Đang phát: Chương 510
Thiên địa dị tượng khiến đám tu giả ở Vân Hải giới kinh sợ, nhưng chẳng bao lâu sau, họ nhận được tin các giới khác cũng xuất hiện hiện tượng tương tự.Tin tức lan nhanh khiến mọi người hoang mang tột độ.
Dị tượng như ngày tận thế này có ý nghĩa gì?
Người ta nườm nượp kéo đến nhà những tu giả giỏi thần toán, hầu hết để hỏi về ý nghĩa của dị tượng.Vân Hải giới không có ai thực sự tinh thông thần toán, nhưng những tu giả biết chút ít đều tuyên bố đây là điềm xấu.Tin này khiến mọi người lo lắng bất an, giá cả thị trường tăng vọt.
Rồi những lời đồn đoán lắng xuống, sự thật mới dần lộ ra.
Một môn phái nhỏ tên Thiên Mục môn bị một đội quân kỳ lạ tấn công, toàn bộ môn phái bị tiêu diệt.Ban đầu, tin này không gây chú ý, nhưng ngay sau đó, đội quân này tiến quân với tốc độ kinh hoàng, đi đến đâu máu chảy thành sông đến đó.
Lúc này, mọi người mới kinh hãi nhận ra đội quân này là một nhánh của Ma tộc!
Thoạt tiên, không ai tin vào điều này.”Quân đội Ma tộc? Vớ vẩn! Tiền tuyến cách Vân Hải giới cả vạn dặm, làm sao chúng có thể lẻn vào đây mà không ai biết?”
Nhưng rồi mọi người nhanh chóng không còn cười được nữa.
Bởi vì nhánh quân Ma tộc này quá mạnh, đánh đâu thắng đó, không ai có thể ngăn cản chúng.Các đại môn phái lần lượt sụp đổ dưới gót chân của chúng.Những tu giả may mắn sống sót cũng không còn dũng khí chống lại, chỉ biết trốn chạy.
Chúng quá mạnh!
Chỉ trong ba ngày kể từ khi bị phát hiện, chúng đã tiến sáu ngàn dặm như một mũi khoan sắc nhọn, phá hủy mọi thứ trên đường đi.Thành thị, môn phái đều bị san bằng!
Chỉ trong vòng ba ngày, Vân Hải giới chìm trong hỗn loạn, nhật nguyệt lu mờ.
Mọi người tranh nhau rời khỏi nơi này, hy vọng tránh được tai ương, nhưng tin tức bên ngoài càng khiến họ tuyệt vọng.Toàn bộ Tứ Cảnh Thiên đều xuất hiện vô số khe hỗn độn, quân đội yêu ma tràn ra như thác lũ.
Không ai biết vì sao những khe hỗn độn này xuất hiện, nhưng mọi tu giả còn chút lý trí đều hiểu rõ một sự thật.
Thiên biến đã đến!
Thực sự là thiên biến rồi!
Cuộc chiến ở Đô Thiên Huyết Giới vẫn tiếp diễn, nhưng đó chỉ là đề tài bàn luận của đám tu giả ở hậu phương.Còn bây giờ, sự xuất hiện của khe hỗn độn đã biến cuộc chiến thành hiện thực tàn khốc, không ai có thể trốn tránh!
Đây là một tai họa từ trên trời giáng xuống!
Khói lửa bốc lên khắp nơi!
Tả Mạc cũng kinh hãi khi biết tin này.Từng chém giết ở Đô Thiên Huyết Giới, hắn hiểu rõ ý nghĩa của khe hỗn độn hơn bất kỳ ai.
Tiểu Nương, Vi Thắng, Thúc Long, Tông Như…
Tất cả đều không dám tin vào tai mình.
Đại sảnh im lặng đến mức Thương Vị Minh cảm thấy áp lực.Hắn lúng túng nhìn mọi người: “Tin này là do ta nghe được, bây giờ lan truyền khắp nơi rồi.Cái…Cái…”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn khiến hắn càng hoảng sợ: “Cái này…chúng ta có nên rời khỏi đây không?”
Hắn lấy hết dũng khí nói tiếp: “Mọi người đang thu thập đồ đạc để rời Vân Hải giới.Ma quân quá mạnh, không ai ngăn cản nổi.Quanh đây cũng chẳng có đại môn phái nào, nếu chúng ta ở lại thì rất nguy hiểm!”
Không ai quan tâm đến hắn, tất cả lại nhìn về phía Tả Mạc.Vào thời điểm này, Tả Mạc luôn là người đưa ra quyết định.
Tả Mạc trầm tư suy nghĩ, một lúc sau hắn chậm rãi nói: “Nếu chúng ta rời khỏi Vân Hải giới thì đi đâu? Khắp nơi đều có khe hỗn độn, chưa kể đến những khe chưa phát hiện.Chúng ta lại không quen thuộc địa hình, càng bất lợi hơn! Quy Đảo là tâm huyết của chúng ta, phòng ngự cũng tương đối ổn, nếu gặp phải ma quân cũng không phải không thể đánh một trận.Ở Đô Thiên Huyết Giới còn không sợ chúng, ở đây việc gì phải sợ?”
Không khí căng thẳng trong đại sảnh tan biến, những lời Tả Mạc nói khiến mọi người phấn chấn.Đúng vậy, cả đoàn người đã rèn luyện trong giết chóc từ Đô Thiên Huyết Giới mà ra, không sợ ma quân ở đó thì việc gì phải sợ ở Vân Hải Giới?
“Sợ cái gì! Loại tép riu mà dám đến đây làm càn, đánh cho chúng tan xác!” Lôi Bằng gào to khiến người nghe đau cả tai.Hắn trợn mắt, tay cầm Kim Lưu đại kiếm, chỉ hận không thể ra ngoài chém giết ngay lập tức.
Niên Lục tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ: “Không, không nên thô bạo như thế, phải dịu dàng, thật dịu dàng để chúng nghĩ rằng chúng ta rất thân thiện với yêu ma.”
“Ngu!” Ma Phàm nhếch mép khinh bỉ nhìn hai tên đang ra sức thể hiện.
Tả Mạc nhìn Công Tôn Sai, Tiểu Nương hơi cúi đầu, nở nụ cười tươi tắn nhưng vẫn có chút ngượng ngùng.Trong mắt hắn ánh lên sự phấn khích, khiến những người quen biết đều lo sợ.
Tả Mạc lại nhìn Thúc Long, khí thế của Thúc Long ngày càng trầm tĩnh, như một ngọn núi nhỏ.Hắn thấy ánh mắt Tả Mạc, liền ngẩng đầu, không che giấu chiến ý: “Đại nhân, Thúc Long xin được chiến đấu!”
Tả Mạc hơi bất ngờ, Thúc Long vốn trầm ổn, trong chiến đấu thường chú trọng phòng thủ hơn tấn công.Đây là lần đầu tiên hắn thấy chiến ý mãnh liệt như vậy của Thúc Long.
“Sao? Ngứa tay rồi hả?” Tả Mạc cười hỏi.
“Thuộc hạ muốn xem thực lực thực sự của ma quân là như thế nào.” Thúc Long trầm giọng.
Lúc này Tả Mạc mới hiểu, Vệ Doanh tu luyện ma công, cách chiến đấu cũng tương tự.Thúc Long muốn so sánh xem giữa ma quân và Vệ Doanh ai mạnh hơn.Tả Mạc thấy hơi nhức đầu, tên này sao lại hiếu thắng như vậy? Chẳng lẽ do thằng Vệ kia xúi giục?
Thương Vệ Minh đứng bên cạnh há hốc mồm, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.Cái gì mà giết từ Đô Thiên Huyết Giới ra? Sao bọn họ không sợ hãi gì thế? Đó là ma quân hung danh đáng sợ mà…
Hắn nhận ra mình hiểu biết về đại nhân của bọn họ quá ít.
Không ai chú ý đến hắn.
Thống nhất ý kiến xong, mọi người nhanh chóng bắt tay vào việc.Để chuẩn bị cho trận chiến, Tả Mạc đem rất nhiều nguyên vật liệu thu được trong Thái Dương Thần Điện giao cho Kim Ô Doanh luyện chế pháp bảo.
May mắn là lượng dự trữ trên đảo phong phú, mọi người không phải lo lắng về việc tiếp tế.
Toàn bộ Quy Đảo như một cỗ máy khổng lồ bắt đầu khởi động điên cuồng.
“Mấy đám đi rồi?”
“Sáu!”
“Lẽ nào đám Quy Đảo không định rời đi?” Liêu Kỳ Xương vô cùng nghi hoặc.
Trong khi các môn phái khác tranh thủ thời gian thu xếp đồ đạc, chuẩn bị rời Vân Hải Giới, thì hành động của Quy Đảo lại rất khác thường.
Từ Quy Đảo liên tục có tu giả điều khiển Cân Đẩu Vân bay ra.Chỉ trong nửa ngày đã có sáu nhóm tu giả rời đảo.Theo hướng bay của họ, rõ ràng là hướng đến ma quân.Nhìn thế nào cũng thấy Quy Đảo không có ý định rời đi.
Lẽ nào họ định đánh một trận với ma quân?
Ý nghĩ này vừa nảy ra khiến hắn giật mình.Không thể nào! Đó là ma quân! Hơn nữa là một nhánh ma quân cực mạnh!
“Không thể, không thể, làm vậy chẳng khác nào tự tìm đến cái chết?” Tu giả bên cạnh hắn nghi ngờ nói: “Ngay cả Phong Hành Môn cũng phải bại trận! Ai có thể ngăn cản chúng?”
Liêu Kỳ Xương nghe vậy lộ vẻ buồn bã.Phong Hành Môn là một đại môn phái xếp thứ sáu ở Vân Hải Giới.Ngay cả như vậy cũng không tránh khỏi sự tàn sát của ma quân, sức mạnh của chúng thật đáng sợ.
Ngoài Phong Hành Môn, Lệ Thủy Môn, một đại môn phái trong top mười, cũng bị tiêu diệt.Điều này đủ để giải thích tại sao mọi người không còn dũng khí chống trả mà chỉ biết chạy trốn.
Không thể chống lại được!
Ngay cả những môn phái trong top mười mạnh hơn Phong Hành Môn, Lệ Thủy Môn cũng vậy, nhưng cũng không hơn là bao.Đã có tấm gương trước mắt, lẽ nào lại đem trứng chọi đá?
Liêu Kỳ Xương im lặng, nhìn về phía Quy Đảo.Cứ một lúc lại có một đám tu giả bay ra.
Đột nhiên, mắt Liêu Kỳ Xương sáng lên, hắn nhận ra một vài người quen bèn vội vàng gọi lớn: “Có phải là tiên sinh Ma Phàm?”
Ma Phàm nghe tiếng gọi, nhìn thấy Liêu Kỳ Xương liền hạ xuống, hành lễ: “Ông chủ Liêu vẫn chưa đi sao?”
“Trốn đi đâu được chứ?” Liêu Kỳ Xương thở dài.
Trong đầu Ma Phàm chợt nảy ra một ý, bèn nói: “Chi bằng ông chủ Liêu lên đảo ở tạm một thời gian đi, trên đảo cũng khá an toàn.”
“An toàn? Nói phét!” Tu giả bên cạnh Liêu Kỳ Xương cười khẩy.
Ma Phàm liếc nhìn hắn một cái rồi làm ngơ.
Mặt Liêu Kỳ Xương lộ vẻ quan tâm: “Chẳng lẽ các ngươi không định đi?”
Ma Phàm cười nhẹ: “Như ông chủ Liêu nói đó, đi đâu bây giờ? Chạy lung tung thà ở lại đảo phòng thủ.”
“Ta khuyên các vị một câu, đừng tỏ ra anh hùng, đừng tự cho mình là đúng, cũng đừng nghĩ đầu mình cứng hơn đá.” Một tu giả bên cạnh Liêu Kỳ Xương nói với giọng mỉa mai.
Lôi Bằng vốn đã mất kiên nhẫn, nghe vậy không kiềm chế được nữa, mắt trợn trừng như mắt trâu, bàn tay to như quạt mo lóe sáng, vung tay tát tới!
“Im mồm ngay cho ta!”
Người kia phản ứng cũng rất nhanh, linh giáp trên người lập tức rực sáng.
Nhưng cái tát của Lôi Bằng quá mạnh, không chút hoa mỹ nào, vỗ thẳng vào linh giáp.Người kia chỉ thấy một luồng sức mạnh ập tới, không giữ được thăng bằng, ngã ngửa ra sau.
Bịch!
Tên này bị Lôi Bằng tát một cái là nằm bẹp xuống đất.
Hắn uốn người bật dậy như cá chép, mặt đỏ bừng, thẹn quá hóa giận: “Dám đánh ông, mày chán sống rồi!”
Xoẹt!
Nhỏ như tiếng tơ nhện.
Cổ họng hắn chợt lạnh toát, một mũi kiếm lạnh lẽo đã dí vào họng khiến hắn dựng tóc gáy! Hắn không dám nhúc nhích, nỗi sợ hãi cuộn trào khiến hai chân hắn run rẩy.
“Ngu xuẩn!”
Phi kiếm đã quay về tay Ma Phàm từ lúc nào không hay.Ma Phàm cũng chẳng nhìn đến tên đó, quay sang Liêu Kỳ Xương nói: “Ông chủ Liêu lên đảo làm khách, đại nhân chắc chắn sẽ rất vui vẻ đón chào.Chúng ta còn có nhiệm vụ nên không thể dừng lại lâu, xin cáo từ!”
Nói xong, cả ba nhảy lên Cân Đẩu Vân bay vọt lên trời, biến mất.
