Đang phát: Chương 515
Vốn định sau này luyện hóa cái đỉnh này, nhưng giờ biết rõ chân tướng, Lâm Vân quyết định ra tay ngay.
Ba ngày sau, một cột sáng yếu ớt xé toạc bầu trời, đánh dấu việc Lâm Vân đã bước đầu luyện hóa thành công.Muốn luyện hóa hoàn toàn thì độ khó tăng lên gấp bội, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để hắn hiểu rõ nguồn gốc của cái đỉnh.Trong lòng hắn vô cùng phấn khích.
Đây vốn là một cái đỉnh luyện đan, nhưng vào thời Thượng Cổ đã bị một vị đại năng nào đó cải tạo thành Giới Đỉnh – chìa khóa khống chế kết giới Côn Luân.Tiếc rằng, hiện tại Giới Đỉnh vẫn chưa phát huy được tác dụng, cần phải có thêm một tấm bia đá nữa mới có thể kích hoạt hoàn toàn kết giới.
Nếu có được bia đá và luyện hóa thành công, Lâm Vân có thể tự do ra vào kết giới, không bị bất cứ ảnh hưởng nào.Nhưng tấm bia đá kia biết tìm ở đâu? Hắn hoàn toàn không có chút manh mối nào.
Dù vậy, nếu không có bia đá, hắn vẫn có thể toàn tâm toàn ý luyện hóa Đan Đỉnh, sau đó liều mạng xông qua kết giới.
Đang miên man suy nghĩ, Lâm Vân chợt ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.Không ngờ Tần Nhan lại đến nhanh như vậy.Hắn vừa mới luyện hóa sơ bộ Giới Đỉnh, ả đã cảm ứng được.Nhưng đây cũng là do hắn không cố ý che giấu.Nếu hắn muốn, cái đỉnh làm sao có thể phát ra ánh sáng được?
– Là ngươi?
Tần Nhan vừa đáp xuống đã thấy Lâm Vân ngồi trong Tử Vong Cốc.Trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là do hắn gây ra.
Lâm Vân thản nhiên nói:
– Ở Địa Cầu này, chẳng phải chỉ có hai chúng ta là tu luyện trên Kết Đan sao?
Trong lòng Tần Nhan chấn động.Hắn quả nhiên là tu chân giả, hơn nữa còn đạt tới tu vi Kết Đan.Không biết hắn tu luyện từ khi nào mà có thể đạt tới cảnh giới cao như vậy? Chẳng phải sư phụ đã nói linh khí ở Địa Cầu vô cùng khan hiếm, tu luyện tới Nguyên Anh đã là điều bất khả thi sao?
Xem ra, với tu vi hiện tại của Lâm Vân, ả không thể báo thù được rồi.Trong lòng Tần Nhan trào dâng một nỗi chua xót.
Nhưng vẻ ngoài, ả vẫn lạnh lùng nói:
– Vậy thì chưa chắc.Sư phụ ta chính là Nguyên Anh hậu kỳ.Dù sư phụ đã qua đời, nhưng vẫn còn một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ khác.Không chỉ ngươi, cho dù có mười mấy người như ngươi, gặp phải y cũng chỉ có nước đi không trở về.
Đi không trở về? Lâm Vân căn bản không để lời của Tần Nhan vào tai.Kẻ có thể khiến hắn đi không trở về không có nhiều, ít nhất là ở Địa Cầu này thì không thể có.
Thấy Lâm Vân chẳng hề để tâm, Tần Nhan vô cùng khó chịu, hận không thể lôi ngay tên Dư Nguyên mà sư phụ đã nhắc tới ra trước mặt hắn.Nghĩ đến việc Lâm Vân đã sàm sỡ ngực mình, còn ném mình xuống hồ nước, Tần Nhan càng thêm tức giận.
Ả lạnh lùng nói:
– Kẻ đó tên là Dư Nguyên.Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện đừng bao giờ gặp y.Bằng không, máu trên người ngươi không đủ cho y tu luyện một đêm đâu.
– Dư Nguyên?
Lâm Vân hơi nhíu mày, rồi chợt mỉm cười:
– Ta biết kẻ cô nói.Mấy năm trước, ở Cương Sơn ta đã giết một tên ma tu tên là Dư Nguyên.Nghe nói y còn là đệ tử của Huyết Ma Tông ở Úy Tinh.Chẳng lẽ y là tình nhân của cô? Sao cô lại ra sức bảo vệ y như vậy?
Tần Nhan kinh hãi, không quan tâm đến lời trêu chọc của Lâm Vân, kinh hãi hỏi:
– Cái gì? Ngươi nói…ngươi đã giết Dư Nguyên? Ngươi có thể giết được hắn?
Ngay cả Dư Nguyên mà Lâm Vân cũng có thể giết được.Thực lực của Dư Nguyên vốn ngang bằng với sư phụ ả.Nếu Lâm Vân giết được y, vậy chẳng phải sư phụ cũng không phải là đối thủ của hắn sao? Thậm chí, hắn muốn giết sư phụ cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.Phải biết rằng, trước đây sư phụ ả và Dư Nguyên đã giao chiến mấy tháng trời mà bất phân thắng bại, cuối cùng cả hai đều bị mắc kẹt ở Địa Cầu.
– Giết tên bại hoại kia thì có gì ghê gớm?
Lâm Vân hừ một tiếng.
– Ngươi đã chiến đấu mấy ngày mới giết được y?
Tần Nhan đã cố gắng đánh giá cao Lâm Vân.Lúc trước, sư phụ ả đánh nhau với Dư Nguyên mấy tháng trời, nhưng đôi bên đều không làm gì được nhau.Dù Lâm Vân muốn giết Dư Nguyên, ít nhất cũng phải đấu pháp vài ngày trời.
Đánh vài ngày? Lâm Vân mỉm cười:
– Tên đó xứng để ta đánh vài ngày sao? Nếu ta nhớ không lầm, lúc trước ta còn chưa tung hết một chiêu thì y đã toi đời rồi.À, chính xác hơn là nửa chiêu.
Tần Nhan hoàn toàn đờ người vì kinh hãi.Ả biết Lâm Vân không hề nói dối.Nửa chiêu có thể giết Dư Nguyên, e rằng cho dù tu sĩ Hóa Thần cũng chưa chắc làm được.Hơn nữa, giọng điệu của Lâm Vân đầy vẻ khinh thường, chứng tỏ hắn căn bản không cần phải nói dối.Thảo nào hắn nói có thể dễ dàng lấy đi Kim Đan của ả.
Tần Nhan bỗng nhiên đổ mồ hôi lạnh sau lưng.Ả nhớ tới tác phong làm việc bất chấp hậu quả của Lâm Vân, càng nghĩ càng thấy kinh sợ.
– Nếu cô còn không đi, ta sẽ tiền dâm hậu sát cô, miễn cho cô lảng vảng ở đây quấy rầy ta.
Lâm Vân lạnh lùng nhìn Tần Nhan.Hắn còn muốn thử xem có thể dùng Giới Đỉnh đi qua kết giới hay không.Tần Nhan ở đây, hắn không thể thử nghiệm được.
Khuôn mặt của Tần Nhan lúc trắng lúc hồng.Nếu là bất kỳ ai khác nói với ả những lời “tiền dâm hậu sát”, ả sẽ không chút do dự vung kiếm lấy đầu kẻ đó.Nhưng đối mặt với Lâm Vân có tu vi thâm sâu khó lường, ả chỉ có thể cưỡng chế lửa giận trong lòng, không dám ra tay.
Nhưng lời nói của Lâm Vân thực sự chạm đến lòng tự ái của Tần Nhan.Ả căm hận nói:
– Ngươi muốn giết thì cứ giết, cần gì phải vũ nhục ta như vậy? Tuy tu vi của ta không bằng ngươi, nhưng ta là kẻ thù của ngươi, ngươi không cần phải xúc phạm…
Nhưng Tần Nhan không hề nói những lời kiểu “quân tử trả thù mười năm chưa muộn”.Ả cũng biết, nếu cứ mãi ở Địa Cầu, ả vĩnh viễn không thể đuổi kịp Lâm Vân.
– Cô không sợ chết à?
Lâm Vân đứng lên, nhìn Tần Nhan.Trong lòng thầm nghĩ, cô nàng này đúng là một quái thai.Ở Tu Chân Giới, nếu gặp tiền bối có tu vi cao hơn mình, phải cung kính, căn bản không dám nói nửa lời xúc phạm.Tu luyện vốn không dễ dàng gì.Tuy tư chất của Tần Nhan rất tốt, ở một nơi linh khí khan hiếm như Địa Cầu mà chỉ vài chục năm đã có thể Kết Đan, nhưng cho dù tư chất có tốt hơn nữa, gặp phải người có tu vi cao hơn mình, cũng chỉ có nước bỏ chạy mà thôi.
Bằng không, không chỉ việc tiếp tục truy cầu đại đạo trở nên vô vọng, mà tính mạng cũng khó giữ.Tuy nhiên, cũng không thể trách Tần Nhan.Ả tu luyện ở Địa Cầu, ả có được tu vi như ngày hôm nay, có lẽ là nhờ đan dược mà sư phụ ả để lại.
Một người như vậy làm sao biết được sự hiểm ác của thế giới Tu Chân.Nghĩ đến đây, Lâm Vân không so đo với ả nữa.Dù sao, ả cũng đã giúp hắn một lần.
– Cho dù ta có sợ chết, ta cũng không muốn bị người khác vũ nhục…
Tần Nhan nhớ lại những việc Lâm Vân đã làm lúc trước, trong lòng càng thêm tủi thân.
