Đang phát: Chương 511
“Vút!”
Gió rít gào xé toạc màn xanh của ngọn núi, những vệt hào quang xẹt ngang chân trời, tốc độ kinh người khiến cây cối bên dưới ngả rạp.
Linh lực cuồn cuộn bao bọc lấy Mục Trần, hắn nhìn xuống rừng núi lướt nhanh bên dưới, nhìn về phía trước vẫn mịt mờ vô tận, thầm kinh hãi trước sự rộng lớn của Mộc Thần Sơn.
Ở những hướng khác, hắn cũng cảm nhận được không ít dao động linh lực, hẳn là những đội ngũ khác đang tiến vào khu vực này, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của núi rừng.
Mục Trần thúc giục tốc độ, mắt không rời khỏi la bàn tham bảo rực rỡ trong tay Ôn Thanh Tuyền.Thỉnh thoảng, nó lại rung nhẹ, điều chỉnh hướng đi chính xác nhất cho cả đội.
Tin tức về Linh Bảo Sơn này hắn có được từ Mộc Thần Bia, mà nó lại có đến sáu cái.Không biết những người khác có cùng ý tưởng với hắn hay không, nhưng hắn phải tranh thủ thời gian, đoạt lấy Cửu Dương Linh Chi trước khi ai đó kịp đến.
Hắn biết rõ Cửu Dương Linh Chi có sức hấp dẫn đến mức nào.
Dù người khác không thể tu luyện Đại Nhật Bất Diệt Thân, nhưng bảo vật cấp bậc này vô cùng hiếm có, dù luyện hóa hay dùng để luyện đan đều là thượng phẩm.Đừng nói là họ, ngay cả cường giả Chí Tôn cũng khó lòng cưỡng lại sự cám dỗ này.
Nếu ai đó cũng biết tin tức về Cửu Dương Linh Chi, e rằng sẽ không ai bỏ qua cơ hội này.
Mục Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán.Đại Nhật Bất Diệt Thân vô cùng quan trọng cho con đường tiến lên Chí Tôn sau này, hắn tuyệt đối không nhường Cửu Dương Linh Chi cho bất kỳ ai.Bất cứ kẻ nào cản đường, hắn sẽ không nương tay.
Tốc độ lại được đẩy lên cực hạn, hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, vút đi xa cả trăm trượng, những người còn lại vội vàng tăng tốc bám theo.
Đang khi xuyên qua dãy núi, màu xanh đột nhiên biến mất, thay vào đó là một bình nguyên mênh mông, nhuốm màu đỏ vàng hoang tàn, dường như không có chút sinh cơ nào.
Trên mặt đất nứt toác, những khe vực sâu thăm thẳm, tối đen như mực, hàn khí âm u bốc lên khiến người ta rợn tóc gáy.
Cả đội lập tức giảm tốc độ, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn bình nguyên bao la trước mặt.
– Nơi này, thời viễn cổ hẳn đã từng trải qua một trận đại chiến kinh thiên động địa…
Mục Trần chậm rãi phân tích.Những khe nứt kia chắc chắn do sức mạnh khủng khiếp tạo thành, chứ không phải do tự nhiên.Bình nguyên này, có lẽ cũng từng là một vùng đất xanh tươi, nhưng đã bị tàn phá bởi một cuộc chiến nào đó, đến nay vẫn không thể hồi sinh.
Thật khó tưởng tượng trận chiến năm đó lại kinh hãi đến mức nào.
– Có lẽ cuộc chiến đó đã khiến Mộc Thần Điện biến mất.
Lạc Li nhìn xuống vùng đất hoang tàn, thỉnh thoảng có thể thấy những mảnh vũ khí gỉ sét, vỡ vụn nằm rải rác, chút linh lực cũng không còn sót lại.
Mục Trần khẽ gật đầu, chợt những tiếng gió xé rít từ xa vọng lại, một vài đội ngũ từ trên không hạ xuống bình nguyên.Có lẽ, họ cũng đã phát hiện ra chiến trường viễn cổ này, muốn tìm kiếm những bảo vật còn sót lại sau bao năm tháng chiến tranh.
– Đi!
Mục Trần không có hứng thú với việc đó, có lẽ vẫn còn bảo bối nào đó trong những đống đất đá kia, nhưng mục tiêu của hắn không phải là những thứ này.
– Dựa theo hướng của la bàn, chúng ta sắp đến Linh Bảo Sơn rồi.
Ôn Thanh Tuyền đột nhiên lên tiếng.
Mục Trần mừng rỡ, không nói thêm lời nào, tốc độ tăng lên gấp bội.
Bình nguyên cát đá nhanh chóng lùi lại phía sau, họ lại vượt qua những ngọn núi cao ngất trời.Bỗng nhiên, cả đội dừng lại, kinh ngạc nhìn về phía trước.
Một ngọn núi không quá hùng vĩ, nhưng lại được bao phủ bởi ánh sáng linh lực rực rỡ, lấp lánh như bảo thạch, vô cùng chói mắt.
Những cơn gió linh khí chuyển động như thác lũ, những tiếng ầm ầm khe khẽ vang vọng.
Ánh mắt mọi người hơi bị chói lóa, phải nheo mắt lại để quan sát.Trên sườn núi, những bãi đá được san bằng, xếp thành hàng chỉnh tề, sáng bóng như ngọc.
Ở giữa những bãi đá, là những đài ngọc thạch hình hoa sen, bên trong nuôi dưỡng những gốc linh vật quý hiếm.Mùi hương thơm ngát lan tỏa khắp không gian, khiến lòng người khoan khoái.
– Thật nhiều linh dược…
Ôn Thanh Tuyền hai mắt sáng rực, kinh ngạc ngắm nhìn những bảo vật trước mặt.
– Những dị bảo này không hề tầm thường, quả nhiên là Mộc Thần Điện, cơ nghiệp không nhỏ chút nào.
Ôn Thanh Tuyền nheo mắt, đánh giá từng món một.Nàng có kiến thức uyên bác về những thứ quý hiếm này, lập tức nhận ra không ít bảo vật nổi danh.Nếu mang ra Đại Thiên Thế Giới, chắc chắn sẽ bán được với giá trên trời.
Tầm mắt nàng dần hướng lên cao, càng lên cao, bảo vật càng quý giá, linh lực càng hùng hậu và tinh khiết.
Ánh mắt dừng lại ở đỉnh núi, ánh sáng chói lóa bao phủ như một mặt trời nhỏ, không thể nhìn rõ bên trong có gì.
Nhưng chắc chắn, thứ đó mới là bảo vật quý giá nhất.
Ánh mắt Mục Trần cũng đang dán chặt lên đỉnh núi, không giấu nổi sự háo hức.Cảnh tượng được chứng kiến ở Mộc Thần Bia hoàn toàn trùng khớp với nơi này, và mục tiêu quan trọng nhất của hắn, thứ mà hắn tha thiết mơ ước, chính là vật trên đỉnh kia: Cửu Dương Linh Chi.
Mục Trần không kiềm chế được, lắc mình bay lên không trung, tiến về phía Linh Bảo Sơn.Càng đến gần, hắn càng thấy rõ những dị bảo được bày biện tầng tầng lớp lớp trên sườn núi.Cành lá trong suốt, mỗi đóa hoa, mỗi quả cây đều ngưng tụ linh khí tinh khiết.
– Thủy Linh Quả…Viêm Linh Hoa…Long Lân Thụ…
Ôn Thanh Tuyền kể ra những cái tên mà nàng biết, rồi cười sảng khoái:
– Xem ra ngươi không làm ta thất vọng.Thiên địa dị bảo nơi đây, nếu chúng ta gom hết mang ra Đại Thiên Thế Giới bán, có lẽ đổi được không ít Chí Tôn Linh Dịch đấy.
Chí Tôn Linh Dịch, một loại linh dịch chỉ có cường giả Chí Tôn mới có thể ngưng luyện được.Việc ngưng luyện vô cùng khó khăn, một Chí Tôn Nhất Phẩm phải bế quan cả tháng trời mới có thể luyện ra được một giọt bé tí.
Nhưng dù khó khăn, Chí Tôn Linh Dịch vẫn là một thứ vô cùng giá trị ở Đại Thiên Thế Giới.Nó thường được dùng để đánh giá nội tình của một thế lực.Cường giả Chí Tôn muốn tu luyện, không thể thiếu sự hỗ trợ của Chí Tôn Linh Dịch, nó là thần vật dành cho việc tu luyện!
Mục Trần chỉ biết sơ qua về Chí Tôn Linh Dịch, nhưng hắn không có tâm tư để ý đến những thứ khác.Dị bảo trong núi này có thể khiến người ta hoa mắt tham lam, nhưng lòng tham của hắn đã hoàn toàn đặt vào gốc Cửu Dương Linh Chi.
– Ngươi cần thứ gì?
Lạc Li liếc nhìn Mục Trần, nàng nhớ rõ hắn đã từng nói đến một thứ đặc biệt sinh trưởng ở nơi này.
Mục Trần không trả lời, ánh mắt hắn vẫn dán chặt lên đỉnh núi.
Lạc Li nhìn theo, ánh sáng rực rỡ chiếu vào đôi mắt lưu ly trong veo của nàng.Sau một thoáng trầm ngâm, nàng kinh ngạc thốt lên:
– Đó là…Cửu Dương Linh Chi?
Hiển nhiên, nàng cũng đã từng nghe đến danh tiếng của Cửu Dương Linh Chi.
– Hả? Không ngờ lại là Cửu Dương Linh Chi? Khó trách ngươi lại nôn nóng như vậy, thứ này sẽ khiến bao người tranh giành đến đổ máu đây…
Ôn Thanh Tuyền cũng không kém phần kinh ngạc.
Mục Trần liếc nhìn Ôn Thanh Tuyền.
– Yên tâm đi, dù Cửu Dương Linh Chi quý hiếm thật đấy, nhưng giá trị của nó vẫn chưa đủ để khiến Ôn Thanh Tuyền ta trở mặt cướp đoạt đâu.
Ôn Thanh Tuyền hiểu rõ ý tứ trong ánh mắt của Mục Trần, tức tối nói.
Mục Trần chỉ cười, nói:
– Nếu đã vậy, ta đi đây!
Vừa dứt lời, hắn liền bay vút lên cao, định xông lên đỉnh núi, hái lấy gốc Cửu Dương Linh Chi mà hắn hằng mơ ước.
– Khoan đã!
Đột nhiên, Ôn Thanh Tuyền nắm lấy cánh tay hắn.
– Sao? Muốn đổi ý à?
Mục Trần ngẩn người.
– Biến!
Ôn Thanh Tuyền tức giận quát lên, rồi vội rụt tay lại như chạm phải nồi nước sôi, ánh mắt trân trân nhìn vào ngọn núi yên tĩnh dị thường trước mặt:
– Ngươi không thấy Linh Bảo Sơn này có gì đó không đúng sao?
