể khống chế một phần không gian chi lực.
Không gian chi lực của “Càn Khôn thế giới” do Tần Vũ khống chế xuyên qua vách ngăn giữa “Càn Khôn thế giới” và “thần giới”, liên hệ với điểm (tọa độ) nơi hắn vừa rời đi.
Không gian chi lực sau khi liên hệ với điểm đó còn dư lực lan tỏa bao trùm cả trăm mét xung quanh.
“Hô!”
Toàn thân Tần Vũ lại xuất hiện ngay ở vị trí cũ.
Hắc Long đang nhìn tứ tung để tìm Tần Vũ, thấy Tần Vũ đột nhiên xuất hiện, cả kinh nói: “Ngươi, ngươi sao lại biến mất, lẽ nào ngươi biết thuấn di? Không, không thể nào.”
Dù Hắc Long có bình tĩnh đến mấy lúc này cũng có chút không hiểu.
“Thuấn di?” Tần Vũ ngơ ngác.
