Truyện:

Chương 514 Mao Sơn Binh Giải

🎧 Đang phát: Chương 514

“Ôi trời, xem phim hoạt hình nhiều quá rồi hả? Thằng nhóc này là con nhà ai, để ta dắt về.” Hạ Thiên hoàn toàn cạn lời, thậm chí không nỡ ra tay giết người này.
“Sư đệ, đừng phí lời với chúng, người Vu Cổ Môn nhất định phải giết.Dám cấu kết với Vu Cổ Môn, kẻ đó cũng phải chết.Quên pháp khí sư tôn ban cho rồi à?” Người sư huynh nhắc nhở.
“Đúng ha, còn có pháp khí nữa.Bọn chúng có ba người, hai người là Vu Cổ Môn, vậy là mỗi người chúng ta có thể thu được hai kiện pháp khí, lần này phát tài rồi.” Người sư đệ hưng phấn nói.
“Má! Vừa định tha cho chúng mày, xem ra không cần.” Hạ Thiên tuy thấy mấy đứa nhóc kia tính tình còn đơn thuần, nhưng nhìn người lớn tuổi hơn là biết phái Mao Sơn chẳng tốt đẹp gì.
Bọn trẻ đơn thuần vậy có lẽ vì ít tiếp xúc với người ngoài, không thì cũng sẽ giống như bọn kia thôi.
“Lão đại, phái Mao Sơn vốn không phải môn phái chính nghĩa gì cho cam, chỉ tự coi mình là vậy thôi.Bọn chúng tu luyện toàn những thứ cấm kỵ, thậm chí còn sáng tạo ra những công phu trái luân thường đạo hơn nữa.Nếu không thì Vu Cổ Môn sao thua được.” Hàn Tử Phong oán hận nhìn hai sư huynh đệ kia.
“Sư tôn bảo, đó là lấy độc trị độc, đối phó với lũ Vu Cổ Môn các ngươi, phải học những thủ đoạn độc ác hơn.” Người sư đệ ra vẻ đương nhiên.
“Haiz, sư tôn hại cậu rồi.” Hạ Thiên lắc đầu ngao ngán.
Thằng nhóc này rõ là ngây thơ, mà sư tôn lại lợi dụng điểm đó, nhồi nhét toàn tư tưởng sai lệch.
Công phu cấm kỵ là mấy thứ lợi dụng người sống hoặc tử thi để tu luyện.
“Đừng nói nhảm.” Người sư huynh không muốn Hạ Thiên nói chuyện với sư đệ mình nữa, liền ra tay luôn.
“Cấp cấp như luật lệnh!”
Người sư huynh hét lớn, vãi một nắm đậu ra đất.
Vãi đậu thành binh!
Mấy hạt đậu biến thành từng con âm binh.
“Đệt, thì ra phái Mao Sơn cũng dùng quỷ hồn để đánh nhau à.” Hạ Thiên hết nói nổi.
Hạ Thiên cứ đoán mãi phái Mao Sơn đánh nhau bằng gì, có phải dùng mộc giản với bùa chú như trên TV không, ai ngờ…
Hóa ra cách đánh của bọn này cũng giống Vu Cổ Môn.
“Lão đại, Vu Cổ Môn với phái Mao Sơn vốn là một nhà, sau này bất đồng quan điểm, hai sư huynh đệ khai sáng ra phái Mao Sơn và Vu Cổ Môn.Nhưng phái Mao Sơn dù sao cũng là chính tông, công phu khắc chế chúng ta, lại còn nghiên cứu công phu cấm kỵ nên chúng ta không theo kịp.” Hàn Tử Phong giải thích.
“Ta nghe nói bọn chúng dùng cuống rốn của phụ nữ mang thai để luyện pháp khí.” Chung Sở Hồng gật đầu.
“Ối giời ơi, ác độc thật.” Hạ Thiên kinh ngạc.
Lúc này, mấy hạt đậu đã biến thành từng con lêu lổng, người thường không nhìn thấy được.
“Lão đại, dùng cái này xoa lên mắt là thấy rõ quỷ hỗn.” Hàn Tử Phong đưa cho một chiếc lá xanh.
“Ta không cần.” Hạ Thiên mở mắt Thấu Thị ra là thấy được, cần gì thứ đó.
“Ách!” Hàn Tử Phong ngớ người, lần đầu thấy người thường mà nhìn thấy lêu lổng, chợt nhớ lại lần đầu gặp Hạ Thiên, hắn cũng thấy mấy bảo bối của mình mà.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!
Hạ Thiên rót nội lực vào ngân châm, rồi phóng ra, găm trúng bản thể của mấy hạt đậu, hạt đậu rơi xuống đất, lũ lêu lổng cũng biến mất.
“Cái gì!!!” Người sư huynh thấy chiêu vãi đậu thành binh của mình bị phá dễ dàng vậy thì không thể tin nổi.
“Sư huynh, người này thấy được bản thể của vãi đậu thành binh.” Người sư đệ nói.
Hàn Tử Phong nể phục nhìn Hạ Thiên, quả nhiên không tìm lầm người, chiêu vãi đậu thành binh này tuy không gây uy hiếp lớn, nhưng đối phó cũng rất phiền phức.
Mà vãi đậu thành binh thường được dùng kèm với các pháp thuật khác.
“Sư đệ, hai ta cùng ra tay, dùng binh bài!” Người sư huynh nói.
“Ừm!” Sư đệ gật đầu.
Rồi cả hai cùng ném ra một tấm thẻ bài.
“Cấp cấp như luật lệnh!”
“Lão đại cẩn thận, đó là binh bài, bên trong sẽ xuất hiện lêu lổng cấp Binh.” Hàn Tử Phong vội hô.
Phốc! Phốc!
Hạ Thiên phóng mười cây ngân châm có nội lực, găm lên tấm bảng, giữ nó lơ lửng giữa không trung, rồi chân hắn lóe sáng.
Ầm! Ầm!
Hai ngón tay nhanh chóng điểm vào hai tấm bảng.
Hai tấm bảng vỡ nát.
“Haiz, Mao Sơn thuật của các người chỉ có thế thôi à? Nếu cứ cần vật dẫn mới phóng được lêu lổng, thì ta hết kiên nhẫn rồi, hai người phải chết ở đây.” Hạ Thiên thở dài.
“Đáng ghét, ngươi dám coi thường Mao Sơn thuật.” Người sư huynh giận dữ nhìn Hạ Thiên, rồi hắn ngậm một ngụm chu sa.
“Cấp cấp như luật lệnh!”
“Lão đại cẩn thận, hắn dùng Mao Sơn binh giải.” Hàn Tử Phong hét lớn, định xông lên giúp.
“Hai người cứ đứng sau xem là được, ta lo được.” Hạ Thiên cản Hàn Tử Phong lại.
Lần này hắn không vội ra tay, muốn xem binh giải của phái Mao Sơn là cái gì.
Chỉ thấy thân thể người sư huynh bỗng to ra, quần áo rách toạc, rồi cơ thể hắn được phủ thêm một lớp giáp hồn, người thường không nhìn thấy được.
“Lão đại, hắn có giáp hồn phòng ngự và tấn công, phải cẩn thận.” Hàn Tử Phong nhắc nhở.
“Không sai, thú vị đấy.” Hạ Thiên hài lòng gật đầu, cuối cùng cũng thấy thứ hay ho, người này sau khi binh giải, thực lực tăng vọt, cả về tốc độ và sức mạnh.
Mà lớp giáp hồn kia cũng rất hay.
“Thằng nhãi ranh, ta sẽ nghiền nát ngươi.” Giọng người sư huynh cũng trở nên vang vọng hơn.
“Sư huynh, có cần ta mở phong ấn không?” Người sư đệ hỏi.
“Không, không, không, tuyệt đối không được mở phong ấn, trừ khi ta thất bại, nhưng ta không thể thất bại.” Người sư huynh nghe sư đệ nói mở phong ấn thì sợ hãi tột độ.
“Xem ra sư đệ của ngươi thú vị hơn đấy, nên ta xử ngươi trước.” Hạ Thiên lộ vẻ phấn khích.

☀️ 🌙