Đang phát: Chương 516
Mười dặm xung quanh bốn tòa cung điện chìm trong biển lửa đen ngòm.Vô số ngọn lửa thần màu đen như rắn độc tấn công những người bên trong.
Hàng ngàn người bị mắc kẹt, trong đó có ba vị thiên thần.Tất cả đều cố gắng chống đỡ, một số tìm cách thoát khỏi trận pháp.Với sức mạnh của những thần nhân này, họ có thể cầm cự được một thời gian.
Mị Cơ, Liễu Nhứ đạo nhân và Hùng Hắc ở cùng nhau.
“Trong trận pháp này, hướng nào cũng là lửa, mà lửa lại đậm đặc thế này.” Mị Cơ nhíu mày, bao quanh mình một lớp thiên thần lực màu xanh lục để bảo vệ khỏi lửa.Hùng Hắc và Liễu Nhứ đạo nhân cũng làm như vậy.
“Ở thần giới, có không ít thiên thần giỏi dùng lửa tấn công, nhưng Tần Vũ lại tạo ra nhiều lửa như vậy, mà màu sắc lại đậm đặc, uy lực lớn thật.” Liễu Nhứ đạo nhân cảm thán.
Lửa thần màu đen cũng có mạnh yếu khác nhau, giống như chân hỏa của thượng cấp thần nhân và hạ cấp thần nhân không thể giống nhau được.Màu đen cũng có đậm nhạt, như xám, đen và đen kịt.
“Liễu Nhứ, đừng nói nhiều, mau phá trận để chúng ta ra ngoài.” Hùng Hắc bất mãn nói.
Liễu Nhứ đạo nhân, người giỏi trận pháp nhất ở Hắc Long Đàm, lắc đầu: “Muốn phá trận này ít nhất phải mất nửa canh giờ, nhưng thoát ra thì không khó.”
“Vậy thì mau ra trận.” Hùng Hắc quát, chẳng quan tâm đến sinh mạng của mấy ngàn thần nhân khác.Với Hắc Long Đàm, tổn thất này không quan trọng, hắn chỉ muốn thoát khỏi trận pháp và giết Tần Vũ.
“Tốt, bây giờ hãy…nhanh chóng tản ra.” Liễu Nhứ đạo nhân đột nhiên biến sắc, không chỉ hắn mà cả Mị Cơ và Hùng Hắc đều hoảng hốt né tránh.
Hai ba quả cầu tịnh hỏa màu trắng bay cực nhanh về phía họ.Ba người vừa né tránh thì chúng đã bay sượt qua người, đi thêm mấy chục thước rồi biến mất trong biển lửa đen.
“Là tịnh hỏa trắng! Tại Mê Nhĩ sơn, Tần Vũ đã dùng nó một lần.Hắn rất giỏi sử dụng hỏa diễm! Chạy mau!” Hùng Hắc vội vã hét lên.
Mị Cơ nhìn nhanh về phía Liễu Nhứ đạo nhân: “Liễu ca ca, mau dẫn chúng ta ra khỏi trận pháp, tịnh hỏa trắng này mạnh quá!”
Bị vây trong trận, lửa đen bao trùm, tịnh hỏa trắng phải đến gần mấy chục thước mới phát hiện ra.Chỉ cần sơ sẩy là có thể bị thiêu đốt.
“Được, các ngươi đợi một chút.” Liễu Nhứ đạo nhân hít sâu một hơi, liên tục xuất ra vô số ấn quyết, khiến màn đen xuất hiện các phù ấn.Hắn cẩn thận quan sát.
Mị Cơ và Hùng Hắc không dám thúc giục, chỉ lo lắng chờ đợi.
“Tốt rồi, hai người nhớ kỹ đi theo ta.” Không gian xung quanh Liễu Nhứ đạo nhân bắt đầu vặn vẹo, tạo thành sóng gợn trong phạm vi mười thước.Mị Cơ và Hùng Hắc lập tức đi theo, vừa đi vừa kiểm tra bằng thần thức.
“Ầm ầm!” Hắc Long Điện, cung điện có khả năng phòng ngự mạnh nhất, đổ sụp.Cấm chế bảo vệ đã bị lửa đen phá vỡ.Các cột đen và đài sen vàng bên trong đều hóa thành tro tàn.
Ba tòa cung điện khác cũng bị thiêu đốt từ lâu.
Trong biển lửa, hàng ngàn thần nhân giãy giụa.Trung cấp và hạ cấp thần nhân chỉ cầm cự được một lát rồi hóa thành tro, chỉ có thượng cấp thần nhân trụ được lâu hơn.Thần lực tiêu hao rất nhanh, nhưng thân thể của họ cũng rất mạnh mẽ.Tuy nhiên, thời gian trôi qua, họ dần dần cũng không chịu nổi.
“A…” Sau một thời gian dài, thần lực cạn kiệt, một thượng cấp thần nhân bị lửa đen bao vây không chịu nổi nữa.Thân thể nứt ra, máu tươi chảy ra, lửa lan vào bên trong, thiêu đốt nội tạng và não bộ.
“Dương nhị ca!” Bên cạnh, một người đàn ông trung niên mặc áo đen bi phẫn quát.Thần lực màu vàng trong cơ thể hắn không ngừng thoát ra để ngăn cản lửa, nhưng dù là thượng cấp thần nhân đỉnh cấp, thần lực của hắn cũng gần cạn kiệt.
Độ thần kiếp, chống lại thần hỏa chỉ mất vài hơi thở, mà uy lực cũng không lớn.Nhưng giờ đã qua hai khắc, hơn nữa lửa đen lại quá mạnh, thượng cấp thần nhân cũng không thể cầm cự lâu được.
“Dương nhị ca, Hùng Hắc đại nhân bỏ mặc chúng ta rồi.” Người đàn ông trung niên đau khổ nghĩ, biết rằng mình cũng không trụ được lâu nữa.
Trước khi chết, hắn nhớ lại cuộc sống ở Hắc Long Đàm cùng Dương nhị ca, chỉ là giết người cướp của, đoạt bảo vật của người phi thăng…
“Dương nhị ca, bình thường chúng ta giết người đoạt bảo, không ngờ hôm nay lại bị người ta thiêu chết.” Người đàn ông trung niên thở dài, đúng lúc một quả cầu tịnh hỏa trắng từ phía sau bay tới.
Hắn không kịp phản ứng, não bộ lập tức bị thiêu thành tro bụi.
Trong đại trận, đâu đâu cũng là lửa đen, ngoài ra còn có một ít tịnh hỏa trắng.Liễu Nhứ đạo nhân dẫn Hùng Hắc và Mị Cơ thoát ra, bây giờ trong trận chỉ còn chưa đến một trăm người sống sót.Tiếng kêu thảm thiết, tiếng chửi rủa vang lên không ngớt.
Có người chửi trời, có người chửi kẻ lập trận, chửi cả Hùng Hắc.Họ không biết tên Tần Vũ, chỉ chửi “thằng lập trận khốn nạn”.
Hùng Hắc, Liễu Nhứ đạo nhân và Mị Cơ vừa ra khỏi đại trận, cảm nhận không khí trong lành trong hạp cốc, không khỏi nhẹ nhõm.
“Hùng Hắc đồ khốn!” Tiếng chửi rủa ở trung tâm trận càng lớn, nhưng số người lại càng ít đi.Mọi thứ vẫn như cũ.
Hùng Hắc quay đầu nhìn lại nơi tràn ngập lửa đen, hừ lạnh: “Không có thực lực thoát ra thì đằng nào chẳng chết, liên quan gì đến ta?” Hắn hoàn toàn không quan tâm đến đám người này.
Đột nhiên, Hùng Hắc quay đầu lại, thấy Tần Vũ đang nhìn mình.Mị Cơ và Liễu Nhứ đạo nhân cũng nhìn theo.
Tần Vũ đang lơ lửng trên không trung, áo bào đen tung bay trong gió.
“Hùng Hắc, khi ngươi bị vây trong trận của ta, ta đã tha cho ngươi một mạng.Ngươi không nhớ ơn cũng được, lại dám đốt Mê Nhĩ sơn của ta.Hôm nay ta đến đây để cho ngươi biết, ta bắt ngươi một lần thì có thể bắt ngươi lần thứ hai, hơn nữa ta có thể bắt ngươi thì cũng có thể giết ngươi.” Ánh mắt Tần Vũ lóe lên hàn quang.
“Tần Vũ, ngươi thả ta ra còn muốn ta cảm ơn sao? Chỉ cần ta bắt được ngươi, nhất định sẽ giết chết!” Hùng Hắc cười lớn.
Tần Vũ cười lạnh, Hùng Hắc cho rằng hắn không thể bắt giết được mình sao?
Lập tức, Tần Vũ chỉ tay xuống đất, xung quanh một dặm xuất hiện một trận pháp: “Sát trận này ngươi cũng đã thấy rồi.Lần trước ở Mê Nhĩ Sơn cũng là sát trận tính hỏa.Trận này ta đã cải tiến qua, ngươi có bản lĩnh thì vào lại.”
Nói xong, Tần Vũ bay vào trong trận pháp, nhưng không khởi động nó.
Vừa rồi bọn Hùng Hắc bị khốn trong trận một thời gian cũng đủ để Tần Vũ bố trí một sát trận.Lần này, tốc độ của Tần Vũ cũng rất nhanh.
“Có bản lĩnh thì cứ vào, ta ở trong đại trận chờ ngươi.” Tần Vũ cười nói.
Hùng Hắc nhìn đại trận trước mặt, nheo mắt lại.Liễu Nhứ đạo nhân vội vàng nói: “Hùng Hắc đại ca, đại trận này là hỏa thuộc tính công kích, uy lực mạnh hơn khốn trận lúc nãy, bên trong chắc chỉ toàn tịnh hỏa trắng.”
“Ta biết, ta đã thử qua một lần rồi.” Hùng Hắc khẽ quát.Hắn còn nhớ lần trước bốn phương tám hướng xung quanh đều là tịnh hỏa trắng.Nếu không phải đại trận dừng lại, hắn đã mất mạng rồi.
Từng trải qua một lần, Hùng Hắc sao dám vào lại?
Trong đại trận, Tần Vũ nhìn Hùng Hắc, sớm đoán được hắn sẽ không dám vào, nhưng vẫn sẽ cho người ở Hắc Long Đàm này một phen kinh hãi.
“Tần Vũ, có bản lĩnh thì ra đây cùng ta quyết một trận sinh tử.” Hùng Hắc cầm lang nha bổng, tức giận nói, đồng thời dùng thần thức truyền âm cho Liễu Nhứ đạo nhân và Mị Cơ: “Liễu Nhứ, Mị Cơ, đợi khi Tần Vũ ra khỏi đại trận chiến đấu, hai người nắm bắt cơ hội hợp lực giết hắn đi.”
Một đấu một, Hùng Hắc đã thử rồi.Với khả năng phi hành linh hoạt của Tần Vũ, Hùng Hắc không thể theo kịp.Cho dù Tần Vũ không tấn công, cuối cùng hắn cũng sẽ bị vây khốn.
Cho nên, chỉ có thể ba người vây công.
“Hùng Hắc đại ca yên tâm, nếu có cơ hội, chúng ta nhất định sẽ giết hắn.” Liễu Nhứ đạo nhân truyền âm, Mị Cơ cũng đồng ý: “Hùng ca ca, ta còn Độc hồn câu có thể sử dụng mà.”
Hùng Hắc tự tin quay về phía Tần Vũ nói: “Tần Vũ, ngươi không dám ra đây sao?”
Tần Vũ mỉm cười bước ra khỏi trận pháp, trong tay xuất hiện một thanh kiếm màu đỏ, nhỏ một giọt máu tươi lên kiếm.
Trước đây, ở Khí Vật Điện trong Mê Thần Điện, Tần Vũ đã lấy được sáu mươi tám thanh thiên thần khí.Tại Đình viện, hắn cũng lấy được một loạt hạ phẩm thiên thần khí.Thiên thần khí ở Khí Vật Điện có lực công kích mạnh hơn, trong đó có bốn món thượng phẩm thiên thần khí.
Một trong bốn món thượng phẩm thiên thần khí là thanh kiếm “Xích Huyết”.
Xích huyết thần kiếm, toàn thân màu đỏ, là thần kiếm thuộc tính hỏa, có hiệu quả đặc thù là sắc bén.
Thông thường, thượng phẩm thiên thần khí mới có hiệu quả đặc thù, số ít trung phẩm cũng có.Hiệu quả đặc thù quyết định uy lực của thiên thần khí, và “sắc bén” cũng không tệ.
Còn Tàn Tuyết thần thương sở hữu hai hiệu quả đặc thù: toái thể và phệ linh.”Phệ linh” chỉ có linh bảo lợi hại mới có.
“Ngươi cũng có thiên thần khí?” Hùng Hắc kinh ngạc trừng mắt nhìn Xích Huyết thần kiếm trong tay Tần Vũ.
Tần Vũ mỉm cười gật đầu: “Kiếm này đúng là thiên thần khí, tên là Xích Huyết.Hùng Hắc, lần trước ta không tính sổ với ngươi là vì đang thử nghiệm trận pháp.Nếu ngươi muốn quyết sinh tử, ta cũng dùng thiên thần khí, coi như nể mặt ngươi.”
Tần Vũ không dám nói Xích Huyết thần kiếm là thượng phẩm thiên thần khí, lo Hùng Hắc sẽ sợ.Sở hữu vũ khí lợi hại có thể vượt cấp chiến đấu.
“Hùng ca ca cẩn thận.” Mị Cơ và Liễu Nhứ đạo nhân có chút khẩn trương, không còn ung dung như trước.
Thiên thần khí ở Hắc Long Đàm chỉ có Hắc Long đại nhân và Hùng Hắc sở hữu.Thiên thần khí của Hùng Hắc là do Hắc Long đại nhân cho.Mị Cơ và Liễu Nhứ không có.
Có thể thấy được mức độ trân quý của thiên thần khí.
Chưa kể thượng phẩm thiên thần khí có uy lực sánh ngang linh bảo hạng ba.Dù là bát đại gia tộc, không có thực lực và địa vị cao cũng không thể có thượng phẩm thiên thần khí.
“Ngươi sợ rồi à?” Tần Vũ cười nhạt.
Giờ phút này, xung quanh hạp cốc có hơn mười vạn người tụ tập quan sát.Hơn nửa nhân mã Hắc Long Đàm đã tập trung ở đây xem trận đấu này.
“Sợ?” Hùng Hắc cười lạnh.”Ngươi đến đây đi.”
Hùng Hắc cao ba thước, tay cầm lang nha bổng, toát ra bá khí kinh người.
Tần Vũ quét mắt nhìn Liễu Nhứ đạo nhân: “Ta nhớ ngươi là Liễu Nhứ đạo nhân.Vừa rồi ngươi dẫn Hùng Hắc và Mị Cơ ra khỏi đại trận, hẳn là rất tinh thông trận pháp.Mê Nhĩ sơn cũng do ngươi đốt?”
“Đúng vậy.” Liễu Nhữ đạo nhân mỉm cười nói.
“Mẹ kiếp, đừng nói nhiều!” Hùng Hắc giận dữ hét lên, thân hình như tia chớp, một bổng đã tới trước mặt Tần Vũ.
Tần Vũ dễ dàng di chuyển, thân pháp phiêu dật linh động, khiến những người đứng xem kinh ngạc.Tần Vũ đã tới gần Liễu Nhứ đạo nhân và Mị Cơ.
Mị Cơ và Liễu Nhứ đạo nhân nhìn nhau, thần thức truyền âm: “Cơ hội tốt!”
Hùng Hắc rống lên một tiếng, toàn thân toát ra uy thế to lớn, không gian phảng phất tê liệt, lao tới trước mặt Tần Vũ, lang nha bổng lóe lên ánh thép lạnh lẽo, bổ xuống đầu Tần Vũ.
Mị Cơ và Liễu Nhứ đạo nhân đồng thời lao tới.
“Ồ!” Mười vạn người đang xem ồn ào một hồi.Ba người đánh một người?
Tần Vũ đã phát hiện ra, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ung dung, thân hình bay ngược lại, đồng thời Xích Huyết thần kiếm trong tay tạo ra vô số kiếm ảnh giống nhau hướng tới lang nha bổng.
“Đứt!” Tần Vũ hét lên một tiếng.
Sắc mặt Hùng Hắc trắng bệch.
Lang nha bổng đứt làm hai đoạn, đoạn gãy dài chừng một thước rơi xuống đất.
“Bộp” một tiếng, trên mặt đất.
Mấy chục vạn người Hắc Long Đàm đang xem hoàn toàn im lặng.
