Đang phát: Chương 517
“Vừa nãy huynh cũng nói trên Địa Cầu chỉ còn hai chúng ta là tu sĩ.Chắc hẳn huynh có việc cần làm ở đây, nếu ta có thể giúp được gì đó, xin cứ sai bảo.Đợi đến khi huynh rời khỏi Địa Cầu, mong huynh mang ta theo cùng, coi như là thù lao.” Tần Nhan cắn môi nói, hiện tại nàng chỉ một lòng muốn nâng cao tu vi.
Lâm Vân thở dài.Hắn nhìn ra Tần Nhan khát khao rời khỏi đây đến mức nào.Nhưng muốn rời đi lúc này, hắn chỉ có thể dùng pháp bảo phi hành, mà thời gian di chuyển lại quá dài.Tinh Hà Trùy không ở bên cạnh, dùng pháp bảo khác ngao du vũ trụ thật không dễ dàng, dù hắn biết rõ lộ tuyến cũng phải mất cả năm trời.
Huống hồ, hắn không muốn đưa Tần Nhan đến Nguyệt Tinh, đó là lãnh địa của hắn.Nhưng có lẽ, có thể nhờ nàng giúp đỡ một vài việc.Hiện tại hắn cần dốc toàn lực luyện hóa Giới Đỉnh, căn bản không có thời gian tìm kiếm bia đá.Nếu Tần Nhan có thể giúp hắn việc này, sẽ tiết kiệm được rất nhiều công sức.
Tuy rằng chưa từng thấy khả năng tìm kiếm của Tần Nhan, nhưng hắn lại có niềm tin mãnh liệt.Ở một nơi cằn cỗi như Địa Cầu, nàng vẫn có bản lĩnh tìm ra tài liệu để sửa chữa truyền tống trận, đủ thấy nàng am hiểu việc này đến nhường nào.
Nghĩ đến đây, Lâm Vân nói: “Được thôi, thấy cô thành tâm như vậy, ta cho cô một cơ hội.Đây là hình vẽ của một tấm bia đá, cũng là thứ cần thiết để rời khỏi Địa Cầu.Nếu cô có thể tìm được nó, ta cam đoan sẽ dẫn cô rời khỏi đây.Nếu cô không tìm được…vậy thì đành chịu, đừng quấy rầy ta nữa.”
Nói xong, Lâm Vân lấy ra một thẻ ngọc, khắc hình ảnh và vài chi tiết lên đó rồi đưa cho Tần Nhan.
Tần Nhan nhìn thẻ ngọc, trên đó vẽ một tấm bia đá cùng vài dòng giới thiệu.Nàng bỗng cảm thấy tấm bia đá này có chút quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
Nếu đã quen thuộc, vậy thì nhất định có thể tìm được! Nghĩ vậy, Tần Nhan cất thẻ ngọc đi, ngẩng đầu nhìn Lâm Vân nói: “Cứ quyết định như vậy đi.Ta tin rằng mình có thể tìm được tấm bia đá đó cho huynh.Huynh cho ta phương thức liên lạc, lúc tìm được rồi ta sẽ báo tin.”
Lâm Vân ngạc nhiên, Tần Nhan có vẻ rất tự tin là sẽ tìm được.Hắn hơi hoài nghi, nàng dựa vào đâu mà tự tin đến vậy?
Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất hắn không cần mạo hiểm dùng Giới Đỉnh để dò tìm.Dù sao, việc này chẳng những nguy hiểm mà còn có khả năng mắc kẹt trong kết giới.Hắn có thể dành thời gian rảnh để luyện hóa Giới Đỉnh.
Lâm Vân lấy ra một viên ngọc truyền tin đưa cho Tần Nhan: “Lúc nào cần tìm ta thì dùng viên ngọc này.Gọi điện thoại không tiện bằng.”
Tần Nhan nhận lấy viên ngọc.Nàng biết về thứ này, nhưng lại không có.Tần Nhan lại hỏi: “Nếu huynh muốn tìm ta cũng thông qua viên ngọc này sao?”
Lâm Vân mỉm cười: “Chỉ cần cô còn ở trên Địa Cầu, ta có thể tìm được cô.”
Tay Tần Nhan run lên, suýt chút nữa làm rơi viên ngọc xuống đất.Chỉ cần mình còn ở trên Địa Cầu, hắn sẽ nhìn thấy? Tu vi của hắn đã đạt đến mức nào rồi?
Theo như lời sư phụ, dù tu luyện đến Đại Thừa cũng không thể dùng thần thức bao phủ cả một hành tinh.Vậy mà Lâm Vân lại làm được! Lẽ nào hắn đã thành tiên?
Thấy vẻ kinh ngạc của Tần Nhan, Lâm Vân đành phải nhắc nhở: “Cô mau đi đi.Ta cũng muốn rời khỏi đây.Ở Địa Cầu chắc không còn ai có thể uy hiếp được cô.Hy vọng cô sớm tìm thấy tấm bia đá.Theo một ít tin tức mà ta giải mã được, tấm bia đá đó rất có thể nằm dưới nước.Đây là viên Tị Thủy Châu, cho cô mượn dùng.”
Lâm Vân tìm được Tị Thủy Châu ở rừng rậm Amazon.Hiện tại hắn không cần dùng đến nên đưa cho Tần Nhan, hy vọng nàng có thể tìm thấy bia đá càng sớm càng tốt.
Nghe Lâm Vân nói vậy, Tần Nhan nhận lấy Tị Thủy Châu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: “Địa Cầu không có ai uy hiếp được mình? Chẳng phải còn có ngươi đó sao?”
Tuy nhiên, lời này chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói ra.Mà tên Lâm Vân này cũng thật giàu có, ngay cả Tị Thủy Châu cũng có!
Tần Nhan cũng hiểu vì sao thái độ của Lâm Vân đối với mình lại ác liệt như vậy, đều là vì chuyện năm đó.Nhưng nếu không có chuyện năm đó, thì nàng cũng không hận hắn đến vậy.Chỉ là hiện tại, người có thể giúp nàng chỉ có Lâm Vân.Nàng đành phải vì lợi ích chung mà khép nép với hắn.
Thấy Tần Nhan cuối cùng cũng rời đi, Lâm Vân thở phào một cái.Việc kế tiếp là luyện hóa toàn bộ Giới Đỉnh, có lẽ phải mất thêm một tháng.
Tần Nhan cũng biết giữa mình và Lâm Vân không có gì để nói, cũng không muốn nói nhiều với hắn.Chỉ cần hắn đáp ứng mang nàng rời khỏi Địa Cầu là được, sau đó nàng sẽ tùy tiện tìm một hành tinh tu chân rồi mặc kệ hắn.Dù tu vi của Lâm Vân thâm bất khả trắc, nhưng nàng có nguyên tắc của mình.Giúp hắn tìm kiếm hoàn toàn chỉ là một giao dịch mà thôi.
Mà tấm bia đá kia có vẻ rất quan trọng với hắn.
Tần Nhan rời khỏi núi Côn Lôn, trong lòng tự hỏi, rốt cuộc mình đã từng nhìn thấy tấm bia đá ở đâu? Nếu không, tại sao lại cảm thấy quen thuộc đến vậy?
Xuống đến một con đường ở Yên Kinh, Tần Nhan vừa đi vừa suy nghĩ nơi mình đã nhìn thấy tấm bia đá.
Một tấm áp phích khổng lồ dán trên rạp chiếu phim thu hút rất nhiều người.Tần Nhan nhìn lướt qua, bốn chữ lớn “Hải tặc đảo Tiêm” rơi vào mắt nàng, khiến nàng khẽ giật mình.Nàng có ấn tượng với bốn chữ này, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.Vì cố gắng nhớ lại mà nàng sững sờ đứng tại chỗ.
“Chào em, anh là Lâm Quý.Em cũng thích xem bộ phim này à?”
Một công tử phong độ nhẹ nhàng tiến đến trước mặt Tần Nhan, chủ động bắt chuyện.
Ngay khi nhìn thấy Tần Nhan, Lâm Quý đã giật nảy mình.Vốn dĩ Tần Nhan đã là một mỹ nữ, nay lại thêm nhiều năm tu luyện, đã là Kết Đan, dung mạo càng thêm thoát tục.Một người bình thường như y đâu từng thấy cô gái nào như vậy, liền không kìm được lòng mà tiến lên chào hỏi.
Không chỉ nói y vốn là một công tử ăn chơi, cho dù không phải hạng người này thì cũng khó cưỡng lại sức hút từ khí chất của Tần Nhan.Đây là do nàng đang nhìn tấm áp phích mà ngẩn ngơ, nên quên mất việc che giấu dung mạo.Lúc bình thường, người phàm nhìn thấy khuôn mặt của nàng cũng chỉ có cảm giác mơ hồ mà thôi.
Tần Nhan đang sắp nhớ ra thì bị người khác chen ngang, trong lòng vô cùng tức giận.Tất cả uất ức do Lâm Vân gây ra, lúc này bỗng nhiên bùng nổ.
“Cút đi!”
Nàng giận dữ quát lên, tung một cước đá Lâm Quý bay xa mấy mét, vừa vặn rơi vào một thùng rác, kinh động vô số ruồi nhặng.
Lâm Quý tung hoành Yên Kinh nhiều năm như vậy, chưa từng có ai dám vô lễ với y như Tần Nhan.Phải biết rằng y chính là người của Lâm gia Yên Kinh.Không nói đến người khác, chỉ riêng Lâm Vân cũng đã là cái tên mà cả Yên Kinh đều biết đến.Lâm gia lại càng là một gia tộc không ai dám đắc tội.
Vậy mà hôm nay, y lại bị một cô gái đá vào thùng rác, còn bị mắng “Cút đi!”.Lâm Quý sao có thể nhẫn nhịn được? Từ trước đến nay chỉ có y đá người, chứ chưa có ai dám đá y.
“Đồ đĩ, lão tử là người của Lâm gia, Lâm Quý, chưa nghe nói sao? Nhưng Lâm Vân ngươi phải biết chứ! Mẹ nó, gan thật không nhỏ, dám dùng chân đá ta! Cho dù hậu thuẫn của ngươi lớn đến đâu, lão tử cũng muốn đánh sập!”
Lâm Quý bò ra khỏi thùng rác, tức giận chỉ vào Tần Nhan.
Ngay lập tức, ba tên to cao lực lưỡng tiến lên bao vây Tần Nhan lại.Tần Nhan hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị cho Lâm Quý một trận.Nhưng nghe thấy y nói là người của Lâm gia, trong lòng nàng có chút do dự.
Nàng không sợ người của Lâm gia, nhưng lại sợ đắc tội với Lâm Vân.Nếu Lâm Vân nổi giận, nàng vĩnh viễn sẽ không có cách nào rời khỏi Địa Cầu.
“Sao hả, sợ rồi phải không? Vừa nãy còn ngông cuồng lắm cơ mà? Dám đá Quý ca, ta nghĩ lúc lên giường cô nên ngoan ngoãn một chút, may ra Quý ca còn bớt giận.Cô gái, làm việc gì cũng đừng quá bốc đồng, sẽ liên lụy đến cả nhà đấy! Ha ha, còn xem “Hải tặc đảo Tiêm”? Tôi còn tưởng cô là hải tặc Somalia đến chứ!”
Một tên to con xăm hình rết ở cánh tay nhìn Tần Nhan, cười hắc hắc.
Hắn biết mỹ nữ này đã đắc tội với Quý thiếu, nên sau khi Quý thiếu chơi chán, có thể đến lượt mình.Nghĩ đến việc sắp được hưởng thụ một cực phẩm mỹ nhân, vẻ mặt của hắn càng thêm bỉ ổi.
Tần Nhan tức giận đến nghiến răng ken két.Nàng rất muốn tung một cước giải quyết toàn bộ đám người này, nhưng lại không dám làm vậy, bởi vì bọn chúng là người của Lâm gia.
Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu Tần Nhan.Hải tặc Somalia? Nàng rốt cuộc đã nhớ ra nơi mình nhìn thấy tấm bia đá kia rồi! Phải đến đó ngay mới được!
“Muốn đi sao, không có cửa đâu.Một mỹ nữ như cô phải đợi tôi và anh em chơi đùa chán đã!”
Lâm Quý tiến đến trước mặt Tần Nhan, lạnh lùng nói.
Thấy Tần Nhan á khẩu không trả lời được, Lâm Quý ghé sát tai nàng nói nhỏ: “Cô có biết hoa khôi giảng đường của đại học Yên Kinh không? Cô ta đã bị lão tử và huynh đệ luân phiên nhau hiếp đến chết.Hiện tại đến lượt cô.”
Tần Nhan không thể nhịn được nữa, đang muốn bùng nổ thì một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Cô đi đi, việc này giao cho tôi.”
Tần Nhan nhìn sang, là Lâm Vân, trong lòng vui mừng khôn xiết.Không chút do dự, nàng nói “Cảm ơn”, rồi xoay người rời đi.Lúc này nàng không thể chờ đợi thêm được nữa, phải đi xác thực suy đoán của mình.
“Ngươi là thằng chó nào, dám…”
Lâm Quý còn chưa nói hết câu đã ăn một cái tát trời giáng.
Mười cái răng trong miệng Lâm Quý văng ra ngoài, đồng thời hai tay hai chân y tê dại, có tiếng răng rắc vang lên, xương cốt đã bị gãy nát.
“A…”
Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên.Lâm Quý phát hiện không biết từ khi nào, ba tên thủ hạ của y cũng nằm liệt dưới đất, miệng đầy máu và răng gãy.
Tần Nhan quay đầu nhìn Lâm Vân, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn có sở thích đánh gãy tay chân người khác? Chẳng những ra tay tàn ác với người ngoài, mà ngay cả họ hàng cũng không tha.Tuy nhiên, hành động này của Lâm Vân lại khiến nàng cảm thấy một tia khoái ý.
“Í u…”
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên.
Khi cảnh sát đến, nhìn thấy Lâm Quý nằm trên mặt đất thê thảm như vậy, trong lòng đều run lên.Xong đời rồi, người kia chính là Lâm Quý, người của Lâm gia! Nhìn thương tích trên người y, có lẽ nửa đời sau y phải ngồi xe lăn.
“Anh dám hành hung người trên đường?”
Tên cảnh sát nghĩ đến tiền đồ của mình sắp đến hồi kết, hận không thể lập tức bắn chết Lâm Vân.Dù y biết Lâm Quý là một tên công tử bột hư hỏng, không việc ác nào không làm, nhưng y lại bị đánh trọng thương ngay trong khu vực quản lý của mình.Thật đúng là đen đủi! Biện pháp cứu vãn duy nhất bây giờ là bắt Lâm Vân về rồi giao cho Lâm gia xử lý.
Lâm Vân cười lạnh: “Loại người này đáng đánh! Y đã gây họa cho biết bao cô gái, thậm chí còn dám ngang nhiên uy hiếp người khác trên đường.Đánh y mới là đúng pháp luật!”
Những người xung quanh nghe thấy Lâm Vân nói vậy đều tỏ vẻ hả hê.Bọn họ đều nhận ra Lâm Quý và biết Lâm Vân nói là thật.Trong lòng bọn họ chỉ mong tên Lâm Quý chết đi cho rồi, gãy chân gãy tay còn quá nhẹ!
“Vô luận thế nào, anh hành hung người trên đường là sai! Chúng tôi sẽ không bỏ qua kẻ xấu, cũng không oan uổng người tốt.Mời anh về đồn làm tường trình! Vụ án này không chỉ là ẩu đả thông thường, mà đã trở thành vụ án hình sự, cố ý gây thương tích cho người khác!”
Nói xong, tên cảnh sát cầm còng tay muốn khóa Lâm Vân lại.
Ánh mắt của Lâm Vân trở nên lạnh lẽo.Dù hắn biết các quốc gia trên Địa Cầu đều tôn trọng pháp luật, nhưng từ trước đến nay hắn chưa từng quan tâm đến những điều đó.Nếu mấy tên cảnh sát này vẫn muốn bắt hắn, hắn không ngại cho chúng một bài học.Là người đã từng trải qua núi thây biển máu, Lâm Vân không giết mấy tên như Lâm Quý đã là nể tình lắm rồi!
Chủ yếu là vì hắn còn lo lắng cho lão gia tử và tập đoàn Vân Môn.Nhưng hắn chỉ lo lắng một chút mà thôi.Để người thường dùng còng tay khóa hắn, hắn sao có thể nhẫn nhịn được? Nếu không phải không muốn những người này ảnh hưởng đến việc Tần Nhan tìm kiếm bia đá, thì hắn căn bản chẳng muốn đến đây!
“Quý nhi…”
Một chiếc xe dừng ở lề đường, một phụ nữ trung niên vừa khóc vừa chạy đến.Ngay sau đó, mấy người đàn ông cũng xuống xe.Đằng sau chiếc xe là xe cứu thương, các bác sĩ vội vàng mang cáng cứu thương đến chỗ Lâm Quý.
Thấy người đàn ông trung niên xuống xe, tên cảnh sát thầm kêu khổ.Y biết người này chính là cha của Lâm Quý, cục trưởng Lâm Hi Bình! Y vội vàng chạy đến trước mặt người đàn ông nói: “Chào Lâm cục trưởng!”
Người phụ nữ nhìn thấy con mình nằm liệt trên mặt đất, kêu lên một tiếng bi thống.Rồi nhìn thấy cảnh sát đang cầm còng tay đứng trước mặt Lâm Vân, bà ta oán hận tiến đến nói: “Ngươi chính là kẻ khiến Quý nhi ra nông nỗi này! Ngươi là đồ khốn kiếp!”
Nói rồi, người phụ nữ giơ tay tát Lâm Vân.Ánh mắt của Lâm Vân đầy vẻ lạnh lùng, cũng vung tay tát lại một cái.Người phụ nữ bay xa vài mét, nhổ ra mấy cái răng.Đây là do Lâm Vân đã nương tay.Con hư tại mẹ, mụ này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì!
“Ngươi dám đánh ta!”
Người phụ nữ như phát điên lao vào Lâm Vân.
