Chương 518 Cha hổ con rồng, trên dưới một lòng

🎧 Đang phát: Chương 518

– Cứu! Cứu tôi!
Vị thống lĩnh cuối cùng hoảng sợ kêu cứu.Thấy cha con Thư gia trừng mắt nhìn mình, hắn lạnh toát sống lưng, vứt bỏ cả tôn nghiêm, lớn tiếng cầu viện.
– Ngươi cũng phải chết!
Thư Thiên Hào như thần giáng thế, khí thế ngút trời, vung chiến đao nhanh như chớp, thi triển các loại đạo pháp.
Thống lĩnh cấm vệ quân cố gắng chống đỡ, nhưng cuối cùng cũng không thể cầm cự.
Chưa kịp thở, hắn đã thấy Sở Vân từ trên trời lao xuống.Sở Vân vung Túy Tuyết Đao, thân hình to lớn che khuất ánh mặt trời, khiến hắn chìm trong bóng tối.
– Tăng Quang Thiểm Thải Tuyết Nguyệt Thiên Trùng!
Sở Vân hét lớn, âm thanh vang vọng khắp nơi.Túy Tuyết Đao phát ra ánh sáng chói lòa như tuyết, rực rỡ cả một vùng trời.
Chiến đao mạnh mẽ chém xuống, tạo ra tiếng nổ long trời lở đất.Đao mang ngưng tụ, to lớn đến năm trượng, vô cùng sắc bén, xé toạc cả không gian.Trong nháy mắt, nó đánh trúng vị thống lĩnh cấm vệ quân.
Đạo pháp phòng ngự của hắn quá yếu ớt, như tờ giấy mỏng, tan chảy dưới ánh đao.Tiếng kêu thảm thiết của vị thống lĩnh cũng bị đao mang dập tắt ngay lập tức.
Đao mang xuyên qua người thống lĩnh, phá tan chiến hạm, dư thế không giảm, tiếp tục lao xuống biển.
Ầm ầm!
Một xoáy nước khổng lồ hình thành, bao quanh chiến hạm.Nước biển cuộn trào dữ dội, tạo thành những con sóng lớn, đánh bay ba chiến hạm lên không trung, rồi cắm đầu xuống biển.
Cảnh tượng kinh hoàng khiến chiến trường tạm ngưng lại.
Sở Vân đứng giữa không trung, nhìn bao quát toàn bộ chiến trường.Hắn vung tay, Túy Tuyết Đao dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng lấp lánh:
– Ba đại tướng địch đã chết dưới đao của ta.Ai còn dám đến đây chịu chết!
Tiếng gầm vang vọng khiến binh lính Thủy gia im lặng không nói gì.
Sĩ khí quân liên minh tăng vọt!
– Thiếu đảo chủ uy vũ vô địch! Đảo chủ uy vũ vô địch!
– Giết! Theo thiếu đảo chủ, thống nhất thiên hạ!
– Ba vị thống lĩnh đều chết dưới tay hắn! Thật sao?
Toàn bộ cấm vệ quân run rẩy.
– Sở Vân…
Cuồng Nho Tướng Quân nghiến răng, mặt mày u ám.
– Sức mạnh như vậy…
Thiết Ngao hổ thẹn, thấy nhiều binh sĩ Thiết gia, thậm chí cả tướng lĩnh, cũng điên cuồng hò hét theo người của Thư gia.
Trong khoảnh khắc này, sự dũng mãnh của Sở Vân đã chinh phục trái tim binh lính liên quân.
– Các tướng sĩ, còn chờ gì nữa? Theo ta tiến lên giết địch, giành lấy thắng lợi! Theo ta, san bằng biển cả, tung cánh bay cao!
Sở Vân tiếp tục gầm lớn.
Liên quân im lặng, rồi bùng nổ như thác lũ.Hàng vạn người đồng thanh hô vang theo thiếu đảo chủ!
– Đi theo thiếu đảo chủ!
Các tinh binh Chuông Đồng, mình đầy máu me, giơ cao chiến đao, gầm thét xông lên phía quân địch.
– Đi theo thiếu đảo chủ!
Các chiến thuyền, chiến hạm như được tiếp thêm sức mạnh, lao thẳng vào hạm đội địch.
– Đi theo thiếu đảo chủ!
Một lão binh bị hôn mê, nghe thấy tiếng hô hét bỗng tỉnh lại.Ông ta lồm cồm bò dậy, đẩy xác chết trên người ra, cố gắng bò trên khoang thuyền.Cuối cùng, ông ta đến được một đội quân gần đó.
– Đi theo thiếu đảo chủ!
Không tìm được dùi trống, ông ta giơ nắm tay lên, đánh mạnh vào trống trận.
Thùng thùng thùng…
Trống trận vang lên! Tiếng trống truyền đi khắp nơi.
Quân hiệu vang lên! Hàng vạn người hò hét!
Vô số âm thanh, vô số ý chí, tạo thành một cơn sóng rung chuyển trời đất, cuồn cuộn mãnh liệt.
Dưới sự dẫn dắt của Sở Vân, quét sạch thiên hạ, lấp biển vá trời, thay đổi cả thế giới!
– Đây chính là sức mạnh!
Mỗi người bộc phát toàn bộ sức mạnh của mình, ý chí của hàng vạn người gắn kết thành một khối… Đây, đây chẳng phải là cảnh giới cao nhất trong chỉ huy chiến trận sao?
Hoàng Hiếu chấn động cả về thể xác lẫn tinh thần, đứng ngây người nhìn.Trong giờ khắc này, Sở Vân đã cướp đi quyền chỉ huy chiến đấu của ông.
Giờ khắc này, tâm ý của mọi người đã hòa làm một, từng bước tiến về phía đối phương.
Sở Vân gặp thần giết thần, gặp quỷ diệt quỷ!
Khí thế của hắn ngút trời, ý chí chiến đấu của hàng vạn người ngưng tụ lại.Bất cứ kẻ địch nào đối mặt với hắn đều cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát, bất lực chống đỡ, tinh thần tan rã.
Trong thời gian ngắn, hơn mười tiểu tướng, bảy tám thượng tướng, năm đại tướng đã chết dưới đao của Sở Vân! Còn binh lính thì vô số kể!
Thư Thiên Hào đứng bên cạnh, âm thầm chia sẻ áp lực, giúp hắn tỏa sáng.
Hoa Anh và Nhan Khuyết đứng hai bên trái phải, một người bắn tên như mưa, một người dùng roi mây tung hoành ngang dọc.
Vũ Đại Đầu, ba lão tướng quân, Vương Trạch Long và Viêm Cơ Ti theo sát phía sau.Trong lúc hỗn loạn, Thỏ Tướng Quân cũng gia nhập đoàn quân của Hoàng Hiếu, kề vai chiến đấu cùng Sở Vân!
Từng đoàn từng đoàn đi theo bước chân của Sở Vân, cùng với đám văn thần võ tướng bên cạnh hắn tạo thành đội tiên phong vô địch.
Đội quân tiên phong càn quét khắp chiến trường, đi đến đâu dọn dẹp đến đó.Không ai có thể ngăn cản được.
– Aizzz, hết hy vọng…Trận chiến này thất bại rồi, rút lui thôi.
Trinh Hữu Tài mặt trắng bệch, khuyên nhủ.
– Ta thất bại? Sao ta có thể thất bại?
Cuồng Nho Tướng Quân gầm gừ, thấy binh lính Thủy gia người bị giết, người buông kiếm đầu hàng.Hai mắt hắn đỏ ngầu, rơi vào trạng thái điên cuồng.
– Chính là hắn, chỉ cần giết chết hắn, ta có thể thoát khỏi biến cố này!
Bát Thiên Thanh Sơn Bút!
Hắn điên cuồng hét lớn, vung Bát Thiên Thanh Sơn Bút trong tay.
– Tướng quân, còn người còn của! (còn núi xanh lo gì không có củi đốt)
Trinh Hữu Tài khuyên can.
– Cút ngay!
Cuồng Nho Tướng Quân đẩy Trinh Hữu Tài ra, ánh mắt hắn như keo dán, nhìn chằm chằm vào Sở Vân.
– Ta muốn Giang Hán Quốc chủ phải tán thưởng, ta phải hoàn thành sự ủy thác của hắn, thống nhất Chư Tinh Quần Đảo.Sở Vân, một thằng nhãi ranh như ngươi dám phá hỏng kế hoạch của ta! Ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi!
Hắn rít gào, thúc giục Kiếp Yêu trong tay, bay về phía Sở Vân.
– Cuồng Nho Tướng Quân, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện.Ta tặng cho ngươi một món quà, nhận lấy đi.
Sở Vân vung tay, ném ra Bạch Tiểu Thánh binh khí phổ.

☀️ 🌙