Đang phát: Chương 517
– Bao vây tấn công sao? Chúng ta định động thủ với hắn bây giờ? Hay là nên đánh vào thế lực sau lưng hắn trước?
Người phụ nữ tên Linh hỏi lại.
Khúc Lão lắc đầu:
– Chưa phải lúc động thủ.Hơn nữa, việc hắn có tinh thạch cực năng có lẽ chỉ vì không biết giá trị thật của nó.Đến giờ hắn vẫn chưa muốn đối đầu trực tiếp với chúng ta.Còn việc đánh vào thế lực sau lưng hắn thì càng không phải lúc.
– Diệp Mặc này, chúng ta đã điều tra kỹ rồi, hắn đích thị là một kẻ điên.Tin mới nhất cho thấy Hợp Lưu phái và Điểm Thương suýt chút nữa bị diệt môn cũng do hắn gây ra.Đệ nhất ẩn môn Hồ Lô Cốc ở Hoa Hạ dạo gần đây cũng im hơi bặt tiếng.Chúng ta nghi ngờ việc này có liên quan đến hắn.Dù hắn chưa đủ sức diệt Hồ Lô Cốc, nhưng với kiểu trả thù điên cuồng của hắn, có lẽ Hồ Lô Cốc cũng phải dè chừng.Vì vậy, chưa nên lật mặt với hắn vội.Chúng ta không có thời gian và sức lực để lãng phí vào hắn.Đến thời cơ thích hợp sẽ có người tự động tiêu diệt hắn thôi.
Diệp Mặc trốn một bên, suýt chút nữa đã ném cầu lửa ra thiêu chết Khúc Lão.Nhưng hắn biết lúc này không thể manh động.Bắc Sa là một thế lực đáng gờm, hắn không thể không kiêng dè.Hắn không chỉ có một mình, chọc giận Bắc Sa thì…Điều hắn muốn là bảo vệ những người bên cạnh.
– Lương Thạch Quốc, Trần Trụy và Pierre sẽ ở lại đây, cùng ta về tổng bộ.Anh lập tức quay lại.Đồng thời chú ý hành tung của Diệp Mặc, báo cáo kịp thời.Khi chưa có thông báo từ trên, tuyệt đối không được bắt cóc người nhà hắn.
Khúc Lão nhìn Lương Thạch Quốc, giọng nghiêm nghị.
– Vâng, Khúc Lão.
Lương Thạch Quốc vội đáp, không dám phản bác.
Nói xong, Khúc Lão dịu giọng, nhìn người phụ nữ:
– Tôi cần kiểm tra tinh thạch cực năng.Xác nhận xong thì gói lại, gửi đi ngay cùng với viên kia.
– Vâng, Khúc Lão.
Người phụ nữ mang viên tinh thạch cực năng mà Lương Thạch Quốc mang đến đặt trước bàn hội nghị cho Khúc Lão, đồng thời đưa ra một chiếc hộp màu vàng.
Diệp Mặc để ý chiếc hộp này giống hệt chiếc hắn có được, lập tức biết bên trong còn một viên tinh thạch khác.Hắn còn lo chuyến này không có thu hoạch, hóa ra vẫn còn.Vậy là hôm nay có hai viên nhập kho rồi.
Khúc Lão kiểm tra viên tinh thạch, gật đầu, mở hộp đặt nó cạnh viên kia, phủ vải bố vàng lên.Đúng lúc đó, Diệp Mặc với tốc độ cực nhanh, dùng thuật ẩn thân đổi hai viên tinh thạch thành hai viên đá thường ngay trước mặt Khúc Lão.Nhanh đến nỗi không ai nhận ra cho đến khi Khúc Lão đóng hộp lại.
Diệp Mặc thầm mừng vì Trần Trụy không ở trong này, nếu không có lẽ hắn đã bị phát hiện.Lấy được đồ, hắn lập tức rời đi.Vừa ra khỏi cửa liền nghe thấy tiếng hô hoảng từ tầng hầm.
“Bị phát hiện nhanh vậy sao?” Diệp Mặc ngạc nhiên.Thần thức của hắn lập tức quét vào, quả nhiên chiếc hộp vàng đã bị mở ra.Mọi người bên trong sắc mặt tái mét, Khúc Lão thì mặt không còn giọt máu.
Nghe tiếng hô hoán, Trần Trụy lao vụt qua người hắn, xông vào tầng hầm.
“Cơ hội tốt!” Diệp Mặc không chút do dự, nhảy khỏi tầng hầm, ra trạm xăng rồi phóng lên phi kiếm, thẳng hướng Lạc Thương.Để Lương Thạch Quốc không nghi ngờ, hắn phải về Lạc Thương một chuyến.
– Chuyện gì vậy, Khúc Lão?
Trần Trụy tuy cấp bậc thấp hơn nhưng là người tu cổ võ, hơn nữa còn là người tu luyện cao, nên địa vị khá đặc biệt.Anh ta không hề nể nang Lương Thạch Quốc trước mặt Khúc Lão.
– Tinh thạch bị đánh tráo rồi!
Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt.Đèn đuốc sáng trưng, hộp vàng đặt ngay trên bàn, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó, vậy mà trong nháy mắt đã bị ai đó đánh tráo thành hai hòn đá vô dụng.Thật khó tin!
Từ lúc đặt tinh thạch vào hộp đến lúc đóng lại rồi mở ra, chỉ có Khúc Lão chạm vào.Nếu nói Khúc Lão đánh tráo thì khó có thể xảy ra, vì đây là thứ lão phải mang đi.Hơn nữa, dù lão có muốn đánh tráo cũng không thể làm được ở đây, lại càng không thể mở ra kiểm tra lần thứ hai.
Nhưng sự thật là, hai viên tinh thạch cực năng đã biến mất ngay trước mắt mọi người.Không ai gánh nổi trách nhiệm này, ngay cả Khúc Lão cũng vậy.
– Phong tỏa tầng hầm, không cho ai ra vào!
Khúc Lão tuy tái mặt nhưng vẫn phản ứng nhanh chóng.Kẻ đánh tráo chắc chắn còn ở trong tầng hầm này.Chỉ cần đóng cửa, không cho ai ra vào thì nhất định sẽ tìm ra.
Trần Trụy chưa hiểu rõ chuyện gì, nhưng nghe người phụ nữ nói thì biết tinh thạch đã bị đánh tráo.Hoặc không cần ai nói, chỉ cần nhìn sắc mặt mọi người cũng đủ hiểu có chuyện.
– Pierre chặn ở cửa, không cho ai ra vào…
Trần Trụy chưa dứt lời đã im bặt.Lúc anh ta bước vào, dường như có một luồng nội khí mơ hồ dao động bên cạnh, nhưng rất nhanh.Anh ta không dám chắc.
– Tôi chặn ở cửa tầng hầm, Khúc Lão ông kiểm tra bên trong trước.
Trần Trụy nghĩ đến cảm giác lúc nãy thì biết có chuyện chẳng lành.Rất có thể anh ta đã gặp mặt tên đạo tặc kia.
Nhưng anh ta tuyệt đối không nói ra.Nếu không, người chịu trách nhiệm sẽ là anh ta.Anh ta không ngốc đến vậy.Vì thế, anh ta chỉ đứng chặn ở cửa tầng hầm chứ không bước vào.
Khúc Lão không cần Trần Trụy nói, đã ra lệnh cho người điều tra, canh giữ cửa ra vào nghiêm ngặt.Nhưng Diệp Mặc đã lấy được đồ rồi, mọi nỗ lực của Khúc Lão đều vô ích.
Điều tra nửa giờ không có kết quả, Khúc Lão dường như đã hiểu ra điều gì.Lão ngẩng đầu nhìn Lương Thạch Quốc:
– Lương Thạch Quốc, lúc các người từ Lạc Thương đến Hong Kong có bị theo dõi không?
Lương Thạch Quốc kinh ngạc.Sao có thể bị theo dõi khi họ đi máy bay? Y biết Khúc Lão muốn tìm người chết thay, vội vàng nói:
– Tuyệt đối không có chuyện đó.Có Trần chấp sự và Pierre chấp sự đi cùng thì không thể có ai theo dõi.Hơn nữa, tôi đến Hong Kong là ý định bất chợt, vốn định đi bệnh viện, nhưng sợ xảy ra chuyện nên đổi ý.
Lương Thạch Quốc lôi cả Trần Trụy và Pierre vào cuộc.Dù biết ý của y, Trần Trụy cũng phải lên tiếng giúp:
– Đúng vậy, Khúc Lão.Tôi khẳng định không có ai theo dõi chúng ta.Máy bay đã kín chỗ, ba người chúng tôi phải nhờ người mới có chỗ.Không ai biết chúng tôi đến Hong Kong, cũng không có cách nào ngồi cùng chuyến bay.
Nói vậy, nhưng trong lòng Trần Trụy lại nghi ngờ họ đã bị theo dõi.Chỉ là hắn không biết đối phương dùng thủ đoạn gì.Nghĩ đến luồng nội khí dao động lúc mới bước vào, Trần Trụy kinh hãi nhưng không dám thừa nhận.
Khúc Lão hừ một tiếng, sắc mặt đã dần hồi phục.Lão biết nếu không tìm thấy tinh thạch, trách nhiệm lớn nhất sẽ thuộc về lão.
Nếu có cơ hội, lão nhất định sẽ đổ tiếng xấu lên Lương Thạch Quốc.Điều đáng hận là viên tinh thạch đã biến mất.Không ai hiểu tại sao nó lại biến thành hai hòn đá.
– Lương Thạch Quốc, nếu bị theo dõi mà anh không phát hiện sao? Anh đi điều tra ở Lạc Thương xem Diệp Mặc có ở đó không.Nếu hắn không ở đó thì chắc chắn hắn đã theo dõi chúng ta.Ta đã nói, xem thường hắn là tự tìm đến cái chết.Anh vẫn còn xem thường hắn sao?
Khúc Lão nói với giọng băng giá.
Lương Thạch Quốc lạnh sống lưng.Y biết lão già này muốn đổ tội cho y.Diệp Mặc do y gọi đến Lạc Thương, giao dịch giữa họ đã kết thúc lâu rồi, sao hắn còn ở đó?
Cho dù Diệp Mặc vẫn ở Lạc Thương, người của y có chắc tìm được hắn? Ngay cả cảnh sát phong tỏa Lạc Thương cũng khó tìm ra một người trong chốc lát.Lão già này muốn y làm kẻ chết thay.
Bay từ Lạc Thương đến Hong Kong chỉ mất ba, bốn tiếng.Thời gian ngắn như vậy, dù Diệp Mặc có theo dõi cũng không thể nhanh chóng đến tầng hầm đánh tráo tinh thạch.
Lương Thạch Quốc chắc chắn rằng, chỉ cần y gọi điện thoại đến Lạc Thương, người của y không tìm thấy Diệp Mặc trong mười mấy phút, y sẽ mang tiếng xấu.Nhưng nếu không gọi thì bây giờ y đã phải chịu tội thay rồi.Gọi điện thoại biết đâu còn một phần vạn cơ hội thoát thân.
Lúc Lương Thạch Quốc gọi điện thoại đến Lạc Thương, lão già kia cũng thầm hận.Lão hận đến mức muốn giết y ngay lập tức.Nếu không phải do Lương Thạch Quốc mang tinh thạch về, lão đã không phải đến đây, cũng không liên quan gì đến chuyện này.
Người phụ nữ tuy tái mặt nhưng không dám nói gì.Cô ta không ngốc, cô ta hiểu Khúc Lão muốn đổ tội cho Lương Thạch Quốc.Chỉ cần không liên quan đến cô ta là tốt rồi, còn lo cho người khác làm gì.
Trần Trụy nhìn Lương Thạch Quốc với vẻ thông cảm.Anh ta biết lúc này không nên nói gì.
Lương Thạch Quốc mặt trắng bệch, điện thoại của y gọi đến Vực Ngoại Hưu Nhàn ở Lạc Thương.Chẳng bao lâu sau, điện thoại reo.
Mọi người trong phòng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay Lương Thạch Quốc, hồi hộp chờ đợi.Thà có một người chịu tội thay còn hơn là tất cả cùng chết.
Khúc Lão tỏ vẻ bình tĩnh nhưng sự căng thẳng đã tố cáo suy nghĩ của lão.Đúng vậy, chỉ cần Lương Thạch Quốc nói không thấy Diệp Mặc ở Lạc Thương, lão sẽ lập tức đổ hết tội lỗi.Diệp Mặc không thể dùng lẽ thường để đánh giá, ai biết có phải hắn đã đến lấy tinh thạch rồi đi mất không.Lúc này giữ mạng vẫn quan trọng hơn, còn thể diện thì vứt sang một bên!
