Đang phát: Chương 511
– Được rồi, Diệp Mặc, chúng ta vào ăn cơm thôi, ăn xong em còn phải đi gặp Nhị Hổ.
Dương Y kéo Diệp Mặc đi.
Diệp Mặc nghĩ bụng, ăn cơm thì ăn cơm thôi, hôm nay mình vốn định ở lại Lạc Thương lâu mà.
– Dương Y, đây là ai?
Cô gái ban nãy hỏi, nếu Lưu Thương không đi cùng, chắc mọi người sẽ tưởng Diệp Mặc là bạn trai mới của Dương Y.
Dương Y buông Diệp Mặc ra:
– Là anh họ tớ, cậu thấy đẹp trai thì tớ giới thiệu cho, hi hi.
Mấy nữ sinh bắt đầu hỏi Diệp Mặc làm gì, thu nhập bao nhiêu, gia cảnh thế nào.
Diệp Mặc vội nói:
– Dương Y, đừng nói linh tinh.
Mọi người cười ồ lên, trêu Diệp Mặc ngại ngùng.Có hai cô còn chủ động bắt chuyện với Diệp Mặc.
Diệp Mặc thầm nghĩ, hồi ở đại học Ninh Hải mình bị coi thường, có ai thèm để ý đâu.Nhanh thật, đã hai năm rồi.
Cả nhóm cười nói đi vào khách sạn “Vân Thượng Minh Châu”.
“Vân Thượng Minh Châu” đúng là xa hoa, còn hoành tráng hơn cả khách sạn năm sao Tây Nhạc.
Họp lớp của Dương Y tổ chức ở tầng chín.Khi Dương Y dẫn Diệp Mặc lên, trong phòng đã có mười mấy người.
Mọi người chào hỏi rồi bàn tán xôn xao về cô bạn gái mà Cố Minh Nam đưa đến.
Diệp Mặc cũng tò mò muốn xem cô gái gây chấn động đến mức nào.
Nghe một hồi, Diệp Mặc chỉ biết cô gái tên Lạc Lạc, đẹp hơn cả minh tinh, và được đưa về từ dãy Hoàng Đoạn.
Nghe nói Lạc Lạc tỉnh dậy không nói gì, lúc nào cũng buồn rầu.
– Diệp Mặc, nếu không phải Cố Minh Nam đưa về, em thấy anh và Lạc Lạc rất xứng đôi.Cô ấy có khí chất giống anh ấy.Bọn em đến bệnh viện thăm cô ấy rồi.
Dương Y nói nhỏ.
Diệp Mặc cười, không nói gì.
Lưu Thương vội can:
– Tiểu Y, đừng nói bậy, Cố Minh Nam mà nghe được thì không vui đâu.
– Này, Lưu Thương, anh nhát quá đấy.Sợ đông sợ tây, em không thèm nói với anh nữa.
Dương Y lớn tiếng phản đối, thu hút sự chú ý của mọi người.
Lưu Thương đỏ mặt, im lặng.
Diệp Mặc bảo Dương Y ngồi xuống, thấy Lưu Thương rất cẩn thận và quan tâm đến Dương Y.Có lẽ Dương Y hơi lấn át anh ta.
– Minh Nam và bạn gái Lạc Lạc đến rồi, chúng ta vỗ tay…
Mọi người vỗ tay hưởng ứng.Rõ ràng Cố Minh Nam có địa vị nhất định ở đây, lại còn là người chi tiền cho buổi gặp mặt này.
Một thanh niên và một cô gái khoảng hai mươi tuổi bước vào.Cô gái che mặt bằng khăn lụa trắng, mặc váy nhưng vẫn thấy rõ dáng người cân đối, eo thon, da trắng.
Diệp Mặc nhìn cô gái, giật mình nhận ra người quen.Không ngờ lại là cô ấy, thảo nào được đưa về từ trên núi.
– Minh Nam, cho Lạc Lạc bỏ khăn ra đi, để chúng tớ ngắm người đẹp nào…
Mọi người ồn ào.
Cố Minh Nam cười:
– Lạc Lạc không muốn đến đâu, nhưng hôm nay là ngày tốt nghiệp nên cô ấy cũng muốn gặp mọi người, gặp xong là về ngay.
– Lạc Lạc, em tháo khăn xuống đi…
Cố Minh Nam quay lại bảo Lạc Lạc tháo khăn thì thấy cô đang nhìn chằm chằm một người trong đám.Cố Minh Nam nhìn theo.
Diệp Mặc lắc đầu, biết cô gái nhận ra mình, đành đứng lên.
Diệp Mặc chưa kịp nói gì thì cô gái đã chạy đến nắm chặt tay anh, mắt đỏ hoe, dường như muốn nói điều gì.
Diệp Mặc muốn hỏi tại sao cô lại ở đây, nhưng biết không phải lúc.
Cố Minh Nam ngơ ngác nhìn Diệp Mặc và Lạc Lạc, không biết nói gì.Một lúc sau anh ta mới hỏi:
– Lạc Lạc, anh ta là ai, em làm gì vậy?
– Xin lỗi, Minh Nam, vừa nhìn thấy em trai ở đây em đã nhớ ra mọi chuyện.Cảm ơn anh đã chăm sóc em thời gian qua, em muốn về với em trai.
Lạc Lạc vội cảm ơn Cố Minh Nam rồi tháo khăn lụa xuống.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào gương mặt cô.Không phải tuyệt sắc, nhưng vẻ đẹp quý phái thoát tục khiến người ta khó rời mắt.
Diệp Mặc sờ mũi, không phản đối.Hắn không biết tại sao đại sư tỷ Lạc Nguyệt của Lạc Huyên lại lưu lạc đến đây, còn mất hết nội khí, nhưng nếu cô ta muốn mình đưa đi, Diệp Mặc cũng không thể làm ngơ.
Nể tình Lạc Huyên, giúp được gì thì giúp.Hơn nữa Diệp Mặc nghi “Ní La Kinh” còn ở trên người cô ta, chuyện này để sau hỏi.
Ít nhất Lạc Phi đã giúp hắn, hắn cũng nên giúp Lạc Phi một chút.
– Em nói anh ta là em trai em?
Cố Minh Nam nghi ngờ chỉ Diệp Mặc hỏi Lạc Nguyệt.
Lạc Nguyệt gật đầu:
– Vâng, trước kia em không nhớ gì cả, nhưng vừa nhìn thấy em trai em đã nhớ ra.
Cố Minh Nam nghi ngờ nhìn Diệp Mặc.Diệp Mặc không có vẻ gì là vui mừng khi gặp lại chị gái.Nhưng anh ta không thể ép Lạc Lạc ở lại.Anh ta hận mình đã cứu cô ấy, nhưng còn chưa nắm được tay cô.Anh ta nhất định phải có được cô gái này.Dựa vào thế lực của Cố gia ở Lạc Thương, dù cô ấy tìm được em trai thì sao?
Cố Minh Nam thầm hận kẻ đã đưa Diệp Mặc đến, nhưng chưa biết là ai.
Diệp Mặc hiểu ra vấn đề.Khi được đưa về, Lạc Nguyệt chắc chắn đã bị thương nặng, ngoại thương đã lành nhưng nội thương chưa khỏi.Người luyện võ mất hết nội khí thì cũng như người bình thường, nên cô ta phải ở lại Cố gia.Nếu rời đi, cô ta không có tiền, không thể sống được.Bây giờ thấy mình, chắc là muốn mình đưa đi.Có lẽ Cố Minh Nam kia muốn chiếm đoạt cô ta.
Diệp Mặc cười thầm Cố Minh Nam không biết sống chết.Dân luyện võ thường máu lạnh vô tình.Người ngây thơ như Lạc Huyên giờ không còn.Dù Cố Minh Nam đã cứu Lạc Nguyệt, nhưng nếu anh ta động tay động chân, Lạc Nguyệt vẫn sẽ giết anh ta.Sở dĩ cô ta chưa giết là vì nội thương quá nặng, tu vi nội khí đã mất.
Dương Y và mọi người ngây người.Họ không ngờ Diệp Mặc lại là em trai của Lạc Lạc.Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.Nhưng những người tinh ý nhận ra vấn đề, chị em tương phùng mà không hề vui mừng, chỉ tỏ ra bình thản.
– Diệp Mặc, anh là bạn trai của Lạc Huyên, thấy tôi chẳng lẽ không vui mừng sao?
Lạc Nguyệt không hài lòng với thái độ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc chột dạ khi Lạc Nguyệt nhắc đến Lạc Huyên.Lạc Nguyệt bị thương như vậy thì Lạc Huyên ra sao? Lúc trước hắn đã giao Lạc Huyên cho Lạc Nguyệt.Lạc Huyên trong sáng, lương thiện, lại còn để lại cho Diệp Mặc hai tờ giấy vàng kim quan trọng, còn bằng lòng cùng hắn nhảy lầu.Trong lòng Diệp Mặc, sự an toàn của Lạc Huyên không kém gì Diệp Lăng và Đường Bắc Vi.
– Lạc Huyên thế nào rồi?
Diệp Mặc nắm chặt tay Lạc Nguyệt, lo lắng hỏi.
Lạc Nguyệt thoáng buồn.Nếu có người lo lắng cho mình như vậy thì tốt.Diệp Mặc vừa thấy cô chỉ kinh ngạc một chút, chứ không hề lo lắng gì.Bây giờ hắn lo lắng cho Lạc Huyên như vậy, dù cô biết mình và Diệp Mặc không quen nhau nhưng vẫn thấy chạnh lòng.
Lạc Nguyệt hoảng sợ.Mình làm sao vậy? Người tu đạo sao lại nghĩ đến những chuyện này? Tu đạo không phải là phải cắt đứt duyên trần sao? Nếu còn lo lắng cho người khác thì mình tu đạo thất bại rồi.
Diệp Mặc không biết Lạc Nguyệt đang suy nghĩ lung tung, hắn vẫn đợi câu trả lời.
– Lạc Huyên không sao, em đừng lo.Khi chị gặp chuyện Lạc Huyên không biết.Nếu không có gì bất trắc, lúc này cô ấy đã về đến nơi an toàn rồi.
Lạc Nguyệt trấn tĩnh nói.
Nhưng Diệp Mặc không yên tâm, hắn có nhiều chuyện muốn hỏi Lạc Nguyệt, nhưng biết đây không phải chỗ để hỏi.
