Chương 518 Cầu họa

🎧 Đang phát: Chương 518

Lâm Vân khẽ nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng, một gã trung niên đã vội vã giữ chặt lấy bà ta, đồng thời ngăn cản đám cảnh sát đang lăm le muốn bắt người.
“Xin hỏi…cậu cũng họ Lâm?”
Ánh mắt trung niên dò xét Lâm Vân, thoáng thấy nét tương đồng với bóng dáng Lâm Vân, nhân vật truyền kỳ của Lâm gia năm xưa.Nhưng hai mươi năm đã trôi qua, dung mạo người này vẫn hệt như thanh niên hai mươi, khiến ông ta không dám chắc chắn.
“Ta chính là Lâm Vân.” Lâm Vân đáp, ngữ khí lạnh tanh.
Lâm Hi Bình bỗng thấy đầu óc ong ong.Kẻ đánh phế con trai ông lại chính là Lâm Vân, người mà địa vị còn cao hơn cả lão gia tử! Trong khoảnh khắc, ông ta sững sờ, chân tay run rẩy, không biết phải làm gì.Dù quyền thế của ông ta có lớn đến đâu, trước mặt Lâm Vân cũng chỉ là con kiến hôi.Một lời của hắn có thể đẩy ông ta từ thiên đường xuống địa ngục.Mạng sống của ông ta, của con trai ông ta, chẳng qua cũng chỉ là chuyện phất tay của Lâm Vân.
Người ngoài có thể không biết nhiều về Lâm Vân, nhưng đám con cháu Lâm gia cùng thế hệ với hắn đều hiểu rõ, hắn chính là một truyền kỳ! Vậy mà hôm nay, con trai ông ta lại bị nhân vật truyền kỳ này đánh cho tàn phế!
“Lâm gia có thứ con cháu bỏ đi này, còn không bằng nuôi một con chó.” Thanh âm Lâm Vân vang vọng bên tai Lâm Hi Bình, “Đi điều tra xem tên Lâm Quý kia đã làm những chuyện thương thiên hại lý gì.Đồng thời, điều tra kỹ đám con cháu còn lại của Lâm gia.Tên nào dám làm việc táng tận lương tâm, xử lý hết!”
Khi Lâm Hi Bình hoàn hồn lại, Lâm Vân đã bặt vô âm tín.
“Anh làm cái gì vậy? Sao lại để tên kia chạy thoát? Anh…” Thiếu phụ kia vẫn còn đang gào thét.
Lâm Hi Bình không chút do dự, vung tay tát mạnh vào mặt vợ: “Con hư tại mẹ! Nếu không phải do cô dung túng, thì Quý nhi đâu đến nỗi này? Ta đã sớm nói với cô rồi, nuông chiều con thì con bất hiếu!”
“Anh dám đánh tôi?” Thiếu phụ như phát điên, lao vào cào cấu Lâm Hi Bình, quên cả đứa con đang nằm liệt trên đất.
“Hắn…hắn chính là Lâm Vân trong truyền thuyết?” Tên cảnh sát lẩm bẩm, sống lưng chợt lạnh toát.Nếu lúc nãy hắn dám còng tay Lâm Vân, thì kết cục sẽ ra sao? Hắn không dám nghĩ tiếp.
Lâm Vân nào ngờ, chỉ một câu nói tùy tiện của mình lại khiến cho đám con cháu Lâm gia ở Yên Kinh đều lo sợ bất an, không dám kiêu ngạo như trước.Tình hình trị an ở Yên Kinh cũng nhờ đó mà tốt hơn hẳn.Các bang phái xã hội đen nghe tin Lâm Vân trở lại đều co đầu rút cổ.Trong một thời gian ngắn, các vụ án ở Yên Kinh giảm đi đáng kể.
“Không ngờ chỉ là cái tên thôi mà cũng tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy…” Một vị cục trưởng cục cảnh sát nhìn vào hồ sơ hình sự giảm đi rõ rệt, không khỏi cảm thán.
Sở dĩ Lâm Vân có thể kịp thời đến Yên Kinh hỗ trợ Tần Nhan, là vì thần thức của hắn vừa vặn quét tới hình ảnh Tần Nhan đang trầm tư.Biểu lộ đó cho thấy, cô ta sắp nhớ ra điều gì đó.Mà có kẻ dám lên quấy rầy Tần Nhan, Lâm Vân đương nhiên không dễ dàng bỏ qua.
Tần Nhan tìm được tấm bia đá càng sớm, hắn càng nhanh gặp được mấy người Vũ Tích.Đây mới là chuyện quan trọng nhất! Huống hồ, Lâm Quý còn lợi dụng danh tiếng của hắn để làm xằng làm bậy, hắn càng có lý do để trừng trị.
Nếu không liên quan đến hắn, mặc kệ ngươi giết người hay gây án, hắn chẳng thèm quan tâm.Nhưng nếu kẻ đó dám lợi dụng danh tiếng của hắn để làm bậy, hắn tuyệt đối không bỏ qua!

Tần Nhan không lo lắng chuyện của Lâm Vân.Hiện tại, cô ta đang muốn đến Lý gia.
Hơn hai mươi năm trước, khi Tần gia và Lý gia còn là đồng minh, hai nhà đã muốn kết thân gia với nhau.Cho nên, Tần gia mới gả Tần Nhan cho Lý Danh Sinh.Mà Tần Nhan cũng đã từng đến nhà Lý gia một lần.
Lúc đó, Tần Nhan đi cùng với ông nội đến Lý gia.Lão gia tử của Lý gia, Lý Ly, vì muốn thể hiện mọi người đều là người một nhà, nên đã tiếp đón cả hai người ở phòng đọc sách.Lúc đó, Tần Nhan đã nhìn thấy một bức tranh trong phòng đọc sách của Lý Ly.
Bức tranh này vẽ cảnh biển, cùng với vài hòn đảo nổi.Thêm vào đó, nhờ có đan dược kéo dài tuổi thọ do tập đoàn Vân Môn sản xuất, nên thân thể của ông ta vẫn còn khỏe mạnh.Hôm nay, ông ta đang tưới cây cảnh thì người hầu đi vào báo rằng có một cô gái đến bái phỏng, lại còn là Tần Nhan của Tần gia.
Nhìn cô gái suýt chút nữa đã trở thành cháu dâu của mình, trong lòng Lý Ly tràn ngập cảm khái.Năm đó, nếu không phải ông ta kịp thời ra lệnh cho toàn bộ người của Lý gia không được tìm Lâm Vân báo thù, thì e rằng Lý gia đã không còn tồn tại đến bây giờ.
Trải qua hai mươi năm an phận, Lý Ly đã không còn oán hận gì với Lâm Vân.Chuyện năm đó hoàn toàn là do Lý gia khơi mào trước, Lâm Vân coi như là tự bảo vệ bản thân.Hơn nửa thế lực của Lý gia ở Phần Giang bị tổn thất trong tay Lâm Vân.Về sau, Lý Danh Sinh cũng chết trong tay hắn.
Cũng may, ông ta cảm thấy không ổn, liền hạ lệnh xuống, bằng không hậu quả khó mà lường.Sở dĩ ông ta hạ lệnh như vậy, bởi vì ông ta nhìn ra Lâm Vân không phải là hạng người lưu luyến hồng trần và thích tranh đoạt quyền lực.Kết quả, dự đoán của ông ta không sai.Lý gia không động đến Lâm Vân, thì Lâm Vân cũng chẳng muốn dây dưa gì với Lý gia.
“Lý gia gia…” Tần Nhan thấy Lý Ly trầm tư suy nghĩ, liền lên tiếng nhắc nhở.
“À, Tiểu Nhan, cháu ngồi đi.Haiz, già rồi nên hay nghĩ vẩn vơ.Vẫn là tuổi trẻ tốt nhất.Mà cháu có vẻ như không thay đổi gì nhỉ.” Lý Ly phục hồi tinh thần, hơi có lỗi nói.
“Lý gia gia, cháu có thể nhìn phòng đọc sách của gia gia một lát được không?” Câu đầu tiên của Tần Nhan đã khiến Lý Ly ngạc nhiên.
Thấy Lý lão gia tử thất thần, Tần Nhan liền khẩn trương.Nếu ông ấy không đồng ý thì làm sao bây giờ? Cô ta đã dùng thần thức kiểm tra và biết bức tranh đó không còn treo ở chỗ cũ.Nên cô ta muốn hỏi bức tranh đó đang ở đâu.
“À, không có vấn đề gì, cháu đi theo ta.” Lý Ly dẫn Tần Nhan đến phòng đọc sách.
Bởi vì đã dùng thần thức nhìn qua một lần, nên khi vào thư phòng, Tần Nhan chỉ tùy ý nhìn.Cô ta thở dài một tiếng rồi mới nói: “Rất nhiều năm trước cháu và ông nội đã đến nơi này.Không ngờ đảo mắt đã qua nhiều năm như vậy.”
“Haiz, ông nội của cháu là người tốt, nhưng ông ta ra đi quá sớm…” Lý Ly cũng thở dài.
Trong lòng Tần Nhan có chút thương cảm.Dù năm đó Tần gia bắt buộc cô và Lý Danh Sinh kết hôn, ông nội cũng không chủ động ngăn cản, đã khiến Tần Nhan rất không thoải mái.Nhưng Tần Nhan vẫn rất tôn kính ông nội của mình.Trước kia cô không hiểu chuyện, không biết đã làm bao nhiêu việc khiến ông nội phải hao tâm tổn trí.Nhưng hiện tại, khi cô hiểu chuyện rồi thì ông nội lại mất.”Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con nuôi lớn mà thân không còn”, có lẽ hợp với tâm trạng của cô bây giờ.
Tần Nhan kìm nén nỗi đau, lần nữa nói: “Lý gia gia, cháu nhớ năm đó khi cháu đi vào căn phòng này, cháu có nhìn thấy một bức tranh rất kỳ lạ treo trên tường.Không biết bây giờ nó đâu rồi?”
Lý Ly khẽ giật mình, với sự lão luyện của mình, ông ta lập tức biết mục đích đến đây lần này của Tần Nhan có liên quan đến bức tranh.Ông ta liền hỏi: “Tiểu Nhan, cháu đến đây vì bức tranh à?”
Tần Nhan vừa nghe là biết Lý Ly đã đoán ra phần nào, cũng không có ý giấu diếm, mà gật đầu: “Vâng, một người bạn của cháu muốn có bức tranh đó.Không biết hiện tại bức tranh đó đang ở đâu? Đương nhiên, cháu sẽ trả đủ tiền, không khiến Lý gia gia khó xử.”
“Tiểu Nhan, bức tranh đó vốn không đáng bao nhiêu tiền.Chỉ là một bức tranh mà ta nhặt được mà thôi.Nếu ta vẫn còn giữ nó, thì tặng luôn cho cháu cũng được, nói gì đến tiền bạc.Nhưng ta đã cho người khác bức tranh đó rồi.”
Trong lòng Lý Ly bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.Ông ta nhớ tới chuyện của Lâm Vân.
Tần Nhan hơi thất vọng, nhưng lập tức hỏi: “Lý gia gia có thể nói cho cháu biết gia gia đã tặng bức tranh đó cho ai không?”
Thấy Tần Nhan có vẻ rất coi trọng bức tranh, tuy Lý Ly hơi tò mò, nhưng ông ta là người từng trải, đương nhiên biết việc gì có thể hỏi, việc gì không thể hỏi.
“Tám năm trước, một bằng hữu người Mi đến nhà ta chơi.Y nhìn thấy bức tranh đó, liền rất thích rồi muốn mua với giá cao.Bởi vì người bằng hữu đó là một đối tác làm ăn, cho nên ta dứt khoát cho y.Y tên là Hughes, chính là tổng giám đốc của công ty Kỳ Điện, chi nhánh Hoa Quốc.”
Nghe Lý Ly nói vậy, Tần Nhan thầm nghĩ, đã có danh tiếng thì cũng dễ tìm.
Nghĩ đến đây, Tần Nhan lần nữa hỏi: “Không biết Lý gia gia nhặt được bức tranh đó ở đâu?”
Lý Ly thở dài nói: “Đó là chuyện của vài chục năm trước.Năm đó ở một đạo quan thuộc núi Nga Mi, ta có nhặt được một cái hộp gỗ.Bên trong chính là bức tranh và một viên đá Bạch Hà.Về sau ta đưa viên đá Bạch Hà cùng hộp gỗ cho Lâm Vân.Còn bức tranh thì do ta thích khung cảnh biển rộng mênh mông của nó, nên liền treo ở trong phòng đọc sách.”
Tần Nhan im lặng không nói.Lại có quan hệ với Lâm Vân.Cô đương nhiên biết đá Bạch Hà chính là linh thạch.Thì ra từ lúc đó Lâm Vân đã bắt đầu thu thập linh thạch.Nghĩ tới lúc ấy, một viên linh thạch đã được hắn coi như trân bảo rồi, phỏng chừng lúc ấy hắn còn chưa rời khỏi Địa Cầu.Nhưng qua lời Lý gia gia kể, ông ta chắc chưa nói chuyện bức tranh cho Lâm Vân.
Đã hỏi xong thì Tần Nhan cũng không ở lại lâu.Liền lấy một cái lọ ngọc đưa cho Lý Ly, nói: “Lý gia gia, cháu có một viên đan dược dưỡng thân do sư phụ của cháu để lại, gia gia giữ lấy mà dùng.”

Tần Nhan rời khỏi đại viện Lý gia, rồi lập tức đến tập đoàn Kỳ Điện tìm kiếm Hughes.Nhưng cô lại nhận được tin tức là mấy năm trước Hughes đã từ chức.Vì thế, Tần Nhan mất đi manh mối.
Không có dấu vết gì để tìm kiếm Hughes, Tần Nhan chỉ đành phải dựa theo trí nhớ, đi đến khu vực biển Ả Rập để tìm kiếm.Cũng may, hiện tại thần thức của cô ta đã kéo dài được một trăm km, cộng thêm Tị Thủy Châu mà Lâm Vân cho, có lẽ sẽ tìm ra được tấm bia đá đó.
Tần Nhan lơ lửng trên bầu trời đảo Madagascar, theo như bức tranh lúc trước, thì nó nằm ở khu vực gần đây.
Đeo Tị Thủy Châu vào cổ, Tần Nhan liền nhảy xuống biển.
Khi tiến vào biển, Tần Nhan mới hiểu được rằng Tị Thủy Châu đúng là bảo bối khó có được, có thể nói là cực phẩm trong cực phẩm.Đeo nó trên người, mười mét xung quanh không có một giọt nước nào bám vào, giống như hai cục nam châm trái dấu đẩy nhau vậy.Tần Nhan cứ thế rẽ nước đi xuống.
Quả nhiên là thứ tốt! Tần Nhan thầm may mắn là Lâm Vân đã cho cô mượn Tị Thủy Châu.Bằng không, cho dù cô có tu vi Kết Đan đi chăng nữa, xuống đáy biển sâu như vậy, còn dùng thần thức dò xét xung quanh, thì là một việc cực kỳ tốn sức.Huống hồ, ở trong nước biển, thần thức phát huy không được nhiều lắm, phạm vi còn chưa được một nửa.
Khu vực biển này rất rộng, Tần Nhan đã dùng thần thức cộng thêm Tị Thủy Châu rồi mà cũng rất vất vả tìm kiếm.Huống hồ, cô chỉ dựa vào trí nhớ.Thỉnh thoảng có vài con cá mập đi qua người, mặc dù không gây hại gì cho Tần Nhan, nhưng vẫn ảnh hưởng một chút đến việc tìm kiếm của cô.
Năm ngày sau, Tần Nhan đã mệt mỏi đến kiệt sức, nhưng vẫn chỉ kiểm tra được một phạm vi không lớn.Thậm chí, cô ta muốn gọi Lâm Vân đến tìm cùng, nhưng cô ta lại lo lắng một khi Lâm Vân tìm được, sẽ bác bỏ công lao của cô ta, rồi từ chối mang cô ta rời khỏi Địa Cầu.

Lâm Vân không nghĩ nhiều như vậy.Lúc thần thức của hắn nhìn thấy Tần Nhan đang tìm kiếm trong đáy biển, hắn liền mặc kệ cô ta.Dù không biết vì sao cô ta đến đó tìm, nhưng chắc có nguyên nhân trong đó.
Hiện tại, hắn đang luyện hóa Giới Đỉnh đến thời điểm mấu chốt.Cốc Tử Vong của núi Côn Luân đã bị hắn dùng trận pháp che giấu hoàn toàn lại.Hắn không muốn lúc mình đang luyện hóa Giới Đỉnh thì có người quấy rầy.
Càng luyện hóa Giới Đỉnh, Lâm Vân càng hiểu rõ cấu tạo của kết giới kia.Hiện tại, hắn đã biết, nếu lúc trước hắn cưỡng chế dùng Giới Đỉnh xuyên qua kết giới, nói không chừng kết giới sẽ bị phá hủy hoàn toàn.Nói chính xác hơn là kết giới sẽ không còn tồn tại.Kết giới này cho phép người bên trong có thể dùng sức mạnh để mở ra, nhưng không cho phép người bên ngoài dùng bất cứ cách nào đi vào.
Một kết giới không còn tồn tại, đương nhiên không thể thông qua kết giới đó để đến một nơi khác.Lâm Vân còn biết, kết giới này còn là một truyền tống trận đặc biệt.Tuy Địa Cầu và Côn Luân Giới chỉ cách qua một kết giới, nhưng khoảng cách giữa hai nơi lại xa vô cùng.
Đã biết những vấn đề này rồi, Lâm Vân đương nhiên không dám mạo hiểm.Chỉ có thể toàn lực luyện hóa Giới Đỉnh, sau đó trông cậy vào Tần Nhan tìm kiếm được tấm bia đá.
Nếu Tần Nhan không tìm thấy, cho dù phải trả một cái giá lớn, Lâm Vân cũng muốn đích thân đi tìm.Bởi vì tấm bia đá là cách duy nhất để hắn đến Côn Luân Giới một cách nhanh nhất.

☀️ 🌙