Chương 512 Khấu Đầu

🎧 Đang phát: Chương 512

Bầu trời xanh ngọc bích thăm thẳm, đại trận giam cầm Hùng Hắc vẫn không thay đổi sau hai trăm năm, thỉnh thoảng vẫn vọng ra những tiếng tấn công, cho thấy hắn vẫn còn sống.Dưới chân núi Mê Nhĩ, hàng ngàn thủ hạ của Hắc Long Đàm kẻ thì tán gẫu giết thời gian, người thì tu luyện, lại có những nhóm cãi vã ầm ĩ.
“Hơn hai trăm năm rồi, Hùng Hắc đại nhân cũng thật là, sao không chịu thua đi cho rồi, phí công vô ích.Hắn phản kháng làm gì nữa? Hơn hai trăm năm còn không thoát được, làm sao mà quay lại được nữa chứ.”
Một lão đầu lùn tịt, đầu trọc lóc ngồi trên tảng đá càu nhàu.Bên cạnh lão là hơn mười thần nhân, một nữ thần nhân nghe vậy liền hừ lạnh:
“Lão đầu trọc kia, Hùng Hắc đại nhân không phá được trận pháp thì ngươi phá được chắc? Ngươi nhìn Hùng Hắc đại nhân xem, bên trong trận pháp vẫn luôn cố gắng tấn công, hai trăm năm không hề nản chí.Ngươi mà có được nửa phần nghị lực của ngài ấy thôi, ta cũng đã bội phục ngươi lắm rồi.”
“Biết rõ là không thể mà vẫn cứ cố, người ta hay nói Hùng Hắc đại nhân bản thể là gấu điên, ta vẫn cứ nghi ngờ, nhưng giờ nhìn tình hình này thì…có lẽ là thật.”
Một văn sĩ ngồi dựa lưng vào gốc cây cười nói.
Cuộc sống quá dài, không có gì làm, đem chuyện người khác ra chế giễu cũng là một thú vui, mặc dù bình thường trước mặt Hùng Hắc, bọn họ vô cùng cung kính.Tần Vũ khoanh chân ngồi, xung quanh là những luồng lục quang bao phủ.Hắn ngồi như vậy đã hơn hai trăm năm, không hề di chuyển.Bỗng Tần Vũ khẽ mở mắt, khóe môi nở một nụ cười nhạo báng, cất tiếng nói:
“Hùng Hắc, đã hơn hai trăm năm rồi, ngươi còn cố chấp đến bao giờ? Nếu ngươi chịu làm theo lời ta, quỳ xuống trước mặt ta dập đầu ba cái, ta sẽ lập tức thả ngươi ra.”
Bên trong đại trận, Hùng Hắc chỉ còn mặc độc một chiếc khố, lộ ra bộ ngực đầy lông đen và đôi chân cũng đầy lông lá, trông hắn thật chẳng giống ai.
“Hô…hô…” Hùng Hắc ngồi phịch xuống đất thở hổn hển, lang bổng đặt bên cạnh.Hắn quay đầu nhìn quanh, trước sau đều là những bức tường trắng xóa, khiến hắn hoa mắt chóng mặt.Nhìn sang hai bên là những hành lang màu xanh biếc, màu xanh đã khiến hắn khổ sở suốt hơn hai trăm năm.
“Tần Vũ quả thật là biến thái.” Hùng Hắc nắm chặt tay, toàn thân run rẩy, “Mấy năm trước còn đỡ, mấy năm nay sao mấy bức tường này lại tấn công ta?”
Thời gian trôi qua, Tần Vũ ngày càng tinh thông việc kết hợp đặc tính của “Sát trận” và “Khốn trận”.Cách học tốt nhất là thông qua thử nghiệm, và hai trăm năm thử nghiệm này hữu ích hơn nhiều so với việc tự mình suy diễn trận pháp trong hàng ngàn năm.Nếu ngày xưa Hùng Hắc chịu nghe lời cúi lạy, Tần Vũ đã không thể có được thành tựu như bây giờ.Thiên thần đúng là vật thí nghiệm thượng phẩm, hơn nữa lại không dễ dàng chết, chỉ có thể vây khốn mà thôi.
“Ngươi rốt cuộc muốn vây khốn ta đến khi nào?” Hùng Hắc đột nhiên ngửa đầu hét lớn, trong mắt lộ rõ vẻ tức giận và bi phẫn.
“Đừng nóng nảy, ta còn rất nhiều thủ đoạn chưa sử dụng.Trận pháp chi đạo thật là vô cùng, nếu để ta từ từ thí nghiệm, thì dù là một ngàn năm, trăm ngàn năm, ức vạn năm cũng không có kết thúc.”
Tần Vũ nói với một âm điệu khác thường, như thể đang si mê với trận pháp.
“Hùng Hắc, ngươi có thể thưởng thức nhiều loại trận pháp như vậy, cũng nên cảm thấy tự hào đi chứ.”
Hùng Hắc toàn thân run rẩy.Nếu được tĩnh tu, tu luyện một hơi trăm ngàn năm, hắn cũng không thèm để ý.Nếu được cùng người chém giết, chém giết mấy ngàn năm hắn cũng cam lòng.
Nhưng bị vây hãm trong trận pháp, đúng là thử thách thần kinh chịu đựng của hắn.Chung quanh cảnh sắc đều một màu, thậm chí chỉ cần nhìn vào màu sắc này, cả đầu hắn đã ong ong muốn nổ tung.Tất cả những điều này khiến Hùng Hắc kích động tột cùng.Đặc biệt là khi tưởng tượng đến cuộc sống điên rồ vô tận này, không có điểm dừng, hắn lại càng run sợ.
Hùng Hắc cắn răng, đột nhiên ngẩng đầu nói:
“Tần Vũ, Tần Vũ đại nhân, ta cầu xin người hãy thả ta ra, thả ta ra đi.Coi như ta có mắt như mù, không nhìn thấy núi Thái Sơn, đắc tội với lão nhân gia ngài.”
Hùng Hắc không ngừng cầu xin.
“Ồ, cầu xin tha thứ à? Được thôi, nhưng phải làm theo lời ta nói trước đây, quỳ lạy dập đầu ba cái.” Tần Vũ mỉm cười nói.
Hắn vẫn còn nhớ Hùng Hắc ngày xưa dẫn đầu đại quân đến Mê Nhĩ sơn, kiêu căng ngạo mạn, cầm lang bổng điên cuồng phá phách.Giờ đây, thật khiến người ta buồn cười.
“Dập đầu ư…” Hùng Hắc toàn thân run rẩy, sắc mặt đen sạm bỗng trở nên đỏ bừng, giống như mông khỉ.
“Hoặc là ngươi cứ đợi khoảng một, hai trăm ngàn năm nữa, hoặc có lẽ ta hứng chí, nghiên cứu khoảng ức năm cũng có thể.Trong thời gian đó, ngươi cứ từ từ ở trong ‘Khốn Hùng trận’ này đi.” Tần Vũ nói với giọng điệu giễu cợt.
Một ức năm…
Hùng Hắc mồ hôi nhễ nhại, mồ hôi trên má tuôn ra như hạt trân châu.Hắn đưa tay thô ráp lau mồ hôi trên trán, cúi đầu trầm mặc hồi lâu rồi nói:
“Tần Vũ, nếu ngươi đáp ứng ta một yêu cầu, ta sẽ quỳ lạy.”
Hùng Hắc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Tần Vũ.Tần Vũ không khỏi kinh ngạc, Hùng Hắc này sao lại chịu cúi đầu? Trong lòng hắn, thiên thần bình thường rất cao ngạo, cứng đầu, không chịu khuất phục.
“Nói đi, yêu cầu gì?” Tần Vũ mỉm cười hỏi, trong lòng rất tò mò.
“Nếu ta cúi đầu quỳ lạy, ngươi phải đáp ứng ta một việc, không được mang chuyện này truyền ra ngoài.” Hùng Hắc trịnh trọng nói.
“Được, ta đáp ứng.” Tần Vũ thản nhiên nói.
“Tần Vũ đại nhân hãy thề đi, như vậy ta mới an tâm.” Hùng Hắc tiếp tục yêu cầu.Tần Vũ đảo mắt mỉm cười, “Được, được, ta đáp ứng.Ta xin thề, chuyện hôm nay Hùng Hắc cúi đầu quỳ lạy, ta sẽ không nói cho người khác biết, trái lời trời phạt.”
Lúc này Hùng Hắc mới yên tâm.
“Tần Vũ đại nhân, ta nhận thua người.” Hùng Hắc đứng thẳng lên, sau đó quỳ xuống, hướng về Tần Vũ dập đầu ba cái, “Đây là ba lạy, hy vọng Tần Vũ đại nhân có thể tha thứ cho ta.”
Nói xong, Hùng Hắc đứng thẳng dậy, chờ đợi Tần Vũ trả lời.Trong lòng hắn lúc này lửa giận ngút trời, “Tần Vũ, một khi ta ra ngoài, nhất định sẽ làm cho ngươi hối hận vì chuyện ngày hôm nay, bắt ngươi trả giá gấp trăm ngàn lần!”
“Ha ha, có thể nhận được khấu đầu của ngươi, còn thống khoái hơn cả giết ngươi, ha ha!” Tiếng cười của Tần Vũ vang vọng, khiến mặt Hùng Hắc vốn đã đen lại càng đen hơn.Lúc này, các màu đen, trắng, xanh biếc, vàng tạo thành “Khốn trận” dần dần tiêu biến, vô số vách tường hóa thành từng đạo ánh sáng, các ấn phù cũng dần biến mất.
Hùng Hắc ngửa đầu nhìn lên, bầu trời vẫn xanh như vậy, từng cụm mây trắng như tơ hờ hững trôi đi.Hắn cúi đầu, buồn bực nhìn xuyên qua núi rừng.Hàng ngàn thần nhân kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, trong đó có cả Mị Cơ và Liễu Nhứ đạo nhân.
“Cuối cùng ta cũng khôi phục tự do!”
Hùng Hắc được giải thoát, cảm thấy vô cùng thống khoái, không kìm được ngửa đầu gầm lên một tiếng, âm thanh như sấm rền vang vọng khắp nơi.
“Hùng Hắc có thể chịu được điều mà người khác không thể nhẫn nhịn.” Tần Vũ bội phục nói, “Hùng Hắc, ngươi có thể trở về rồi.” Giọng nói Tần Vũ vang lên.
Hùng Hắc nhìn về phía xa.Cách hắn chừng vài trăm thước, Tần Vũ đang đứng trên không, mái tóc đen dài và trường bào phấp phới bay trong gió.Lúc này Liễu Nhứ và Mị Cơ cũng đã bay đến, sóng vai cùng Hùng Hắc.Liễu Nhứ tò mò hỏi: “Hùng Hắc đại ca, người vì sao lại nhẫn nhịn như vậy?”
Toàn thân Hùng Hắc run lên, trong mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, thần thức truyền âm nói: “Liễu Nhứ, Mị Cơ, tên Tần Vũ này thân pháp linh mẫn, tốc độ cực nhanh.Chúng ta ba người phải liên thủ, tấn công từ ba hướng mà giết hắn.Tốc độ của hai ngươi vốn nhanh hơn ta, chúng ta ba người liên thủ tuyệt đối có thể giết hắn.”
Liễu Nhứ và Mị Cơ nhìn nhau.
“Liễu ca ca, huynh thấy thế nào?” Mị Cơ dùng thần thức hỏi.
“Việc này…Tần Vũ hắn muốn bày trận cũng cần thời gian.Khốn trận mà hắn bố trí vừa rồi đã tiêu tán, hắn muốn bố trí lại ít nhất cũng cần một, hai ngày công phu, thời gian đó đủ cho chúng ta giết hắn.” Liễu Nhứ trả lời.Hùng Hắc nhìn về phía Liễu Nhứ, Mị Cơ, thấy hai người gật đầu cười, trên mặt hắn cũng lộ ra nụ cười.
Hùng Hắc lạnh lùng nhìn Tần Vũ ở phía xa, giận dữ quát: “Tần Vũ, ngươi làm nhục ta như thế, hôm nay ta phải báo thù!” Nói xong, Hùng Hắc lao tới như thiên thạch rơi xuống, khí thế băng sơn đảo hải.
Liễu Nhứ đạo nhân và Mị Cơ cũng hóa thành hai làn gió từ hai bên vây lấy Tần Vũ.Nhìn thấy cảnh này, Tần Vũ chỉ gật đầu cười nhẹ.
“Quả nhiên ta đã đoán trúng.Bất quá, có thể bức bách Hùng Hắc dập đầu với ta trong mấy tháng cuối cùng này, cũng coi như đã lấy lại vốn.” Tần Vũ đã cảm ứng được, khoảng cách đến Nguyên điểm chi cảnh chỉ còn mấy tháng nữa.
Thực ra, cho dù Hùng Hắc không dập đầu, qua mấy tháng nữa, Tần Vũ cũng sẽ giải tán trận pháp, toàn tâm toàn ý đột phá “Nguyên điểm chi cảnh”.Hắn lao xuống như tên bắn.
“Chạy đi đâu?” Hùng Hắc hai mắt đỏ ngầu vô cùng dữ tợn, cùng với Liễu Nhứ và Mị Cơ đuổi theo.
Khi Tần Vũ rơi xuống khu rừng, ba người cũng đuổi đến.Nhưng…
“Không có ai?” Liễu Nhứ và Mị Cơ lộ vẻ nghi hoặc.
“Không thấy? Không thể nào!” Hùng Hắc như phát điên, tựa như người mù, không ngừng vung tay đánh ngang dọc, giận dữ gào thét:
“Tần Vũ, ngươi ra đây cho ta, ra đây cho ta!”

☀️ 🌙